Vợ Nhỏ Gả Thay Được Sủng Lên Mây

Chương 1062


trước sau

Advertisement


Lúc này Nguyễn Tri Hạ mới phát hiện ra, Nguyễn Hương Thảo còn chưa đi.

Dù gì Nguyễn Hương Thảo cũng là nhân vật công chúng, thấy bảo vệ qua lại đứng thẳng người rời đi.

Khi bảo vệ đi tới, Nguyễn Tri Hạ vừa lúc xuống xe.

Mọi người lúc nào cũng đặc biệt thân thiết với những người có gương mặt đẹp.


Bảo vệ nhìn thấy Nguyễn Tri Hạ liền ân cần hỏi han: “Vừa rồi có cô gái lén lén lút lút ghé sát vào xe của cô, cô ta không làm gì chứ?”
Nguyễn Tri Hạ biết người bảo vệ nói là Nguyễn Hương Thảo, mỉm cười nói: “Tôi cũng không xác định được, có thể làm phiền anh kiểm tra phanh xe giúp tôi được không?”
“Được chứ.”
Bảo vệ kiểm tra lại phanh xe cho Nguyễn Tri Hạ, xác định không có vấn đề, Nguyễn Tri Hạ mới nói cảm ơn và lái xe rời đi.

Giọng nói trẻ con của Tư Hạ từ phía sau truyền đến: “Mẹ, dì kia…”
Nguyễn Tri Hạ liếc nhìn cô bé trong gương chiếu hậu và hỏi: “Dì kia làm sao?”
Trong tay Tư Hạ vẫn nắm chặt con búp bê gỗ mà Thẩm Lệ, giọng non nớt nói: “Dì ấy vừa nhìn con.”
Nguyễn Tri Hạ dịu dàng nói: “Tri Hạ nhà chúng ta trông đáng yêu như vậy, cho nên bọn họ mới thích nhìn con thôi.”
Tư Hạ cười, đôi mắt to híp lại thành vầng trăng lưỡi liềm: “Mẹ cũng đáng yêu.”
Nụ cười trên mặt Nguyễn Tri Hạ càng rạng rỡ hơn.

Cô nhớ tới lời Tư Mộ Hàn từng nói lúc trước, tính tình Tư Hạ giống như cô.

Bây giờ xem ra, tính tình của Tư Hạ thật sự không giống cô, khi cô còn bé cũng không nót ngọt được như Tư Hạ.


Nhưng chẳng bao lâu, vẻ mặt cô dần lạnh đi.

Lần này Nguyễn Hương Thảo bắt đầu theo dõi cô từ khi nào?
Loại người dám dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào như Nguyễn Hương Thảo, lần này lại không phá hỏng phanh xe của cô.

Advertisement
bởi vì không thể dùng hai lần cho cùng một cách sao?
Nhưng mỗi lần Nguyễn Hương Thảo nhìn thấy cô, đều là dáng vẻ hận không thể xé xác cô, cũng sẽ không buông tha mỗi khi có cơ hội có thể giết cô.

Cho dù là phá hỏng phanh xe đã dùng hai lần, Nguyễn Hương Thảo cũng sẽ không chú ý thêm một lần nữa.

Cho tới khi quay về nhà, Nguyễn Tri Hạ vẫn chưa suy nghĩ ra được.

Có lẽ bị những lời nói của Thẩm Lệ ảnh hưởng, khi Nguyễn Tri Hạ làm bữa tối, một nửa là những món Tư Mộ Hàn thích ăn, một nửa là món Tư Hạ thích ăn.

Tư Mộ Hàn trở về rất sớm.

Sau khi anh đến ở chỗ của Nguyễn Tri Hạ, gần như không làm thêm giờ, cho dù có việc làm chưa xong cũng sẽ mang về làm.


Lúc anh trở về, Tư Hạ đang vẽ nguệch ngoạc ở trên bàn làm việc của anh.

Cô bé ngồi ở trên ghế không với tới bàn, liền dứt khoát đứng ở trên ghế của Tư Mộ Hàn, vẽ linh tinh lên tờ giấy trước mặt.

Nhìn thấy Tư Mộ Hàn trở về, Tư Hạ đặc biệt nhiệt tình giới thiệu bức tranh của mình với anh: “Ba, đây là ba, đây là mẹ, đây là con.”
Nguyễn Tri Hạ vừa vặn bưng thức ăn đi ra, Tư Hạ gọi cô: “Mẹ, lại xem tranh con vẽ này.”
Nguyễn Tri Hạ để thức ăn xuống và đi tới.

Tư Hạ chỉ vào một đường màu hồng vẽ trên giấy: “Đây là mẹ!”
Nguyễn Tri Hạ bình tĩnh mỉm cười: “Thật đẹp.”
Tư Hạ chỉ một đường màu xanh cho Tư Mộ Hàn xem: “Đây là Tư Ớt Xanh.”.


Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện