Vạn Cổ Truyện

Hạ Nguyệt Nghi Ngờ


trước sau

Bên ngoài cửa, Cẩn Khiêm vẫn đứng đó lắng nghe nhưng trong lòng thầm cảm thấy kỳ lạ:

“Quái, tại sao trong phòng lại im lặng vậy chẳng nhẽ hai người chỉ nhìn nhau thôi nhưng không nói gì?”

Cẩn Khiêm có thể không biết là một khi cấm âm trận đã mở ra thì không có âm thanh nào có thể lọt được ra ngoài, điều này không trách Cẩn Khiêm được tuổi còn nhỏ trải nghiệm cũng không nhiều, đặc biệt lại còn ít nghiên cứu về mặt trận pháp nên không biết là phải.

Trong phòng, tứ trưởng lão nói một hai câu nữa rồi thôi cúi người, chào đại trưởng lão đi ra ngoài.

“Xoạch.”

Cánh cửa phòng được mở ra, nhìn thấy Cẩn Khiêm đang thấp thỏm ở ngoài tứ trưởng lão cười nói: “Nghe trộm là không tốt đâu.” Rồi rời đi.

Sau khi tứ trưởng lão rời đi Cẩn Khiêm cũng không vào lại phòng nữa mà hiểu chuyện rời đi, thư phòng lúc này chỉ còn lại một mình đại trưởng lão, miệng ngậm tẩu nhưng lại không hút có thể đây là thói quen, lặng yên đứng ngắm nhìn khu vườn sau cửa sổ.

Khu vườn này được trồng bởi vợ của đại trưởng lão, là đường chủ của dược đường nên bà thường trồng rất nhiều cây cối, linh thảo chủ yếu để chữa bệnh, giữa khu vườn có một cây đai thụ rất to, phía dưới còn có hai tấm mộ.

Đại trưởng lão cứ lặng người ngắm nhìn cái cây đấy trong lòng tưởng niệm lại nhiều thứ, hai mắt nhắm lại trong miệng vẫn còn ngậm tẩu thuốc.

“Minh Bác, Minh Tuyết sau này hai đứa lớn muốn trở thành người như thế nào?”

Trong sân vườn có ba người đang ngồi, một lão già cùng với hai đứa trẻ, người ngoài nhìn vào cứ ngỡ như là ba ông cháu nhưng thực ra đây là ba bố con, lão già đó chính là đại trưởng lão Mạc Hàn lúc còn trẻ, mái tóc bạc phơ đã biến mất thay vào đó là mái tóc đen tuyền kèm theo vài sợi bạc, khuôn mặt lạnh lùng như mọi ngày nay chẳng biết tại sao lại biến mất, trên miệng còn treo một nụ cười.

Đại trưởng lão lấy vợ rất muộn đến khi công thành danh toại mới lấy vợ, hơn nữa người tu sinh con rất khó nên đâm ra khi về già mới có con.

Nghe lão già hỏi hai đứa trẻ làm bộ suy nghĩ, đứa thì vuốt cằm, đứa thì gãi đầu, suy nghĩ chán chê rồi cậu bé mới nói trước:

— QUẢNG CÁO —

Event

“À! Phụ thân người chẳng nói người gieo hạt giống cây đại thụ này vào ngày con sinh ra vậy con cũng như cây đại thụ này che nắng, che mưa bảo vệ khu vườn này, trở thành trụ cột của tông môn.”

Nghe Minh Bác nói cô bé đang ngồi gãi đầu suy nghĩ lập tức đáp lại ngay:

“Vậy thì muội sẽ làm bông hoa dưới gốc cây này.”

“Để làm gì?” Cậu bé ngây thơ đáp.

“Để được huynh bảo vệ chứ sao nữa.” Minh Tuyết nghe vậy thì đáp lại ngay rồi cười hì hì.

Đại trưởng lão khi còn trẻ ngồi bên nghe hai đứa trẻ trò chuyện thì cười nói: “Được, hai con có ý vậy là tốt nhưng Minh Tuyết đứng dưới gốc cây cũng đừng quên tu luyện.”

Cô bé nghe vậy thì cười đáp lại: “Con biết rồi phụ thân.”

Quay lại thực tế, cảnh tượng trong đầu ấy như đang hiện ra trước mắt Mạc Hàn vậy, sân nhỏ ba người chơi đùa trông nó hạnh phúc ấm cúng làm sao. Nhưng bây giờ nơi đây chỉ còn lão già tội nghiệp đứng lặng nhìn bên khung cửa sổ.

“Cũng sắp đến ngày dỗ của Minh Bác rồi.” Mạc Hàn thầm nói.

Cứ mỗi năm gần đến ngày này đại trưởng lão Mạc Hàn bắt đầu trở nên đa sầu đa cảm như vậy, thời gian thay đổi nhiều thứ, kể từ khi con trai mất con gái đi lấy chồng nụ cười trên khuôn mặt ấy cũng dần biến mất.

“Lời nói năm đó nó của Minh Bác cũng chẳng thành kết cục vẫn là kẻ tóc trắng tiễn kẻ đầu đen.” Lẩm bẩm vài câu rồi lại thở dài.

Cùng lúc này, khu nhà dành cho thân truyền đệ tử, phủ Tôn Vân một giọng nữ vang lên.

“Đúng như cha ta từng nói, tri kỷ khó tìm, tuy xa tận chân trời nhưng lại gần ngay trước mắt, hôm nay gặp được Tôn huynh đúng là hạnh ngộ hạnh ngộ.”

— QUẢNG CÁO —

Event

Nghe Hạ Nguyệt nói vậy, Tôn Vân cười đáp lại: “Hạ Nguyệt muội quá lời rồi.”

Sực nhớ đến điều gì Tôn Vân quay ra hỏi Hạ Nguyệt: “Vậy nam tử hôm qua đi cùng muội hôm nay đi đâu rồi?”

Hạ Nguyệt nghe vậy thì đờ ra một lúc, rồi mới “à” lên một tiếng, nói: “Ý huynh nói là Khiêm huynh á, Khiêm huynh có người quen ở tông môn, nên hôm qua sau khi nhập tông xong thì hôm nay đi thăm người quen rồi.”

Nói xong nàng ngửa đầu lên nhìn đồng hồ, sau khi xem xong giờ nàng mới nói: “Cũng đã đến giờ rồi đấy chúng ta nên đi thỉnh an sư phụ thôi.”

Nói rồi nàng đứng lên bước ra ngoài cửa, Tôn Vân cũng đứng lên đi theo sau khi ra ngoài cửa thấy Mục Bạch đang đứng ở đấy Tôn Vân mới nói:

“Tối nay không cần nấu cơm cho ta
đâu, ngươi cứ ăn đi.”

Rồi rời đi, bước ra ngoài cửa thấy Hạ Nguyệt từ trong nhẫn không gian lấy ra một cỗ xe ngựa mà không có ngựa rồi bảo hắn ngồi lên.

Nhìn thấy cỗ xe bay ra từ chiếc nhẫn của Hạ Nguyệt, Tôn Vân hắn cũng không ngạc nhiên cho lắm, kiếp trước hắn đã nhìn thấy cảnh tượng này rồi, thậm chí hắn còn nhớ kiếp trước khi nhìn thấy cỗ xe bay ra từ trong chiếc nhẫn hắn phải ngạc nhiên mất mấy giây mới bình tĩnh lại được, trùng sinh lại một đời thứ hắn thấy cũng nhiều nên bây giờ cảnh tượng này cũng bình thường thôi.

Những biểu cảm trên khuôn mặt của hắn đều được Hạ Nguyệt thu lại, tuy chỉ mới có mười mấy tuổi nhưng sinh ra trong hoàng tộc thứ được dạy cho cũng nhiều nên nàng cũng hiểu nhiều, đặc biệt là về biểu cảm của con người, những cảnh tượng như vậy đa phần con người sẽ ngạc nhiên bất ngờ, nhìn thấy khuôn mặt bình tĩnh của Tôn Vân nàng mới thầm nghĩ:

“Kỳ lạ, qua trò chuyện ta biết được người này sinh ra ở một thành quê nghèo, còn cảnh tượng lấy một chiếc xe từ nhẫn không gian như này đa phần chỉ có ở những thành cấp trung, cao cấp hoặc là kinh thành.

Biểu cảm bình tĩnh như vậy thì chỉ có là đã từng nhìn thấy cảnh tượng này bao giờ rồi nhưng một hạ phẩm thành trì chỉ toàn phàm nhân sinh sống thì làm sao mà có nhẫn không gian để nhìn thấy cảnh tượng như vậy được.”

Suy nghĩ là vậy, nàng quyết định thử hắn xem sao: “Tôn Vân công tử biểu cảm như vậy hẳn đã nhìn thấy xe này rồi sao?”

— QUẢNG CÁO —

Event

Tôn Vân nghe vậy thì đáp lại: “Là phải, đã từng nhìn thấy rồi.”

Xe mà Hạ Nguyệt đang ngồi là một cỗ xe có thể bay được, phía dưới có động cơ được trang bị riêng lấy năng lượng là linh thạch để bay, bình thường đi đường sẽ để cho ngựa kéo, khi muốn bay thì có thể thả ngựa đi sử dụng động cơ để bay lên. Vận tốc của một cỗ xe này khi bay cũng rất nhanh, trung bình bay được năm mươi cây số trên một giờ.

Tuy xe nhanh là vậy nhưng giá thành của một cỗ xe này cũng rất đắt, trung bình giá dao động khoảng một trăm vạn kim tùy chỗ.

Kim là đồng tiền chính được sử dụng tại Đại Phàm Lang triều một trăm vạn kim tương đương với một trăm nghìn viên linh thạch hạ phẩm.

Nhìn cỗ xe này hắn nhớ lại nhiều thứ, vì đây là thời gian khá nhạy cảm của Ngự Lang tông nên nếu không có phận sự gì thì bị cấm bay hoàn toàn, ai trái luật sẽ bị nghiêm trị. Kiếp trước vì đi cỗ xe này mà hắn với Hạ Nguyệt đều bị Hùng Bắc khiển trách, ngã một lần thì lần sau khôn hơn hắn mới nhắc nhẹ với Hạ Nguyệt:

“Nguyệt muội, chúng ta mới vào tông nếu đi xe đấy thì phí quá, mà đường từ đây đến chỗ của sư phụ cũng không xa, chi bằng ta đi bộ vừa có thể nói chuyện được, vừa có thể ngắm được tông môn.”

Nghe Tôn Vân nói vậy nàng mới gật gù tỏ vẻ có lý rồi xuống xe thu xe ngựa lại vào trong nhẫn không gian.

“Tôn huynh nói cũng có lý vậy đi nào.”

Nghe Hạ Nguyệt nói vậy thì hắn mới cười, nhưng trong lòng thầm thở dài cảm thấy may mắn, hắn biết bây giờ là thời điểm nhạy cảm của tông môn nhưng không thể nói cho nàng biết vì hắn với nàng vừa mới vào tông, nàng là công chúa nàng còn không biết thì hắn làm sao mới biết.

Kiếp trước là huynh muội với nhau đến tận mười năm đến cả chuyện nàng thích ăn gì hắn còn biết nên tính nàng như nào hắn làm sao không biết. Biết nàng rất thông minh hơn nữa còn hay nghi ngờ nên hắn mới phải nói lái đi chứ nếu nói thẳng ra thì nàng nghi ngờ ngay, may mà nàng nghe xong có vẻ không nghi ngờ gì.

Truyện convert hay : Cửu Tinh Thần Long Quyết

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện