Vợ Nhỏ Gả Thay Được Sủng Lên Mây

Chương 1072


trước sau

Advertisement


Hai chữ “duy nhất” này, Tư Mộ Hàn cố ý cao giọng hơn, giọng điệu của anh nhẹ nhàng chậm rãi, nghe vào càng thêm mấy phần âm u.

Thời Dũng căng da đầu, rùng mình một cái.

“Tôi cảm thấy......!rất tốt.”
“Đi đi.” Tư Mộ Hàn khẽ nâng tay, ý bảo anh ta đi làm việc.

Thời Dũng vội vàng xoay người đi ra ngoài, vừa đi vừa lau mồ hôi lạnh chảy ra trên trán.


Cậu chủ lúc thì mất trí nhớ lúc thì khôi phục trí nhớ, cả người trở nên có chút kỳ lạ, càng ngày càng khó đoán.

Sau khi Thời Dũng rời khỏi đây, Tư Mộ Hàn tựa lưng vào ghế ngồi, rất lâu không nhúc nhích.

Thời gian bữa tiệc được quyết định vào tối thứ sáu.

Nguyễn Tri Hạ đi ra ngoài nói chuyện kịch bản với Tần Thủy San, sau khi nói chuyện xong, Tần Thủy San cũng nhắc tới chuyện tiệc tối.

Tần Thủy San hỏi cô: “Cô có nhận được thiệp mời dự tiệc tối không?”
Nguyễn Tri Hạ lắc đầu: “Không có.”
Hôm đó sau khi rời khỏi nhà cổ, Nguyễn Tri Hạ có thể mơ hồ nhìn ra suy nghĩ của Tư Mộ Hàn, nhưng cô cũng không hỏi kỹ.

Hai ngày nay Tư Mộ Hàn làm việc bận rộn, cô vội vàng viết kịch bản, tuy hai người ở chung sớm chiều, nhưng cũng không nói chuyện với nhau nhiều lắm.

Cô và Tư Mộ Hàn ở chung rất hài hòa, cô vốn nghĩ sau hôm đó, Tư Mộ Hàn sẽ ồn ào muốn vào phòng ngủ với cô, nhưng Tư Mộ Hàn không làm thế.

Cô có chút không đoán ra suy nghĩ trong lòng Tư Mộ Hàn.

Cho dù Tư Mộ Hàn có suy nghĩ gì với cô, hay một chút suy nghĩ về mấy chuyện Tư Mộ Hàn muốn làm gần đây, Nguyễn Tri Hạ đều có chút đoán không ra.


Cô không hỏi, đương nhiên Tư Mộ Hàn sẽ không nói với cô.

Trong chuyện này, anh chưa bao giờ là một người chủ động.

Muốn đợi anh mở miệng, chắc chắn không thể nào
Nghĩ đến đây, Nguyễn Tri Hạ bất đắc dĩ thở dài.

Nhưng Tần Thủy San lại hiểu lầm, cho rằng Nguyễn Tri Hạ không nhận

Advertisement
được thiệp mời nên mất mát.

Tần Thủy San trừng mắt nhìn cô, an ủi cười cười: “Không sao cả, tôi có thiệp mời tiệc tối, tôi có thể dẫn cô theo!”
Nguyễn Tri Hạ giật giật khóe miệng, trong chốc lát có chút không biết nói gì, cô có thể hiện mình muốn đi lắm sao?
Thật ra cô cũng không muốn đi.

“Nhìn tôi rất giống muốn tham gia tiệc tối sao?” Nguyễn Tri Hạ tức giận nhìn về phía Tần Thủy San.

Tần Thủy San gật gật đầu: “Giống.”
Nguyễn Tri Hạ giận quá hóa cười: “Cô nói sao cũng được.”
Nội dung hôm nay hai người cũng thảo luận tàm tạm rồi, cho nên Nguyễn Tri Hạ định đi về.


Lúc đi ra khỏi phòng làm việc của Tần Thủy San, Nguyễn Tri Hạ nhìn nhìn giờ, mới bốn giờ.

Bởi vì hôm nay cô có việc, nên cô để Tư Mộ Hàn mang Tư Hạ đến công ty, Tư Hạ ở trong công ty cũng không có gì chơi, dù sao bây giờ cô cũng không có việc gì, không bằng đến đón Tư Hạ về nhà trước.

Nguyễn Tri Hạ ngồi vào xe, gọi điện thoại cho Tư Mộ Hàn.

Điện thoại vừa được nhận đã nghe thấy giọng nói trẻ con của Tư Hạ: “Mẹ!”
Trên mặt Nguyễn Tri Hạ theo bản năng lộ ra ý cười: “Tri Hạ.”
Tư Hạ ở tuổi này, cũng không quá tập trung chú ý một chuyện gì đó, cô bé gọi Nguyễn Tri Hạ một tiếng lại quay đầu làm chuyện khác.

Sau khi đầu bên kia điện thoại truyền đến một trận tiếng sột soạt lộp cộp, Nguyễn Tri Hạ chợt nghe thấy tiếng trách mắng của Tư Mộ Hàn vang lên ở đầu bên kia.

“Nhặt lên.”.


Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện