Uông Xưởng Công

Sóng Ngầm


trước sau

Advertisement
*

Vả lại, giữa hai điều bất lợi thì nên chọn điều ít bất lợi hơn, A Ninh nghe theo ý của Trưởng công chúa, đó chính là sự lựa chọn tốt nhất rồi.

Nghĩ vậy, Thẩm Văn Huệ liền kéo Diệp Tuy, cố tình hất cằm cao giọng nói: “Ha ha, A Ninh của ta may mắn như thế đấy, may mắn rơi trúng đầu có cách nào tránh chứ?” Lời vừa thốt ra, nhất thời khiến không ít các cô nương giận nghiến răng, nhưng không thể bắt bẻ lại được gì.

Đây là sự thật, đổi lại là họ thì cũng sẽ nghĩ cách nắm lấy may mắn này

Kẻ khác có nói nhiều hơn nữa cũng chỉ vì hâm mộ ghen3tị đấy thôi

Các cô nương trong viện Cấm dần nản lòng, ào ào rời khỏi viện Cầm như vũ bão, chẳng mấy chốc chỉ còn lại vài ba người.

Trông thấy Thẩm Văn Huệ đang đợi mình ở của viện, Diệp Tuy nhanh chóng cất đàn của mình, lúc định rời đi thì bị Cung cầm sư tóm chặt lấy cánh tay.

Sắc mặt Cung cầm sư trắng bệch, ánh mắt hằn học, bà ta hung dữ nói: “Có phải người cố tình hại ta không? Phải không?”

Diệp Tuy dùng đàn hất tay bà ta ra, lạnh lùng nói: “bà nói thật buồn cười, ta hại gì bà?” Lúc này, nàng lười xưng hô tôn kính, người như Cung cầm sư không nhận1nổi hai chữ “tiên sinh” đáng kính trọng này

Cung cầm sư bị đầu cây đàn đập phát đau, khuôn mặt cũng vặn vẹo, nghiến răng đanh giọng: “Nếu không phải do người thì sao ta có thể khiến Trưởng công chúa chán ghét? Là ngươi, đều tại ngươi!”

Bà ta hận không thể xông lên xé nát gương mặt tuyệt đẹp của Diệp Tuy, trong lòng chửi rủa không ngớt

Chị của con ranh để tiện này đã đè đầu cưỡi cổ đệ tử yêu quý nhất của bà ta, giờ nó còn làm liên lụy đến bà ta nữa!

Chết tiệt, đáng hận! Diệp Tuy suýt bật cười thành tiếng

Tuy đã sống đến kiến thứ hai, nhưng nàng chưa đủ bản lĩnh đến8mức lay động được Trưởng công chúa

Nếu không phải cung cầm sư rắp tâm cố tình gây khó dễ cho nàng thì sao Trưởng công chúa có thể bắt gặp cảnh ấy được? Tự mình làm bậy còn muốn đổ lỗi cho người khác? Nghĩ hay thật!

Diệp Tuy lạnh lùng nhìn Cung cấp sư, đột nhiên nở nụ cười, mắt ngọc mày ngài sáng rỡ, nhỏ giọng nói: “Ta là đệ tử Bích Sơn Quân, nhưng bà thì sao? E rằng không thể tiếp tục ở lại Kinh Triệu nữa rồi! Nếu đệ tử mà bà lấy làm tự hào biết được những chuyện này, liệu có xấu hổ muốn chết không nhỉ?”

Việc người trong cung giỏi nhất chính là “gió9chiều nào xoay chiều ấy”, vừa nghĩ là biết đệ tử của Cung cầm sự chắc chắn sẽ vội vàng phủi sạch mọi quan hệ

Cung cầm sư vừa tức vừa sợ, môi run rẩy không nói được gì, có cảm giác chỗ bị cây đàn đập phải càng đau hơn.

Diệp Tuy ôm đàn quay người đi, nhếch môi thầm nghĩ: Ngày xưa, kỹ năng mồm mép của lão thái quân nhà họ Cổ đạt điểm tối đa đấy, Cung cầm sư nói lại được nàng mới là lạ! Nàng vừa cất bước thì đã nghe thấy giọng nói âm u độc ác đằng sau truyền lại: “Hai đệ tử của Bích Sơn Quân đều là những nhân vật như trăng sáng7trên trời

Kẻ như ngươi, sao có thể xứng đáng ngang hàng với họ? Ngươi nhất định sẽ không yên ổn đâu, nhất định sẽ không yên ổn đâu!”

Diệp Tuy ngừng bước, nhưng không quay đầu lại, giống như không nghe thấy những lời của Cung cầm sư

Nàng cũng biết hai đệ tử như trăng sáng trên trời của Bích Sơn Quân mà.

Nàng không thích Bích Sơn Quân, nhưng lại một mực đồng ý làm đệ tử của y

Tất nhiên một
Advertisement
phần là vì thuận theo ý của Trưởng công chúa, còn một phần cũng vì hai nhân vật như trăng sáng này!

Nàng không có cơ hội kết bạn với hai người ấy ở kiếp trước, chỉ được nghe câu chuyện về họ qua người khác

Nàng từng than thở tiếc nuối vì điều này, không ngờ bây giờ lại có cơ hội kết bạn

Nàng muốn tận mắt nhìn xem hai người họ có thực sự giống như lời đồn..

Ngời sáng như trăng, hào quang vạn trượng như vậy không

Hai vị này, một là Cố Thắng Huy, cháu gái của thị lang Môn Hạ - Cố Danh Lân; người còn lại là Mục Nghi, con gái của phó tướng Kinh Kỳ Vệ - Mục Thái Trừng, cả hai đều là đệ tử được Bích Sơn Quân đích thân chỉ dạy

Diệp Tuy rất tò mò về họ, và còn thầm ngưỡng mộ....

Giờ học đàn đã kết thúc, Bích Sơn Quân theo Trưởng công chúa rời đi

Dù Diệp Tuy có ý kiến gì với hai nhân vật như trăng sáng trên trời kia thì tạm thời cũng không gặp được họ

Không sao cả, nếu nàng vẫn ở Khuê Học thì sẽ có lúc gặp được thôi.

Diệp Tuy ôm đàn, không đếm xỉa tới Cung cầm sư ở phía sau nữa mà mỉm cười đi về phía Thẩm Văn Huệ đang chờ ở cửa

Thẩm Văn Huệ giận dữ ra mặt, không đợi Diệp Tuy đến gần, đã tức tối nói: “A Ninh, đừng để ý những gì bà ta nói

Hừ, người như thế mà có thể làm tiên sinh dạy học của Khuc Học, tỷ thật sự không dám tin!” Thẩm Văn Huệ cũng đã nghe thấy câu nói độc ác cuối cùng vừa rồi của Cung cầm sự, quả thực không thể tin nổi đây là lời của tiến sinh mà trước đây nàng tôn kính

Ngẫm nghĩ một lát, nàng bèn tiếp tục an ủi Diệp Tuy: “A Ninh, cho dù đệ tử của Bích Sơn Quân ra sao thì muội chỉ cần cố gắng là được

Còn một năm rưỡi này thôi, thế nào cũng vượt qua hết

Hơn nữa, còn có tỷ đây mà!”

Diệp Tuy mỉm cười với Thẩm Văn Huệ, ngoan ngoãn đáp: “Vâng, muội nghe Huệ tỷ, không bận tâm tới người khác

Có điều, Huệ tỷ cũng nhất định phải nhớ lời muội nói nhé.”

Đây là để chỉ chuyện đã nói ở chỗ vắng người khi nãy, Diệp Tuy sợ Thẩm Văn Huệ không nhớ kĩ, nên dặn dò cẩn thận thêm lần nữa

“A Ninh, muội yên tâm đi, tỷ đã nhớ kĩ rồi! Phải đóng thuế mới có ruộng canh tác

Vương sự ngoại trấn, tất tại biên cảnh doanh điền

Đây là do Tôn Trường Uẩn nói, đúng không?” Thẩm Văn Huệ trả lời một cách nghiêm chỉnh.

An Ninh thực sự đã lo xa rồi, đây là chuyện liên quan đến cha, cũng là chuyện lớn của nhà họ Thẩm, sao nàng không nhớ kĩ cho được? Diệp Tuy đưa đàn cho Bội Thanh đang chờ ngoài của viện, cũng giả vờ nghiêm túc gật đầu, sau đó thì không nhịn nổi mà bật cười

Chỉ cần Huệ tỷ nhớ kĩ lời nàng là được, còn người khác thì có liên quan gì đến nàng? Nàng mạnh là do nàng mạnh mẽ như gió thổi trên núi cao, nàng cũng là bởi nàng cứng rắn như ánh trăng chiều mặt nước

Mặc họ ngang ngược ra sao, nàng đều không sợ.

Về sau sẽ thế nào, thời gian sẽ chứng minh tất cả.

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện