Vợ Nhỏ Gả Thay Được Sủng Lên Mây

Chương 1075


trước sau

Advertisement


“Bác sĩ Lưu, anh xem ai đến này!” Cô lễ tân đi phía trước, cô vừa nói xong thấy Lưu Chiến Hằng ngẩng đầu lên, cô lui qua một bên, cứ như vậy Lưu Chiến Hằng cũng vừa vặn thấy được Nguyễn Tri Hạ đang đứng đằng sau cô.

Anh hơi kinh ngạc, ngừng một chút rồi mới nói: “Tri Hạ?”
“Hôm nay không bận à?” Nguyễn Tri Hạ đi tới, cầm trái cây trong tay đặt lên bàn: “Đến thăm anh, tiện thể mua một ít trái cây.”
“Em đến là được rồi, mang theo trái cây làm gì? Chỗ của anh cũng không thiếu trái cây.” Lưu Chiến Hằng mặc dù nói như vậy nhưng vẫn đưa tay nhận lấy.

“Anh đương nhiên không thiếu, nhưng em không thể đi tay không đến được.” Nguyễn Tri Hạ nói xong, ngồi xuống đối diện anh.


Trước bàn làm việc của Lưu Chiến Hằng có hai cái ghế.

Sau khi Nguyễn Tri Hạ ngồi xuống thì dẫn Tư Hạ ngồi xuống ghế bên cạnh: “Tri Hạ, chào chú Lưu đi con.”
Hai tay nhỏ của Tư Hạ để bên mép bàn của bàn làm việc, đôi mắt to tròn đảo qua đảo lại, cuối cùng rơi trên người Lưu Chiến Hằng, ngoan ngoãn gọi một tiếng: “Chú Lưu.”
Tuy cô bé và Lưu Chiến Hằng đã từng gặp qua vài lần nhưng cũng không quá quen thuộc.

Người trước mặt không quen thuộc nên cô bé hơi im lặng.

“Tri Hạ cũng đến à?”
Vóc dáng Tư Hạ nhỏ, Lưu Chíến Hằng lại đang ngồi, tầm mắt hạn chế nên anh mới không thấy Tư Hạ cũng đến.

“Dạ, Tri Hạ đến chơi.” Tư Hạ cố sức ngẩng đầu nhìn Lưu Chiến Hằng, nghiêm túc trả lời câu hỏi.


Lưu Chiến Hằng bị cô bé chọc cười, mở ngăn tủ ra lấy một cây kẹo đưa cho Tư Hạ: “Ăn kẹo không?”
Ngón tay của Tư Hạ động đậy, mắt nhìn thẳng nhưng vẫn là lưu luyến nhịn không được nhìn về phía Nguyễn Tri Hạ, hỏi ý kiến của cô: “Mẹ.”
Nguyễn Tri Hạ bật cười, hỏi cô bé: “Tri Hạ muốn ăn kẹo không?”
Tư Hạ gật đầu liên tục, cô bé thích nhất là ăn kẹo, nhưng mẹ nói không thể nhận đồ của người khác.

Nguyễn Tri Hạ thương yêu sờ đầu cô bé: “Cầm lấy đi, đồ của chú Lưu con có thể nhận, mấy ngày nay không ăn kẹo rồi, hôm nay có thể ăn.”
Nhận

Advertisement
được sự đồng ý của Nguyễn Tri Hạ, Tư Hạ nhanh chóng đưa hai tay nhận lấy, ngọt ngào nói: “Cảm ơn chú Lưu.”
Lưu Chiến Hằng cười ôn hòa với Tư Hạ: “Ngoan quá.”
Tư Hạ vểnh môi, đem cây kẹo đưa cho Nguyễn Tri Hạ: “Mẹ giúp con mở ra.”
Nguyễn Tri Hạ nhận lấy, vừa giúp bé xé ra, vừa hỏi Lưu Chiến Hằng: “Sao trong phòng làm việc của anh lại có kẹo vậy?’
“Bệnh nhân của tôi ngoài người lớn còn có trẻ em.” Lưu Chiến Hằng nói một câu xong, hỏi thẳng cô: “Nói đi, tìm tôi có việc gì.”
Nguyễn Tri Hạ hơi ngẩn ra: “Tôi không thể tới tìm anh tán gẫu sao?”
“Cầu còn không được, nhưng em chỉ đến tìm tôi để tán gẫu thôi sao?” Nụ cười trên mặt Lưu Chiến Hằng không đổi, nhưng trong ánh mắt lại lộ ra ánh mắt đã nhìn thấu hết tất cả.


Nguyễn Tri Hạ bất đắc dĩ thở dài: “Anh nói như vậy khiến tôi rất xấu hổ, tôi thật sự có việc tìm anh.”
Cô nói xong, lấy từ trong túi xách thư mời kia đưa cho Lưu Chiến Hằng.

“Thứ sáu, Tư Mộ Hàn tổ chức dạ tiệc, hy vọng anh có thể tới tham gia.”
Lưu Chiến Hằng nhìn thư mời một cái thần sắc không đổi: “Tư Mộ Hàn bảo em đưa cho tôi.”
Ánh mắt Nguyễn Tri Hạ sáng lên, nhìn anh không nói gì.

“Em biết tôi và Tư Mộ Hàn xưa nay không hợp, đương nhiên sẽ không đặc biệt mời tôi tới tham gia dạ tiệc của anh ta, chắc hẳn anh ta bảo em đưa cho tôi.”
Lưu Chiến Hằng cong môi cười một tiếng, vẻ mặt có chút đùa giỡn: “Tư Mộ Hàn người này, cũng thật thú vị, rõ ràng hận đến mức không muốn em gặp tôi, còn đích thân để em tới đưa thư mời cho tôi cũng không biết có ý gì.”
Nguyễn Tri Hạ phát hiện, những người đàn ông cô quen, không một ai hiền lành..


Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện