Vợ Đến Rồi!

Chương 9


trước sau

Nhìn Hách Liên Tử Nhứ đối mặt với lời khen ngợi của mình nhưng vẫn bình tĩnh như trước, Hách Liên Mặc vừa vui mừng vừa cảm thấy áy náy.

Từ sau khi con trai lớn của hắn vì đoạt được vị trí gia chủ không tiếc hạ độc hắn, đồng thời còn muốn phá vỡ âm mưu mà xuống tay với Hách Liên Tử Nhứ, vị trí gia chủ kế tiếp của Hách Liên gia liền có vẻ thập phần rõ ràng.

Hiện giờ trực hệ Hách Liên gia chỉ còn lại hắn cùng với hài tử của hắn, mà tiểu nhi tử Hách Liên Mặc Trần này chỉ thích văn không thích võ, có thể kế thừa vị trí gia chủ chỉ có Hách Liên Tử Nhứ.

Có lẽ là bởi vì đồng thời cũng biết được sự thật như vậy, Hách Liên Tử Nhứ ngày càng nghiêm khắc với mình, vô luận là tập võ hay là cách xử sự... Tính tình cũng theo đó lãnh đạm, người cũng theo đó mà từng ngày trầm mặc.

Nhìn nữ nhi vẫn luôn yêu thương trở nên như thế, Hách Liên Mặc tràn đầy áy náy, lại không thể làm gì được.

Đây chính là chỗ bất đắc dĩ của người trong thế gia, cũng chỉ có thể ủy khuất Hách Liên Tử Nhứ nàng.

Đồng dạng áy náy còn có đệ đệ của Hách Liên Tử Nhứ là Hách Liên Mặc Trần, hắn đương nhiên biết thân là nam tử hẳn liền phải gánh vác đại nhiệm bực này. Thế nhưng tâm tư thật sự không có biện pháp đặt lên trên, cũng chỉ có thể đem gánh nặng ném cho tỷ tỷ của mình. Giờ phút này mắt thấy phụ thân nhìn tỷ tỷ vẻ mặt thở dài, Hách Liên Mặc Trần càng là chột dạ: "Phụ thân, nếu là không có chuyện gì, vậy hài nhi lui ra trước. "

"Đi đi đi." Hách Liên Mặc thở dài, lắc đầu: "Cũng không biết khi nào ngươi mới có thể vì tỷ tỷ ngươi chia sẻ vài chuyện. "

"Cha..." Hách Liên Mặc Trần nhìn trộm Hách Liên Tử Nhứ một cái, nhận thấy được ánh mắt Hách Liên Tử Nhứ chỉ là nhẹ nhàng cười với hắn: "Không có việc gì, đừng nghĩ nhiều, đi đi. "

"Ân... vậy Mặc Trần lui ra trước, phụ thân cùng tỷ tỷ nói chuyện đi."

Nhìn đệ đệ rời đi, Hách Liên Tử Nhứ đi đến bên cạnh phụ thân đỡ hắn: "Phụ thân, con đỡ người ra phía sau nghỉ ngơi đi. "

Tuy rằng lần bị độc trúng lúc trước đã bị đường tỷ của Hách Liên Tử Nhứ là Hách Liên Tiêm trị khỏ, nhưng thân thể Hách Liên Mặc vẫn yếu đi rất nhiều, làm cho Hách Liên Tử Nhứ thường xuyên lo lắng không thôi.

"Tử Nhứ a..." Hách Liên Mặc để cho nữ nhi đỡ, gọi nữ nhi một tiếng, lại thở dài không tiếp tục nói cái gì nữa.

"Cha, thật không có gì, chớ nghĩ nhiều." Hách Liên Tử Nhứ thật cẩn thận đỡ phụ thân, thẳng đến khi đến chỗ phụ thân ở, đỡ hắn ngồi xuống ghế, rũ mi mắt: "Những thứ này vốn là việc nhi nữ nên làm. "

Lắc đầu, Hách Liên Mặc kéo tay nữ nhi vuốt ve: "Lúc trước nên để cho ngươi cùng Tiểu Bạch các nàng cùng nhau đi ra ngoài mới đúng. "

"Cha..." Hách Liên Tử Nhứ không nghĩ tới phụ thân mình lại nói như vậy, nhất thời ngây ngẩn cả người.

"Đều nói người bên ngoài Đào Hoa Nguyên ích kỷ quỷ kế đa đoan. Ta thấy hiện giờ người trong Đào Hoa Nguyên cũng không khác biệt lắm..." Hách Liên Mặc khoát tay áo, có chút cảm khái nói: "Ngươi xem Tiểu Bạch cùng Tiêm Hàn từ trong Đào Hoa Nguyên đi ra ngoài cũng không muốn trở về... Nếu như bên ngoài thật sự xấu xa như vậy, với trí thông minh của Hàn nhi, làm sao có thể tùy ý để Tiểu Bạch sinh sống bên ngoài. "

"Người bên ngoài... có tốt có xấu. "Hách Liên Tử Nhứ đi đến bên cạnh bàn rót một chén trà nóng cho Hách Liên Mặc, tiếp theo ngồi xuống ghế bên cạnh hắn: "Lần trước cùng các nàng Tiểu Bạch tiến vào còn có mấy người bên ngoài a, nhi nữ thấy các nàng đều rất tốt..."

Hách Liên Tiểu Bạch chính là đường muội tốt nhất với nàng, mà Hách Liên Thỉnh Hàn lại là tỷ tỷ ruột của Hách Liên Tiểu Bạch, hai tỷ muội trước sau bị gia chủ trước nhà Hách Liên ép rời khỏi Đào Hoa Nguyên. Khi trở về, lại làm cho Hách Liên Tử Nhứ cảm thấy các nàng đang sống rất hạnh phúc.

Đặc biệt là... Hách Liên Tiểu Bạch... và nữ nhân đó... gọi là nữ tử hướng Nhiếp Băng...

Nghĩ đến Hách Liên Tiểu Bạch, đôi mắt Hách Liên Tử Nhứ không khỏi tối sầm, tay đặt ở hai bên ghế cũng không khỏi dùng sức hai cái.

"Đúng vậy..." Hách Liên Mặc thở dài hai tiếng: "Tử Nhứ a, Hàn nhi nói cho ngươi biết, muốn an toàn thông qua cấm địa, nhất định phải là người không có lòng ích kỷ tự lợi danh lợi, là như vậy chứ? "

"Ân, Tiểu Hàn nói với nhi nữ như vậy." Hách Liên Tử Nhứ nhẹ nhàng gật gật đầu, nhìn bộ dáng của phụ thân, trong lòng bỗng dưng có chút bất an: "Cha, sao hôm nay bỗng nhiên nói cái này? "

"Không có gì." Hách Liên Mặc lắc đầu: "Ta chính là nhìn ngươi cứu vị cô nương kia. Cố cô nương đúng không? "

"Đúng vậy, cha, Cố cô nương là người tốt." Hách Liên Tử Nhứ vẻ mặt nghiêm túc: "Nàng sẽ không làm gì nguy hại đến Đào Hoa Nguyên của chúng ta. "

"Ta biết." Hách Liên Mặc mỉm cười: "Ngươi tin nàng, phụ thân liền tin nàng. "

"Cám ơn cha."

Trong phòng bỗng nhiên an tĩnh lại, Hách Liên Mặc chỉ dựa vào lưng ghế tự hỏi cái gì, mà Hách Liên Tử Nhứ thì ngồi thẳng người chờ Hách Liên Mặc phân phó.

"Gần đây Thượng Quan gia cùng Trưởng Tôn gia một mực sinh sự nhiều chuyện, ngươi phải chú ý nhiều hơn, chớ gặp phải ám toán." Ước chừng nửa nén hương, Hách Liên Mặc tựa hồ mới bình tĩnh lại, hướng về phía Hách Liên Tử Nhứ nói.

"Vâng."

Thấy nữ nhi gật đầu, Hách Liên Mặc cũng hơi gật đầu: "Được rồi, ngươi đi làm việc đi, có việc gì cứ đến tìm phụ thân. "

"Ân, phụ thân phải chú ý thân thể, đừng quá mệt mỏi." Hách Liên Tử Nhứ đứng lên nói xong rồi rời khỏi phòng.

Hách Liên Mặc nhìn bóng
dáng nữ nhi rời khỏi phòng, híp mắt, nhìn chằm chằm cửa phòng không biết đang suy nghĩ cái gì.

................

Hách Liên Tử Nhứ vừa đi, hai thị nữ Lục Ý và Phương Phỉ không được phân phó cũng rời đi, Cố Thiên Ngữ một mình ngồi trên ghế lật sách, lật qua lật lại càng lúc càng phiền não.

Đem sách khép lại đặt sang một bên, Cố Thiên Ngữ nhíu mày nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ, trên một thân cây hai ba con chim tựa hồ là chim hoàng loan dừng ở phía trên phát ra tiếng kêu dễ nghe, mà tiếng kêu này không những không làm cho cô cảm thấy hưởng thụ, ngược lại càng là một trận xao động bất an.

Theo thương thế dần dần khôi phục, một quyển sách có liên quan đến Đào Hoa Nguyên cũng đã đọc qua, Cố Thiên Ngữ đối với Đào Hoa Nguyên này cũng có một chút hiểu biết.

Nếu như trong sách nói, thật đúng là cùng văn ngôn lúc đi học ở lớp trước kia không giống nhau.

Một Đào Hoa Nguyên nhỏ bài "Đào Hoa Nguyên Ký" kia cũng chỉ dùng vài câu cổ ngữ miêu tả mà thôi, mà cô nhìn thấy trong quy sách ở chỗ này, cũng không đơn giản như vậy.

Mặc gia trận pháp cơ quan? Đạo gia tu hành tập võ?

Mặc dù cô lớn lên ở Mỹ từ khi còn nhỏ, cha cô sẽ cho cô xem một cái gì đó liên quan đến lịch sử Trung Quốc.

Mặc gia gì đó, Đạo gia gì đó, đây rõ ràng chính là trăm nhà tranh Minh thời Chiến Quốc không phải sao?

Còn có thứ gì đó được truyền làm tứ đại thần khí trong Đào Hoa Nguyên...

Trạm Lư kiếm của Hách Liên gia, gương đồng Thất Tinh của Trưởng Tôn gia, Bạch Bích của Tư Đồ gia, Mặc Thạch của Thượng Quan gia... Nghe có vẻ thực sự huyền ảo.

Cô rốt cuộc là đã đi đâu đây, vì sao trên đời này lại có một nơi thần kỳ như vậy tồn tại?

"Tử Nhiếp tỷ tỷ!" Đang tự nghĩ lung tung người tập võ bên trong Đào Hoa này nếu đến bên ngoài sẽ như thế nào, trong viện bỗng nhiên truyền đến tiếng kêu thanh thúy mà phô trương. Cố Thiên Ngữ đứng lên đi đến bên cạnh cửa mở cửa, quả nhiên một đạo thân ảnh màu đỏ đang từ cửa đại viễn viện chạy thẳng tới bên này.

Đây không phải là cô gái tên là Tư Đồ Lưu Ly ngày đó sao? Ngày đó, thái độ của Hách Liên Tử Nhứ cũng lạnh lùng dọa người như vậy, nàng ta cư nhiên còn dám đến?

Cố Thiên Ngữ đối với chuyện của Tư Đồ Lưu Ly và Hách Liên Tử Nhứ không rõ ràng lắm, cũng không có ý định muốn biết rõ ràng lắm, chỉ là ngày dưỡng thương thật sự quá nhàm chán. Mà trong viện này, ngoại trừ Hách Liên Tử Nhứ, còn có Lục Ý bị xưng là nói chuyện kia sẽ lải nhải vài câu ra, trên cơ bản là không ai nói chuyện với cô.

Cứ tiếp tục như vậy, cô cũng phải hoài nghi mình có thể bị tự kỷ phát điên hay không.

"Phải không? Là ngươi, có thấy Tử Nhứ tỷ tỷ của ta không? "Tư Đồ Lưu Ly rất nhanh đã đến trước mặt Cố Thiên Ngữ, tay vịn trường kiếm bên hông, mặt không đỏ không thở, phảng phất như người vừa chạy trốn không phải là nàng.

Đây chính là điều mà người tập võ khác với người thường phải không?

Cố Thiên Ngữ ở trong lòng yên lặng nghĩ, trên mặt bất động thanh sắc: "Hình như cô ấy không ở đây. "

"Ồ... Như vậy a..." Đôi mắt đẹp mắt của Tư Đồ Lưu Ly tựa hồ tối sầm lại, chỉ là rất nhanh lại ngẩng đầu lên: "Tỷ ấy hẳn là trong chốc lát sẽ trở về, không sao, ta ở chỗ này chờ tỷ ấy! "

Cố Thiên Ngữ không biết nên nói cái gì cho phải, dù sao cô cũng chỉ là khách nhân của Hách Liên Tử Nhứ, cũng không có lập trường biểu đạt cái gì. Huống chi, ngày đó nhìn thái độ của Hách Liên Tử Nhứ, kỳ thật cũng không phải chán ghét Tư Đồ Lưu Ly, chỉ là không biết vì sao lại đối đãi với Tư Đồ Lưu Ly như vậy.

"Đúng rồi, ta nghe nói ngươi là người từ bên ngoài tới?" Tư Đồ Lưu Ly dường như bỗng nhiên nhớ tới cái gì đó mãnh liệt nhìn về phía Cố Thiên Ngữ, ánh mắt có vẻ có chút sắc bén. Cố Thiên Ngữ rõ ràng ngẩn người, một lát sau gật gật đầu: "Ân. "

Nàng ta có cảnh giác với cô không? Tựa như những người khác trong viện này, cũng bởi vì cô là từ bên ngoài tới, cũng không phản ứng với cô, ánh mắt nhìn cô cũng đều là phòng bị.

Cũng chính là bởi vì như vậy, cô lại càng cảm thấy Hách Liên Tử Nhứ thật sự là một nữ tử rất thiện lương.

Dù sao, Cố Thiên Ngữ cô từ sau khi gặp nạn... Đặc biệt là vào Đào Hoa Nguyên này, liền thật sự là không có giá trị lợi dụng, cô cũng nghĩ không ra Hách Liên Tử Nhứ cứu cô là vì cái gì, mà cô cũng không muốn dùng tư duy hiểm ác kia phỏng đoán ý nghĩ của Hách Liên Tử Nhứ.

Như vậy... có chút báng bổ.

********

Tác giả có điều muốn nói:

= = = bốn thần khí thần mã... Trong nháy mắt cảm thấy mình lại thích cẩu huyết...

Truyện convert hay : Nông Gia Tiểu Phúc Nữ

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện