Vậy Tôi Đi Trước Một Bước

Tôi Sẽ Ngẹt Thở Chết


trước sau

Vị trí phát ra tiếng súng cách đây không xa, biểu cảm trong mắt Bình Thố lập tức thay đổi, cậu nắm lấy cổ tay Đường Niệm Thanh, kéo người đó vào sân nhỏ sang một bên.

Bình Thố cậu giữ cho Đường Niệm Thanh ở góc khuất sau cánh cửa, rồi nhắm súng vào cánh cửa sân trống. Cậu có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch, và lưng cậu thậm chí còn phải đổ mồ hôi trong một ngày lạnh giá như vậy.

Quắc quân đến rồi.

Cách đó không xa truyền đến âm thanh xột xột của vài đôi giày bộ đội giẫm lên tuyết và âm thanh đó dường như chỉ có hai ba người. Bình Thố nín thở, đằng sau cậu có một học giả yếu ớt có thể đi bộ còn trượt xuống đồi, cậu không thể lơ là.

Tiếng bước chân dần dần tiến đến chỗ ẩn nấp của bọn họ, giọng nói khàn khàn cất lên: "Không có một nào người a."

"Mới nãy còn mới nghe qua thì thấy có tiếng gì đó gần đây mà." Giọng điệu hơn trẻ trung

"Tìm tìm xem."

Bình Thố đặt ngón tay lên cò súng, hít thở sâu, từng chút một, uốn cong ngón tay rất chậm.

"Đừng nổ súng."

Một bàn tay đột nhiên duỗi ra và ấn vào đầu súng.

Bình Thố ngạc nhiên quay lại nhìn.

"Tiếng súng sẽ thu hút nhiều Quắc quân hơn, và lợi ích không đáng để mất đi" Đường Niệm Thanh ở rất gần Bình Thố, thì thầm như hơi thở, "Cậu tránh ra, tôi có cách."

Bình Thố nhìn anh trong hai giây, rồi quay sang bên một chút.

Đường Niệm Thanh mang theo chiếc lưỡi lê mà anh đã lau suốt đêm, hơi cong người như một con mèo, và lặng lẽ tiến đến sân. Với những bóng đen nhấp nháy, đã xác định rằng chỉ có hai tên Quắc quân đến, mà bọn họ còn đang lục soát căn phòng bên cạnh.

Bước chân dừng lại ở cổng sân, tim của Bình Thố như muốn nhảy ra khỏi cổ họng, cậu lại cầm súng lên.

Cổng sân một "két két" thật to, nhưng Đường Niệm Thanh nhanh hơn hắn ta một bước.

Một tia sáng lạnh lẽo từ trên mũi dao lóe lên, Bình Thố chỉ cảm thấy trước mặt là một đóa hoa, người cầm con dao bay ra như một con báo.

Không hề nghe thấy động tĩnh gì, lưỡi lê đã xuyên qua lưng người đàn ông bên phải, lưỡi dao lao ra khỏi ngực, người đàn ông bên trái hoảng sợ muốn bóp cò, nhưng bàn tay run rẩy kia chỉ giơ súng lên. Đường Niệm Thanh quay lại và cắt đứt cổ hắn.

Một lượng lớn máu phun ra, tóe lên khuôn mặt đờ đẫn của vẫn còn ấm của Bình Thố.

Nhưng trong phút chốc, hai người đã bị một nhát dao giết chết và ngã xuống đất.

Đường Niệm Thanh vô cảm, anh lại giơ tay lên, lưỡi dao sắc bén nhanh chóng cắt vào cơ thể con người, rút ​​ra rồi phóng thẳng về phía trước, những tiếng động liên tiếp bị bóp nghẹt thật rùng rợn. Đường Niệm Thanh thực hiện hai nhát dao vào mỗi bên ngực của Quắc quân để đảm bảo rằng họ sẽ chết hoàn toàn.

Bình Thố vẫn đứng yên nhìn mũi dao đang nhỏ giọt, cậu từ từ thả tay trên cò súng.

Đó là lần đầu tiên Bình Thố nhìn thấy Đường Niệm Thanh làm việc đó, mà cũng là lần đầu tiên trong đời cậu nhìn thấy một kỹ năng nhanh như vậy, nhanh đến mức khiến người ta không kịp phản ứng. nó gần giống như những điệp viên Quắc quân đồn đại, được đào tạo bài bản nhuốm đầy máu.

Chỉ trong một thời gian ngắn, Đường Niệm Thanh đã lọt sạch sẽ quần áo trên hai tên đó, anh đưa một trong hai bộ quân phục bằng vải bông cho Bình Thố, Bình Thố lặng lẽ nhận lấy và mặc nó vào người. Bộ quân phục này là thuộc về một tên lính trẻ tuổi của Quắc quân, quần áo có hơi chật, còn sót lại hơi ấm và máu, Bình Thố nhìn xuống, khuôn mặt tên lính vẫn còn nét trẻ con của thanh niên, nhiều nhất hắn mới mười sáu, mười bảy tuổi.

Khi nhập ngũ, Bình Thố nhỏ hơn hắn một và lúc đó cậu chưa đầy mười lăm.

Nhưng người uy nhân không bị xua đuổi, mà họ muốn giết lẫn nhau.

Bình Thố ngồi xổm xuống bên cạnh Đường Niệm Thanh, đặt hai tay lên đôi mắt đang mở to của tên lính trẻ, sau khi thầm niệm vài câu kinh Tây Tạng, cậu nghẹn ngào nói: "Đường công, anh đây là.... Thâm tàng bất lộ a."

"Chỉ là may mắn mà thôi." Đường Niệm Thanh tập trung tìm kiếm di vật của kẻ địch, anh đặt chiếc ấm và đèn pin dính máu vào tay mình. Tâm tình không thèm đến xỉa tới: " Tên nhóc này mới nhập ngũ không lâu, dùng súng chưa quen, nếu không tôi đã ăn một viên đạn của hắn, mà chết."

"Nếu hắn bắn chết anh thì sao?" Bình Thố hơi kinh ngạc.

"Sẽ không, tôi nắp sao một bụi cây, đó là một điểm mù, hướng của tên lính nhỏ có lẽ chỉ nhìn thấy cánh tay trái và chân trái của tôi, trong thời gian ngắn, hắn chỉ có thể nhắm tay hoặc chân của tôi thôi, nhưng tôi thì cũng có thể giết hắn bằng một tay."

Bình Thố ngẩn người: "Anh đã tính toán xong cả rồi?"

"Bằng không, ngu ngốc lao vào chỗ chết sao?" Đường Niệm Thanh liếc mắt nhìn cậu: "Tôi không phải cậu."

"....."

"Cậu lại muốn đánh..."

"Đúng! Tôi chỉ muốn đánh anh thôi! Nghĩ lâu lắm rồi.!" Bình Thố tức giận.

"Ồ, cậu có thể đánh thắng tôi?"

"..... "

Bình Thố lặng lẽ kéo cánh tay mềm nhũn của người chết, cùng Đường Niệm Thanh di chuyển xác chết vào trong sân nhỏ, giấu sau đống củi. Sau khi hoàn thành xong, Bình Thố nhìn xuống bàn tay của mình, nơi đó đang nhuốm những vết máu đỏ sẫm.

"Tại sao chỉ có hai người?"

"Lệnh điều động đại đội bộ gấp rút, có lẽ bọn họ vẫn chưa biết Hoành quân đã rút khỏi đây. Hai người này chắt là được cử tới để do thám mà có thể Quắc quân của bọn chúng đã trèo qua con đường đồi rồi. Chúng ta phải nhanh lên." Đường Niệm Thanh lật đi lật lại khẩu súng trường của hai tên kia mà xem xét, sau đó, chuyển cả hai cho Bình Thố: "Súng trường mauser của đức, nòng 23,6 inch, xoay và kéo loại súng,
năm viên đạn tích hợp, vũ khí này dành cho cho kỵ binh thông dụng, thứ này tốt hơn nhiều so với đồ cổ cũ trong tay của cậu, trong hai người chúng có đàn giáp và năm quả bom, cậu thay cái này đi."

"Anh không lấy một cái à?"

Đường Niệm Thanh chỉ tay vào mắt: "Tôi đọc sách nên đã bị hỏng mắt, đấm thịt còn được, bắn súng thì bỏ đi."

Bình Thố sửng sốt một lúc, đem súng hướng ra sau lưng, nhướng mày cười: "Xem ra đọc quá nhiều sách cũng không tốt."

Đường Niệm Thanh liếc nhìn cậu, Bình Thố có đôi lông mày rậm và đôi mắt mở to, cười đắc thắng, hàm răng trắng, với một nụ cười trong sáng và ngây thơ. Ai có thể nghĩ rằng người này đã từng xông pha trận mạc lại có nụ cười tươi như vậy? Cậu không những không có sinh tử thăng trầm, mà còn có chút ngây ngô.

"Cậu không thay đổi chút nào." Đường Niệm Thanh nhẹ nhàng nói

"Cái gì?"

Đường Niệm Thanh vội vàng lắc đầu: "Đi thôi."

_________

Đất dưới chân tôi trở nên mềm, cỏ chết đông cứng nằm ở mắt cá chân, Bình Thố bị trầy xước có chút ngứa. Lỗ tai có thể nghe thấy tiếng ầm ĩ của dòng nước đang cuộn chảy. Xa hơn một chút về phía trước, tầm nhìn cũng đột nhiên mở rộng hơn, sông Xương Giang chảy xiết qua nền cầu thấp và bằng phẳng với thủy triều cuồng nộ nhuộm đen màn đêm.

Đường Niệm Thanh đột nhiên dừng ở trên bờ: "Cho tôi xem thuốc nổ."

Bình Thố bối rối đi đến đưa.

Đường Niệm Thanh trông nghiêm nghị, dùng ngón tay xoắn một ít bột rồi đưa xuống mũi ngửi.

Bình Thố không hiểu anh đang làm cái gì, cậu không khỏi mà thúc giục: Quắc quân sắp đến rồi, đừng có lề mề nữa."

"Đây là tam tiêu cơ bổn a." Đường Niệm Thanh thở phào nhẹ nhõm: "May thật"

"....... Gà gì?"

"Đó là loại thuốc nổ vàng mà các người đang nói đến, hai gói thuốc nổ này cũng tịch thu từ Quắc quân, đúng không? Chất nổ của Hoành quân chúng ta rất nặng, và không thể dùng được khi dính nước. Không ngờ chỉ qua một đêm nước sông lại dâng cao như vậy, các vòm cầu đã bị ngập nước, nếu là nổ trên đất thì mọi chuyện đã kết thúc rồi." Đường Niệm Thanh dùng ngón tay chỉ vào gói thuốc nổ: "Nhưng tam tiêu cơ giáp bổn có tính ổn định rất cao, chịu được va đập và ma sát, không sợ bị ẩm ướt, bị đạn xuyên qua cũng không phát nổ, miễn là nhiên liệu không thấm nước, nó có thể phát nổ trong nước."

"A, vậy sao?" Bình Thố gật đầu lia lịa. Mỗi lần nói chuyện với Đường Niệm Thanh, cậu đều có ảo tưởng rằng mình đang ở trong trường nghe lão già giảng bài, nếu Đường Niệm Thanh nói thêm vài câu nữa, cậu có thể đứng lăn ra ngủ.

_

Đường Niệm Thanh vác túi thuốc nổ lên cầu, chậm rãi đi từ đầu cầu đến cuối cầu, đo chiều dài và chiều rộng cm theo từng bước của mình, cuối cùng chọn một vòng cung còn lại ở giữa. Bình Thố vươn cổ tò mò thăm dò, có lẽ đây là cái mà anh đang nói đến với cáchaf vòm chính. Nhưng điều khiến Bình Thố hơi ngạc nhiên là thay vì đặt hai túi thuốc nổ vào cùng một chỗ, anh lại tách chúng ra cách nhau khoảng một bước chân và buộc chúng vào phía bên kia của vòm.

"Buộc chung với nhau càng có sức mạnh hơn đi?" Bình Thố do dự đưa ra phản đối: "Tôi đã từng xem những người từ binh đoàn pháo binh ném bom vào tường thành, có hàng trăm catties chất nổ chồng chất lên nhau. Ngoài ra, sẽ không có vấn đề khi kích nổ hai gói thuốc nổ cùng một lúc?"

"Cậu có biết về 'tuẫn bạo' không?"

"...... "

Lại nữa rồi. Cậu học kiến ​​trúc chưa, cậu bắt chim sẻ chưa, cậu có biết gì là tuẫn bạo chưa! Mấy này chưa từng nghe nói bao giờ, có ma mới biết a! Có thú vị không khi bị một người Tây Tạng không thể nhận ra chữ Hán thật xấu hổ? Điều này có thú vị gì chứ!

"Ể, cậu thật là rất nóng tính."

"..... "

"Tuẫn bạo là sau khi một trong những chất nổ phát, sóng xung kích tức thời của nó có thể kích thích sự phát nổ của một chất nổ khác ở một khoảng cách nhất định.Chúng ta gọi chung nó là chất nổ gây nổ là nguyên nhân chính..."

"Đủ rồi! Đủ rồi!" Bình Thố giơ hai tay đầu hàng, cậu gần như muốn quỳ xuống vì Đường Niệm Thanh luôn: "Anh tiếp tục, anh tiếp tục đi, tôi sau này sẽ không hỏi anh làm cái gì nữa, đánh chết tôi cũng không thèm hỏi.!"

Đường Niệm Thanh nhăn mày không vui: "Tại sao cậu lại không muốn nghe tôi nói hết câu? Để tôi nói cho cậu biết, chúng ta thường gọi thuốc nổ là chất nổ chính, chất nổ được kích nổ là thuốc nổ, cần một khoảng cách nhất định để gây ra tử đạo, tôi vừa nãy đo lường nó với các bước chân của tôi, và cách tôi đặt nó là vừa phải. Cậu hiểu rồi chứ?"

"...... "

"Nhân tiện, đừng để tôi nói nữa chừng rồi dừng lại, tôi sẽ ngạt thở chết."

"...... "

Cuối cùng thì Bình Thố cũng hiểu tại sao anh lại ở một mình trong trung đoàn.

Truyện convert hay : Ta Đoạt 999 Loại Dị Năng

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện