Uông Xưởng Công

Bí Mật Tiên Cơ


trước sau

Advertisement
*

Hành động luống cuống, trạng thái như điên dại.

Bây giờ nghe cô gái nhỏ kể ra, hắn mới hiểu tại sao hoàng thượng lại như vậy.

Vốn tưởng rằng chuyện đã qua đi mãi mãi, đột nhiên trở lại, bất cứ ai cũng sẽ vô cùng bị thương và vui mừng, hoàng thượng dĩ nhiên không ngoại lệ.

Nhưng tất cả những điều này quả thực khó bề tưởng tượng, sao cô gái nhỏ lại biết? Đây...

Khi thái tử - Thái Ninh Đề của sau này kể lại, vẻ mặt không buồn không vui, chỉ dửng dưng nói một câu: “Hóa ra, phụ hoàng cũng có lúc cầu mà không được.” Đúng vậy, người tôn quý nhất của triều Đại An cũng có lúc cầu mà không được.

Vĩnh Chiêu Để được phong làm Triệu vương ở3tuổi niên thiếu, ngang bằng bị bắt chạy nạn rời khỏi Kinh Triệu.

Triệu vương chỉ là cái danh hão, thực tế không có đất phong.

Khoảng thời gian này chắc hẳn là thời kì sa sút hèn mọn nhất trong cuộc đời Vĩnh Chiểu Đế.

Không ai biết ông ta và nữ tử Vân thị làm công việc giặt giũ quen biết và yêu nhau thế nào, nhưng vẫn thị chết vì cứu ông ta, còn ông ta nhớ nhung nàng ấy cả đời.

lại là từ nguồn tin của nàng? Diệp Tuy hạ tầm mắt, sao nàng lại không biết? Kiếp trước, sau năm Vĩnh Chiều thứ mười tám, Vĩnh Chiêu Để dùng lễ đón mời thuật sĩ các phương, hết lòng tin theo quỷ thần, ngày ngày tụng kinh niệm chú, còn rầm rộ xây dựng2hàng chục đài ngắm mây ở Kinh Triệu, chính là hi vọng có thể lại nhìn thấy được nụ cười và dáng vẻ của Vân thị lần nữa.

Đáng tiếc, âm dương khác biệt đã qua nhiều năm, hồn vía chưa từng đi vào giấc mộng.

Cho đến tận trước khi băng hà, Vĩnh Chiêu Để với thân thể và khuôn mặt tiều tụy còn nắm lấy tay thái tử, khóc lóc nói: “Nàng nói có một ngày trở lại, chắc chắn sẽ khoác ráng đỏ, che lấp mặt trời, Như Ý vỡ...

Trẫm đã đợi nàng bao nhiêu năm, sao nàng vẫn không trở lại...

sao vẫn không trở lại...” Để vương cứ khóc đau thương như vậy mà trút hơi thở cuối cùng.

Thật ra cũng không khó lý giải, những điều nhỏ nhặt, tình cảm thuở thiếu2niên luôn khiến con người ta khó quên nhất.

Dù cho cuối cùng ông ta cũng gặp thời mà ngồi lên ngai vàng, trở thành người đàn ông cao quý nhất của Đại An, nhưng Vân thị mất rồi, chẳng thể nhận được sự che chở và cùng ông ta hưởng thụ vinh hoa phú quý.

Thay vì nói cầu mà không được, chỉ bằng nói đây là niềm tiếc nuối suốt đời thì đúng hơn.

Niềm tiếc nuối này, nếu có cơ hội bù đắp, cho dù ký gửi trên thân một người khác cũng không tính là hư ảo, vẫn có thể khiến trái tim được an ủi phần nào.

Diệp Tuy không biết phản ứng của Vĩnh Chiểu Để cụ thể thể nào, nhưng nàng có thể tưởng tượng ra được.

Dù cho cuối cùng ông ta cũng9gặp thời mà ngồi lên ngai vàng, trở thành người đàn ông cao quý nhất của Đại An, nhưng Vân thị mất rồi, chẳng thể nhận được sự che chở và cùng ông ta hưởng thụ vinh hoa phú quý.

Thay vì nói cầu mà không được, chỉ bằng nói đây là niềm tiếc nuối suốt đời thì đúng hơn.

Niềm tiếc nuối này, nếu có cơ hội bù đắp, cho dù ký gửi trên thân một
Advertisement
người khác cũng không tính là hư ảo, vẫn có thể khiến trái tim được an ủi phần nào.

Diệp Tuy không biết phản ứng của Vĩnh Chiểu Để cụ thể thể nào, nhưng nàng có thể tưởng tượng ra được.

Chắc chắn là như người chết đuối vớ được cọc, nhất định không muốn bỏ lỡ, không ngần ngại trả bằng mọi4giá.

Cuối cùng, nàng cũng giống như Thái Ninh Để khi đó, vẻ mặt không buồn không vui, nói với Uông đốc chủ: “Đại nhân, chỉ là thiếp biết mà thôi.” Sắc mặt nàng điềm tĩnh, hiện sự buồn bã nhìn thấu sự đời bể dâu.

Không biết tại sao, Uông Ấn cảm thấy trái tim mình như bị thứ gì đó đâm một cái, không đau nhưng vô cùng khó chịu.

Cô gái nhỏ...

Bấy giờ Diệp Tuy ngẩng đầu lên nhìn hắn, cười nói: “Đại nhân, ngài đã bình an trở về rồi, thật tốt quá!” Nàng vẫn luôn đợi trong viện Tư Lai cho đến khi nhìn thấy bóng dáng quen thuộc, cho đến khi cảm nhận được hơi thở lãnh đạm lành lạnh, trái tim nàng mới thật sự bình yên.

Không biết vì sao, trong lòng nàng bỗng dâng lên nỗi chua xót, rất muốn nắm lấy thứ gì đó để chắc chắn rằng đại nhân thực sự đã trở lại, vẫn bình an không tổn hại.

Uông Ấn hơi nheo mắt nhìn biểu cảm không hề che đậy của Diệp Tuy, nhìn thấy sự vui sướng từ đáy lòng nàng.

Trong khoảnh khắc, mọi hoài nghi và khó xử đều biến mất, hắn muốn ôm lấy nàng giống như tối hôm qua, để nàng không sợ hãi và bất an nữa.

Hắn nghiêng người về phía trước, dang rộng vòng tay, đang định ôm nàng vào lòng thì cánh cửa vang lên tiếng gõ.

Đề kỵ đứng ngoài bẩm báo: “Xưởng công, hoàng thượng đã triệu Tư Thiên Giám xem giờ lành, cuối cùng bạn tên cho Nhị Thập Nhất hoàng tử là Vân Hồi!” Vừa nghe, Uông Ấn bỗng thẳng người, không khỏi bối rối.

Diệp Tuy cúi đầu, nửa cười nửa không nói với hắn: “Đại nhân, ngài xem, Vân Hồi, Trịnh Vân Hồi.

Đây chính là tên húy của Nhị Thập Nhất hoàng tử đấy.” Kiếp trước, tất nhiên tên của Nhị Thập Nhất hoàng tử không phải như vậy.

Kế hoạch ban đầu chỉ nhằm giúp đại nhân bình an trở về, nhưng không ngờ lại khiến Nhị Thập Nhất hoàng tử được đặt cái tên húy này.

Nàng một lòng tin tưởng rằng kiếp này Nhị Thập Nhất hoàng tử có chị gái và nàng ở bên thì không cần đắp thêm hào quang nào lên người nữa.

Nhưng cái tên này lại cho thấy sự bảo vệ lớn lao dành cho Nhị Thập Nhất hoàng tử.

Vân Hồi à, tâm tư của Vĩnh Chiêu Để đã lộ rõ ra rồi.

Cho dù hiện tại chẳng ai biết cái ý nghĩa của nó.

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện