Vai Ác Sư Tôn Xinh Đẹp Như Hoa

Chương 16


trước sau

“Hôm nay là lần cuối cùng ta đến.”

Tuyết y nam tử bế đàn cổ lên, bỏ xuống một câu, không quay đầu lại mà đi rồi.

Ngao Nguyệt trợn tròn mắt, tránh thoát Xích Huyền Thiết vút tới, “Vì sao lại là lần cuối cùng? Không phải đã nói mỗi ngày đều sẽ đánh đàn cho ta nghe sao?! Vì cái gì? Đừng đi! Ngươi đừng đi!”

“Đừng đi!!!”

Tố Bạch Triệt trốn ở chỗ tối, nhìn đôi mắt Thiên Cẩu dần dần nhiễm đỏ, “Kích thích như vậy hữu dụng sao? Xích Huyền Thiết có Lăng Dạ hạ cấm chế. Nếu hắn có thể thoát ra đã sớm đào tẩu rồi.”

“Hậu duệ yêu thú thượng cổ, huyết mạch càng cường đại, càng khó thức tỉnh,” Đồng Khê giải thích nói, “Tuy Ngao Nguyệt làm mưa làm gió ở Yêu giới, nhưng kỳ thật chưa thức tỉnh huyết mạch. Trong lòng hắn ái mộ ngươi, ngươi đột nhiên rời đi sẽ làm cảm xúc của hắn dần mất ổn định. Đến trình độ nhất định rồi, huyết mạch thượng cổ thức tỉnh, thực lực có thể nháy mắt tăng lên vài cảnh giới. Đến lúc đó Lăng Dạ cũng khó có thể địch nổi.”

Lòng Tố Bạch Triệt có bất an: “Nếu thật chắn giúp Lăng Dạ, Ngao Nguyệt thu tay lại không kịp, một chưởng đánh chết ta thì sao đây?”

“Phú quý phải tìm trong hiểm cảnh!”

“Trăm triệu không thể, sinh mệnh là đáng quý nhất!”

Đồng Khê thóa mạ trong lòng một tiếng, hận không thể giết Tố Bạch Triệt đổi người phụ tá khác. Nhưng bất đắc dĩ, chỉ có thể ngon ngọt nói: “Ngao Nguyệt đã có thể vì ngươi thức tỉnh huyết mạch. Nếu hắn thất thủ giết ngươi, thì có dùng tu vi suốt đời cũng sẽ đem ngươi từ dưới chín suối kéo về.”

Tố Bạch Triệt miễn cưỡng thỏa hiệp, lặng yên không một tiếng động rời khỏi Vô Vọng Cốc.

Phía sau hắn, không trung bình thường bỗng nhiên trở nên u ám, mây đen tựa như sóng lớn quay cuồng, kẹp vài sợi ánh sáng đỏ đậm như vấy máu, lạnh lẽo quỷ dị.

Tiếng gầm gừ như của cự thú viễn cổ vang vọng trên bầu trời Thanh Lăng Tông.

Quảng trường một mảnh ồ lên, chúng đệ tử hoảng hốt thất thố nhìn về phía Vô Vọng Cốc, trên mặt lộ ra vài phần kinh hoảng.

“Chuyện gì vậy? Trời đột nhiên tối sầm?”

“Là Ngao Nguyệt gầm, chẳng lẽ là muốn thoát ra khỏi Xích Huyền Thiết?”

“Nếu hắn thoát ra, tông môn chắc chắn gặp tai ương. Ta biết nên làm thế nào cho phải?”

Mấy vị Trưởng Lão trên đài sắc mặt ngưng trọng.

“Sắp tới giờ Đại Bỉ, sao Ngao Nguyệt đột nhiên phát cuồng vậy?”

“Tức tốc bẩm báo Tông Chủ, Ngao Nguyệt có dị động.”

“Các ngươi nhìn cảnh tượng trên bầu trời Vô Vọng Cốc kìa,” Trình Nghi Thiên chỉ về phương Nam, sắc mặt khó coi, “Ta từng thấy cảnh tượng tương tự, là Hồ yêu gây ra. Chắc các ngươi đã nghe qua tên hắn...... Cừu Nguyệt Sanh.”

Bốn phía chớp mắt yên tĩnh lại, mọi người sắc mặt toàn biến.

“...... Tam Yêu Vương.”

Trình Nghi Thiên khẽ gật đầu, ngữ khí trầm trọng, “Ta hoài nghi, Ngao Nguyệt có năng lực giống hắn. Nếu là như thế, Thanh Lăng Tông chạy trời không khỏi nắng.”

Cái trán Ổ Chí toát mồ hôi lạnh: “Quả thật không ổn. Cho dù Tông chủ có thể đánh một trận với hắn. Nhưng đại năng giả triền đấu, không chừng sẽ san Thanh Lăng Tông thành bình địa......”

“Không sao, chúng ta còn có Thẩm tiên quân,” Ngôn Vân vẫn luôn trầm mặc mở miệng, mặc váy nhạt màu tím, tiếng nói thanh thúy dễ nghe, “Nếu y liên thủ với Tông chủ, nhất định có thể hóa giải nguy cơ.”

Trưởng Lão xung quanh cứng đờ, một lời khó nói hết liếc mắt nhìn nàng.

Ngôn Vân ngẩn người: “Các ngươi không tin Thẩm tiên quân sao?”

“Ngôn trưởng lão.” Trình Nghi Thiên bất đắc dĩ thở dài, “Ngươi không hiểu rõ lời nói của ta, chính là nếu Ngao Nguyệt xuống tay thì đến Tông chủ cũng khó có thể giữ được Thanh Lăng Tông, Thẩm Lưu...... Tiên quân y, lại có cái năng lực gì làm được? Nếu y đối thượng với Ngao Nguyệt, chỉ là kiến càng lay cổ thụ, đảo mắt thủ hạ bại tướng thôi.”

“Lời Trình trưởng lão chí phải.” Ổ Chí lạnh lùng trào phúng một câu, “Nếu Ngao Nguyệt thoát ra thật, ta dám cá, Thẩm tiên quân dùng tu vi Hóa Thần cảnh của y, sẽ là người chạy nhanh nhất Thanh Lăng Tông!”

Trong lúc mọi người đang thương thảo, lại phát hiện tiếng gào rống làm người trong lòng run sợ đã ngừng lại.

Phía trên Vô Vọng Cốc, mây đen nghìn nghịt tan đi

“Lời này là thật?”

Ngao Nguyệt khôi phục hình người, hung thần ác sát nhìn chằm chằm ba người trước mặt.

Trong đó, nam tử áo xanh là kẻ hắn thống hận nhất. Nhưng không hiểu sao, ánh mắt hắn không tự giác hướng về phía nam tử áo tím bên cạnh, cảm thấy giống như đã từng quen biết, nhìn lần thứ nhất, liền không nhịn được đáy lòng xao động.

“Không phải muốn nghe Tố chân nhân đàn cho ngươi nghe sao?” Thẩm Lưu Hưởng khẽ cười một tiếng, “Thông báo một chút là được. Tố chân nhân là người phương nào? Vì tông môn tan xương nát thịt đều không sợ, huống chi là đánh đàn tìm niềm vui cho đại yêu Thiên Cẩu ngươi.”

Ngao Nguyệt hừ một tiếng, hồng ấn giữa trán biến mất: “Coi như ngươi thức thời, không hoàn toàn làm ta tức giận, bằng không ta cũng không khống chế được bản thân ta.”

Rời khỏi Vô Vọng Cốc.

Lăng Hoa duỗi tay, câu lấy cổ Thẩm Lưu Hưởng không khỏi khen: “Ngươi được lắm nha, dăm ba câu đã dỗ ngoan Ngao Nguyệt.”

Trước đó thấy Thiên Cẩu xao động, Lăng Dạ trước tiên tìm hai người bọn họ đến, chuẩn bị nhân lúc Ngao Nguyệt chưa kích phát chi lực huyết mạch, hợp lực tru sát hắn. Ai ngờ Thẩm Lưu Hưởng đã đến, không cần tốn nhiều sức đã khiến Thiên Cẩu đang phát cuồng dịu ngoan lại.

“Ngươi muốn ngạt chết ta?” Thẩm Lưu Hưởng đẩy tay Lăng Hoa ra, ho nhẹ một tiếng, “Ngao Nguyệt tuy là yêu loại, nhưng không phải cỏ cây vô tình. Đột nhiên bạo nộ tất có nguyên do, không hỏi rõ ràng liền giết hắn, thực sự bất công.”

Lăng Hoa sửng sốt.

Đây là đang nói Tông chủ làm việc không ổn sao?

Sắc mặt hắn khẽ biến: “Tông chủ là lo lắng tông môn có nguy hiểm, ngươi có thể nào......”

“Không sao, lời này của sư đệ đúng là có đạo lý.” Lăng Dạ chắp tay phía sau, tầm mắt dừng trên người Thẩm Lưu Hưởng, giây lát lại nhàn nhạt nói.

“Nhưng sư đệ phải ghi nhớ, Tu Chân giới và Yêu giới không thể sống chung. Khoảng cách hai giới là núi thây biển máu. Cho nên về sau, tuyệt đối không thể nhân từ nương tay với bất kỳ người nào trong Yêu tộc.”

Thẩm Lưu Hưởng ngẩn người, gật đầu.

Ngao Nguyệt náo loạn, lãng phí một chút thời gian, bình định phong ba xong, Đại Bỉ nội tông hừng hực khí thế bắt đầu.

Bởi vì đám người Tông chủ, Tiên quân ở quan khán, nên đệ tử Thanh Lăng tinh thần phấn chấn, ở trên lôi đài dùng hết toàn lực, đánh nhau đến vạn phần xuất sắc.

Nhưng mà cũng có thập phần không thú vị, thực lực chênh lệch quá lớn.

Đúng một chiêu.

Chu Huyền Lan xuống đài, chung quanh nghị luận sôi nổi.

“Đệ tử thân truyền của Tiên Quân có khác. Thực lực của Triệu huynh thật không tầm thường, lại khó ở chỗ hắn chỉ hạ thủ mỗi một chiêu.”

“Không phải thế, hai đệ tử thân truyền kia cũng làm như vậy.”

“Ai. Không bì được, rốt cuộc có sư tôn. Nghe nói hôm qua Thẩm tiên quân bồi hắn luyện pháp thuật cả một đêm. Ngươi nói đặt ở trước kia, ai dám tin?”

Buổi chiều giây lát đã qua, Chu Huyền Lan toàn thắng mười trận, kết thúc sơ tuyển trước thời hạn.

Tầm mắt hắn dừng trong đám người, tìm một lúc lâu, không phát hiện thân ảnh sư tôn, con ngươi đen ám ám. Lúc này, ngọc bội bên hông nhẹ nhàng run lên, hướng về phía rừng cây sau quảng trường.

Thẩm Lưu Hưởng trốn sau một cây cổ thụ, hướng hắn vẫy tay, “Mau tới, đừng để ai phát hiện.”

Ánh mắt Chu Huyền Lan hơi sáng lên, nhanh chóng chạy tới.

Thẩm Lưu Hưởng đè lại bả vai hắn, thần thần bí bí ngồi xổm xuống, móc ra thứ trong lòng ngực, “Mới vừa đi trấn trên mua, nóng hổi đấy.”

Mở giấy dầu ra, Chu Huyền Lan nhìn chằm chằm ba cái đùi gà vàng ruộm, lâm vào trầm mặc.

Thẩm Lưu Hưởng hơi nâng hàng mi, cầm lấy cái đùi gà nóng hổi cắn một miếng, tức khắc nước thịt thơm ngon làm thỏa mãn đầu lười, cả người thoải mái nói: “Ngon lắm, ngươi thì sao?”

Chu Huyền Lan ngây người, giây lát sau khóe môi trán ra một chút ý cười: “Sư tôn thấy ngon thì đệ tử cũng thấy ngon.”

Hắn nhìn chăm chú vào Thẩm Lưu Hưởng, nhìn gương mặt thích ý nheo mắt lại, an tĩnh ăn đùi gà, trong
lòng hơi ngứa.

Chưa bao giờ thấy sư tôn như thế, như là nhãi con tiểu yêu không biết từ đâu ra, thu móng vuốt, nằm ngửa lộ ra cái bụng tuyết trắng mềm mại, toàn thân tràn ngập phúc hậu và vô hại.

“Ngươi không ăn sao?”

Thẩm Lưu Hưởng gặm xong một cái, đang định chuẩn bị vươn móng vuốt tiếp tục, phát hiện Chu Huyền Lan không nhúc nhích.

Y ngẩng đầu, cường điệu nói câu rất thơm.

Chu Huyền Lan lấy lại tinh thần, phát hiện khóe môi Thẩm Lưu Hưởng dính chút mỡ, theo bản năng duỗi tay.

Lòng bàn tay xẹt qua da thịt non mịn.

Theo viền môi duyên dáng, nhẹ nhàng lau chùi.

Hai người đều sửng sốt.

“Đát” một tiếng, cái đùi gà Thẩm Lưu Hưởng vừa cầm lấy rơi xuống đất.

Chu Huyền Lan như mới tỉnh mộng, cuống quít thu tay. Thẩm Lưu Hưởng chớp chớp mắt, nhặt đùi gà dính đầy bụi đất lên, để cùng với chiếc còn lại gói vào giấy dầu, “Đột nhiên vi sư nhớ ra còn có việc, đi trước một bước, ngươi thong thả tiếp tục tỷ thí.”

Dứt lời, không để Chu Huyền Lan kịp phản ứng, biến mất tại chỗ.

Ra khỏi rừng cây, Thẩm Lưu Hưởng lang thang dạo bước không có mục tiêu, bước chân rẽ hướng, đi về phía Vô Vọng Cốc.

Lãng phí đáng xấu hổ.

*

“Kế hoạch của ngươi thất bại rồi.”

Nấp trong một góc, trên mặt Tố Bạch Triệt mang theo tức giận, “Ngao Nguyệt dễ dàng bị trấn an cũng không nói. Nhưng sau này ta còn phải đánh đàn cho hắn mỗi ngày!”

“Theo kế hoạch, khi đám người Lăng Dạ tru sát, hắn sẽ hoàn toàn thức tỉnh huyết mạch. Sau đó đứng mũi chịu sào giết Lăng Dạ. Ai ngờ......” Đồng Khê cũng có chút tức muốn hộc máu, “Ấy thế mà bọn họ nói ngon nói ngọt hạ hỏa được Thiên Cẩu đang tức giận, này không giống ta nghĩ!”

Tố Bạch Triệt đỡ trán, gần như nghiến răng nghiến lợi nói: “Từ nay về sau, ta không nghe mệnh lệnh ngươi nữa, toàn là vô nghĩa.”

“Không thể!” Đồng Khê vội la lên, “Chúng ta chung một đường, ta phải giúp ngươi đạt thành...... Chậm đã, cảm xúc của Thiên Cẩu không đúng, tức giận đang tăng lên, mạnh hơn buổi sáng mấy lần!”

*

Mới đầu, Ngao Nguyệt không thể tin nổi vào mắt mình.

Đến tận khi lại có một cái đùi gà nữa ném tới. Lần này, còn dính đầy bùn đất.

Nam tử áo tím buổi sáng gặp qua, quay mặt về phía hắn ngồi xổm xuống, mười ngón không ngừng uốn duỗi như gảy cái gì trong lòng bàn tay, trong miệng phát ra tiếng “Chậc chậc chậc”.

Giống đang trêu chó nhà như đúc.

“Chậc chậc chậc, kêu một tiếng được không?” Thẩm Lưu Hưởng thấy thân hình Thiên Cẩu rất lớn, ngơ ngác nhìn y, nhịn không được trêu.

“Cao hứng thì vẫy đuôi, không cao hứng thì sủa hai tiếng gâu gâu. Nếu không lần sau không cho ngươi ăn đùi gà nữa.”

Lấy đùi gà kia để uy hiếp hắn?

Chẳng lẽ hắn đường đường là Thiên Cẩu, lại như tiểu yêu vì đùi gà mà khom lưng sao?

Kiểu khuất nhục gì đây?!

Trong đầu Ngao Nguyệt nổ ầm một cái, tầm mắt một mảnh đỏ tươi, toàn thân kịch liệt run rẩy.

Truyền Âm Khí bỗng nhiên vang lên, Lăng Hoa nói: “Đi đâu đấy? Buổi tỷ thí hôm nay kết thúc rồi, mau đến quảng trường, thiếu mỗi ngươi thôi.”

Thẩm Lưu Hưởng vừa nghe liền đứng dậy rời đi.

Vô Vọng Cốc yên lặng một lúc lâu sau, phát ra một tiếng rống giận kinh thiên.

“Tặc tử muốn trốn!!!”

Thẩm Lưu Hưởng hiện thân ở quảng trường, vị trí của y là đứng bên cạnh Tông chủ. Khi đang đi về phía Lăng Dạ, không trung sấm sét nổ vang, Thanh Lăng Tông nháy mắt bị mây đen thổi quét mà đến bao phủ, lâm vào một mảnh tối tăm.

Thiên Cẩu rống giận, tiếng huyền thiết vỡ vụn, trong khoảnh khắc đã truyền tới.

“Không ổn!”

“Ngao, Ngao Nguyệt thoát ra rồi!”

“Chạy mau!”

Trong chớp mắt, trong mây đen lộ ra một đôi mắt màu đỏ tươi, hướng về phía quảng trường.

“Tiểu nhi vô sỉ, mau nhận lấy cái chết!”

Mang theo uy áp làm người hít thở không thông, Ngao Nguyệt từ trong mây bay ra, chạy theo phương hướng Lăng Dạ đánh tới, một chưởng đủ để đánh rách tả tơi núi sông, mang theo uy lực xé rách không gian.

“Tông chủ!!!”

Vô số người kinh hô, lại bị sợ tới mức sững sờ tại chỗ.

Chỉ có một đạo thân ảnh mảnh khảnh tế nhu đột nhiên che trước người Lăng Dạ, lấy tư thái kiên quyết đem hắn gắt gao ôm chặt.

“Tông chủ......”

Là Tố chân nhân!

Toàn trường chấn động, tim mọi người trên dưới Thanh Lăng Tông đều hung hăng nhảy lên.

Chân Nhân quá ngốc!

Nhưng...... đây là Tố chân nhân a, Trưởng Lão dịu dàng, lương thiện nhất Thanh Lăng Tông bọn họ a!

“Đừng thương tổn Chân Nhân!”

Các đệ tử hò hét dưới đáy lòng, lại chỉ có thể trơ mắt nhìn Thiên Cẩu mang theo sát ý vô biên, chạy về phía Tố chân nhân.

Lúc này, vang lên một tiếng thiếu niên gào thét thất thanh vang vọng thiên địa, mang theo kinh hoàng xưa nay chưa từng có.

“Sư tôn......!”

Mọi người nghe tiếng ngẩn ra, lúc này mới phát hiện, không phải Ngao Nguyệt đánh úp về phía Tông chủ, mà là về phía Thẩm tiên quân cách hắn không xa!

Oanh!

Thiên Cẩu đánh một đòn trí mạng vào người Thẩm Lưu Hưởng.

Thanh Lăng Tông to như vậy, đều chấn động đến kịch liệt rung chuyển. Đợi tất cả bình ổn lại, chỗ Thẩm Lưu Hưởng vốn đang đứng, chỉ còn lại một mảnh tro tàn.

“Thẩm, Thẩm tiên quân......”

Một kích toàn lực của Thiên Cẩu, đủ để nghiền người thành nát tươm. Mọi người đều đã biết kết quả, nhất thời thần sắc khác nhau.

Lúc này, không trung bỗng nhiên rơi xuống một con quái vật khổng lồ.

Phanh!

Ngao Nguyệt hung hăng ngã trên mặt đất.

Phun hai chiếc răng chó dính máu trong mồm ra, lăn một vòng trên đất.

Bụi mù tan hết.

Một đạo thân ảnh thon dài đứng trên người hắn, khóe môi nhẹ cong, khuôn mặt tuấn mỹ vô song toát ra nụ cười kiêu ngạo không ai bì nổi.

Loá mắt như sao trời.

“Mạng của bổn quân, không dễ lấy như vậy!”

Toàn trường lâm vào một mảnh tĩnh mịch.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện