Vạn Cổ Truyện

Tàng Kinh Các


trước sau

Tàng kinh các là nơi cất giữ toàn bộ kinh sách của Ngự Lang tông có lịch sử hơn bốn trăm năm, toàn bộ các kiến thức, kinh nghiệm của các bậc tiền bối của Ngự Lang tông đều được ghi chép và cất giữ tại nơi đây.

Tàng Kinh Các có mười tầng chia ra làm hai khu, khu đọc sách cùng khu để sách, hai tầng đầu phải có thân phận đệ tử ngoại môn mới được vào, ba tầng sau phải có thân phận đệ tử nội môn, bốn tầng tiếp phải có thân phận trưởng lão cùng với đệ tử thân truyền, còn một tầng cuối chỉ có thập đại trưởng lão cùng tông chủ mới được vào.

Bắt đầu từ tầng sáu đến tầng chín, nơi phải có thân phận trưởng lão hoặc đệ tử thân truyền mới được vào, thì sẽ có những phòng đọc sách riêng, mục đích là để tạo cảm giác riêng tư khi đọc sách.

Lúc này ở tầng một Tàng Kinh Các, Minh Triết đang ngồi đọc sách phía trước mặt là vô số quyển sách về lịch sử và luật pháp như là: Lịch sử của Ngự Thú đại lục, Lịch sử của Mộc Thanh đảo, Lịch sử của Ngự Lang Tông, … Và quyển sách mà Minh Triết đang đọc bây giờ là luật pháp của Ngự Lang Tông.

Sau khi luyện võ xong, cơm còn chưa có, nước còn chưa đun, hắn cũng không vội tu luyện luôn mà chỉ lau khô người rồi chạy qua đây đọc sách.

Trùng sinh lại một đời, hơn nữa hắn cũng sống rất lâu rồi, thứ biết cũng nhiều, nên cái nào nặng cái nào nhẹ làm sao hắn không biết. Tu hành thì cũng quan trọng đấy nhưng sống ở một nơi, việc hiểu về lịch sử và luật pháp ở nơi đó cũng quan trọng không kém, mặc dù những lịch sử của nơi đây đa phần có trong ký ức của Tuấn Hào nhưng hắn cũng không tin vào những điều ấy cho lắm bởi đa phần những gì Tuấn Hào biết đều được cha mẹ kể lại nên thiếu sót cũng nhiều.

Vì không tin nên hắn mới chạy ra đây để đọc sách, trên bàn trước mặt hắn có vô số quyển sách chia ra làm hai bên, bên trái thì là những quyển chưa đọc xong thì có rất nhiều, bên phải thì là những quyển đã đọc xong rồi thì chỉ có một quyển là Lịch sử của Ngự Thú Đại Lục.

Sách thì dày, viết thì nhiều, nhưng về cơ bản cuốn Lịch sử của Ngự Thú Đại Lục chỉ có một vài chi tiết quan trọng mà hắn cần thiết thôi, thứ nhất là hắn biết đây là Ngự Thú đại lục, có bốn châu, nơi hắn ở là rìa tây thuộc Tây Mộc Phong Châu, thứ hai hắn biết là rìa tây có vô số đảo mà hòn đảo hắn đang ở là Mộc Thanh đảo thống trị bởi Mộc Thanh tông. Vì đây là rìa tây nên ghi chép chi tiết về lịch sử của Ngự Thú đại lục cũng chẳng có bao nhiêu cả, nên những điều hắn biết chỉ có vậy thôi.

Cuốn sách mà hắn đang đọc bây giờ chính là luật pháp của Ngự Lang tông, về cơ bản sau khi hỏi một người thủ thư xong thì hắn biết là luật pháp của Ngự Lang tông kể từ khi lập tông đến bây giờ cũng chẳng thay đổi nhiều, quyển hắn đang đọc bây giờ là quyển mới nhất.

Ở bất kỳ chế độ, thể chế nào mà có pháp luật, kẻ hiểu được luật pháp là kẻ khôn, người hiểu biết được luật pháp là người thông minh, còn kẻ dùng được luật pháp để tạo lợi ích cho mình ấy mới là kẻ lợi hại.

Luật pháp như là một cái vũ khí vậy để kẻ hiểu biết chèn ép những kẻ không hiểu biết. Vậy nên sau khi đọc xong lịch sử để tìm hiểu bố cục ở nơi đây thì Minh Triết quyết định đọc về luật pháp của tông môn.

Nhìn ra ngoài trời hắn nhận ra là cũng đã muộn rồi, hắn rời đi từ bốn giờ chiều nhưng bây giờ đã vào khoảng bảy giờ tối rồi. Hôm qua, sau khi khảo nghiệm tư chất xong, tối đó, lệnh bài cùng y phục của đệ tử ngoại môn được giao đến tận tay cho hắn, hắn chính thức trở thành đệ tử ngoại môn của Ngự Lang tông nên mới được đến đây để mượn sách mà đọc. Ban đầu hắn định mượn sách về nhà mà đọc, nhưng khó ở chỗ vì hắn là đệ tử mới nên chỉ được đọc sách ở đây mà không được mượn mang về.

— QUẢNG CÁO —

Event

Đọc thêm một lúc, một lão già say rượu bước đến bàn hắn đang đọc sách, đầu tóc thì bù xù, quần áo thì bẩn thỉu, khắp người toàn mùi rượu, chân đi còn không vững, bên hông treo một bình hồ lô để đựng rượu, trung bình cứ đi được ba
bước lại uống một ngụm rượu.

Nhìn thấy lão già Minh Triết cũng không để tâm lắm, lão già thấy thế thì ngồi xuống bàn nơi Minh Triết đang ngồi để đọc sách. Uống một ngụm rượu lão già nói:

“Người ta vào đây để tìm hiểu về công pháp, ngự thú, ngươi vào đây thì lại đọc luật pháp cùng lịch sử đúng là tiểu tử kỳ lạ.”

Trước khi vào đây đọc sách Minh Triết đã được một người thủ thư nhắc nhở về lão già này, nhìn thấy lão già Minh Triết nhớ lại lời người thủ thư từng nói, lão già họ Nghiêm, tên thì không rõ khắp người toàn mùi rượu, quanh năm suốt tháng sống ở đây, lâu lâu lại biến mất không thấy, khi về khắp người lại bẩn thỉu, hôm sau sẽ tự sạch, khi thấy thì phải chào. Nghe lão già ấy nói thế Minh Triết đáp lại:

“Những cái quan trọng thì đọc trước còn những thứ khác thì đọc sau.”

Lão già ấy nghe vậy thì cười rồi nói:

“Đúng là một tiểu tử kỳ lạ, nhìn ngươi cũng chỉ có mười mấy tuổi, tìm hiểu những thứ này cũng chẳng phù hợp với tuổi của ngươi, nhưng thôi tìm hiểu những thứ này thì tốt.”

Uống xong một ngụm rượu nữa thì lão nói tiếp:

“Nhìn trời thì cũng muộn rồi, ngươi không định về mà ngủ ở lại đây sao?”

Nghe lão già ấy nói vậy Minh Triết đáp lại:

“Có, nhưng chưa phải bây giờ, vì nếu về sách phải trả lại.”

“Ừm” lên một tiếng lão già ấy nghe vậy thì nói tiếp:

— QUẢNG CÁO —

Event

“Đúng rồi nhìn ngươi có vẻ là mới nhập tông nên sách chưa mượn về được vậy thì thế này đi ngươi cho ta hai khối linh thạch, ta cho ngươi mượn lệnh bài của ta, có lệnh bài thì ngươi mượn sách bao lâu cũng được.”

Nói xong từ bên hông lấy ra một tấm lệnh bài, trên đó có chữ Nghiêm, mặt sau có chữ trưởng lão.

Biết lão già trước mặt này là một vị trưởng lão Minh Triết cũng có ngạc nhiên nhưng xong thì đáp lại, xưng hô cũng có một chút thay đổi:

“Thưa trưởng lão, vì đây cũng chỉ là hứng thú nhất thời mà thôi nên ta chỉ có đưa cho ngài được một viên linh thạch để trao đổi, nếu ngài thấy được thì giao dịch, không thì đệ tử cáo lui.”

Nghiêm lão già nghe vậy thì cười:

“Tiểu tử keo kiệt lại còn bắt chẹt nữa, nể ngươi có tính hiếu học vậy thì lệnh bài cầm đi và đưa linh thạch đây.”

“Tạ trưởng lão.”

Minh Triết đáp rồi từ bao thạch lấy ra một viên linh thạch hạ phẩm đưa tận tay cho Nghiêm lão, Cầm linh thạch trong tay ngay lập tức nhét vào túi, xua tay đuổi Minh Triết đi.

Cầm cả chồng sách cùng lệnh bài của Nghiêm lão Minh Triết cũng rời đi.

“Dùng xong nhớ để lại lệnh bài ở quầy thủ thư nhé, tí ta qua lấy.”

Nghiêm lão từ xa lớn tiếng nhắc Minh Triết.

Quay lại chỗ Nghiêm lão sau khi Minh Triết rời đi thì nơi đây cũng chẳng có một ai nữa rồi, Nghiêm lão đang ngồi uống rượu thì đằng sau có một bóng mờ hiện ra.

— QUẢNG CÁO —

Event

“Lại làm tìm được một kẻ kì dị nữa rồi hả lão già nát rượu.”

Nghiêm lão đang uống rượu nghe vậy thì quay lại đáp:

“Ngươi cũng là một kẻ kì dị đấy, thế nên mèo đừng chê mèo dài đuôi.”

Bóng mờ nghe vậy thì đáp:

“Sao cũng được, nhưng đừng thu thêm đệ tử nữa một con sâu rượu như lão cũng là đủ rồi.”

Nói xong thì bóng mờ ấy biến mất, Nghiêm lão nghe vậy thì lẩm bẩm:

“Rốt cuộc không biết ta là sư phụ, hay nó mới là sư phụ nữa.”

Đang định uống tiếp thì phát hiện rượu trong hồ lô cũng uống hết rồi, đứng lên phủi đi tí bụi rồi nói:

“Thôi được rồi, rượu hết rồi bây giờ phải đi mua thôi, một viên linh thạch cũng đủ rồi.”

Nói xong Nghiêm lão cũng biến mất.

Truyện convert hay : Trọng Sinh Chi Toàn Cầu Nhà Giàu Số Một

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện