Vì Hận Cũng Vì Yêu

Chương 6


trước sau

Advertisement

Chương 6

" Anh xin em ... đừng đi có được không ? Cầu ... xin em "

Cố Duật nỉ non bên tai Lộ Khiết , cảm giác hiện tại khiến anh không thể nói được , vừa đau khổ lại bi thương thêm một chút xót xa .

Lạ thật , chính anh cũng không hiểu tại sao lại như vậy ? Lộ Khiết chưa từng hất hủi anh dù chỉ một lần , còn Lộ Khiết của hiện tại dường như đã thay đổi , dường như đã không cần anh nữa rồi .

" Cố Duật , mọi chuyện em đã quyết định rồi "

Giọng nói lạnh nhạt của Lộ Khiết vang lên , đôi bàn tay nhỏ bé cố gắng gỡ cánh tay của Cố Duật ra khỏi cơ thể mình .

" Lộ Khiết , tại sao em lại thay đổi như vậy ? Nói cho anh nghe đi "

Cố Duật xoay cơ thể Lộ Khiết đối diện với chính mình , ánh mắt nhìn chăm chú vào đôi mắt cô , giống như muốn nhìn xuyên thấu nó , muốn đọc được suy nghĩ của cô , muốn xé nát bộ mặt hờ hững lạnh nhạt này .

Từng có một Lộ Khiết vì anh bệnh mà chăm sóc anh , vì anh mệt mỏi mà sẳn sàng đưa bờ vai nhỏ nhoi cho anh dựa dẫm , từng có một Lộ Khiết chỉ cần mở miệng đều nói " Yêu anh " , một Lộ Khiết luôn dịu dàng muốn bên cạnh anh , nhưng anh chưa từng nghĩ bản thân lại đến một ngày chật vật xin cô ở lại bên cạnh mình .

" Cố Duật , anh biết không ? Khi con người đã hết tình cảm cho dù dùng mọi lý do níu kéo họ cũng nhẫn tâm rời đi mà thôi "

Lộ Khiết nhìn thẳng vào đôi mắt đó , giọng nói hờ hững xa cách , nhưng mấy ai biết được sau lớp vỏ bọc này là sự yếu đuối đến tận cùng .

" Anh không tin , em không được đi , anh không cho em đi "

Cố Duật như mất đi lý trí ôm chặt Lộ Khiết vào lòng , hận không thể khảm cô vào sâu trong lòng mình , cô như trái tim của anh , mất đi trái tim đều không thể sống được nữa .

" Cố Duật , đã đến lúc chúng ta cần lớn rồi "

Lộ Khiết dùng hết sức đẩy Cố Duật ra , dùng hết sức lực còn lại hét vào mặt anh . Kiếp trước cô chưa từng thấy một Cố Duật trẻ con , yếu đuối như vậy .

Hóa ra cho dù có yêu sâu đậm đến cách mấy , cô vẫn chưa từng hiểu rõ con người này một chút nào , một chút cũng không .

" Lộ Khiết , xin em đừng bỏ rơi anh , xin ... em "

Giọng nói bi thương vang lên , khiến trái tim của Lộ Khiết muốn tan nát , cả hai đời người không ngờ cô lại lâm vào hoàn cảnh này , muốn nói ra điều gì đó nhưng cổ họng lại bị ứ nghẹn , cô không thể chịu được nữa rồi .

Lộ Khiết mặc kệ anh xoay lưng bỏ đi , đôi mắt ươn ướt , giọt nước mắt đăng đắng đến mức tê tái lòng người . Trái tim này một lần nữa lại tan vỡ , từng mạch máu như phát nổ , thống khổ biết bao nhiêu . Cố Duật à , chúng ta rốt cuộc đến khi nào mới ngừng làm khổ nhau ?

Bỗng bất chợt phía sau một lần nữa lại vang lên tiếng nói , giọng nói đậm mùi bi thương pha lẫn một chút lạnh lẽo khiến bước chân của Lộ Khiết lạc nhịp .

" Lộ Khiếp , em nhớ rõ , đừng hòng rời khỏi anh , cả đời có chết cũng đừng hòng "
__________________________________

Cuối cùng cũng đã tới ngày Lộ Khiết đi du

Advertisement
học , trong lòng cô vốn dĩ đã không còn gì hào hứng nữa .

Rời đi hay ở lại , mọi chuyện cũng sẽ xảy ra , chỉ là cô không đủ dũng cảm để đối diện , cô muốn đến một nơi nào đó trốn tránh hiện thực , trốn tránh hận thù .

" Ba , mẹ hai người phải giữ sức khỏe , qua bên đó con sẽ liên lạc với hai người "

Lộ Khiết ôm bà Thẩm vào lòng , rồi nói cho ông Thẩm nghe , kiếp trước khi biết được bản thân không phải là con ruột của hai người họ , cô đã rất sốc , nhưng đến cuối cùng nhận ra dù không phải con ruột nhưng họ đối xử với cô chưa từng tệ .

" Được được , sao không để ba mẹ tiễn con ra sân bay ? "

Bà Thẩm ôm con gái yêu vào lòng , giọng nói thút thít giống như đang khóc .

" Kìa mẹ , con không để hai người đến tiễn là vì con không muốn thấy cảnh khóc lóc đâu , chưa gì mẹ đã khóc rồi , như vậy con đi sẽ không yên lòng đâu "

Lộ Khiết nũng nịu lau nước mắt cho bà Thẩm , bà làm cô cũng muốn khóc theo đến nơi rồi .

" Con bé này ...."

" Thôi con đi nha , tới giờ mất rồi "

Lộ Khiết chặn lời nói của bà Thẩm , xong lại xoay qua nhìn ông Thẩm nãi giờ vẫn im lặng nói .

" Ba ở lại mạnh khỏe , chăm sóc mẹ giúp con nhé "

" Được , con đến nơi nhớ liên lạc cho chúng ta "

Ông Thẩm gật đầu mỉm cười , vỗ vai cô , nhìn cô xoay lưng đi lên xe chạy ra khỏi Thẩm gia mà lòng trống vắng .

" Chắc tôi nhớ con bé lắm "

Bà Thẩm dựa vào vai ông Thẩm khóc , đứa con gái từng nâng niu như bảo bối giờ phải rời xa vòng tay ba mẹ , khó khăn đến nhường nào .

" Con bé lớn rồi , tự nó quyết định được cuộc sống của nó , bà đừng lo "
_______________________________

Ngồi trên xe , ánh mắt Lộ Khiết thần thờ nhìn ra ngoài cửa kính , bao nhiêu ngôi nhà , bao nhiêu cây cối đều vụt qua phía sau cô . Khiến  cô thẫn thờ trôi dạt về đâu .

Kiếp trước cô từng nhớ khi mình và Cố Duật đi công viên giải trí , cô đã dùng mọi cách để trốn thoát khỏi anh , đến cuối cùng vẫn không thể trốn được , vậy mà hiện tại dễ dàng thoát ra khỏi cuộc sống anh như vậy , cô cứ nghĩ mình đang nằm mơ .

Bất chợt Lộ Khiết tỉnh táo lại , nhận ra đường đang đi không phải ra sân bay mà là chạy đến một tỉnh thành nào đó . Cô khó hiểu lên tiếng hỏi .

" Bác ơi , bác có đi nhầm đường không ạ ? Đường này không phải ra sân bay đâu ạ "

Bác tài xế nhẹ nhàng lên tiếng , nhưng tiếng nói vang lên khiến Lộ Khiết hoảng hốt đến mức tim muốn dừng đập .

" Lộ Khiết , anh đã từng nói , em đừng hỏng rời khỏi anh rồi mà " .

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện