Uông Xưởng Công

Xưởng Công


trước sau

*

Sáng hôm sau, khi thái y tới thăm mạch bình an theo thông lệ thì phát hiện tỷ ấy mang thai.

Tỷ ấy vừa có thai đã bị phát hiện, đây không phải việc vui mà là tai họa

Sau khi hay tin tỷ ấy có thai thì vô số ám hại lần lượt kéo đến, đủ các thể loại thủ đoạn bẩn thỉu trong cung cấm, khó mà đề phòng được

Tỷ ấy phải dốc hết tinh thần và sức lực mới vượt qua nổi

Dù bảo vệ được cái thai trong bụng, nhưng cơ thể người mẹ lại cực kỳ gầy yếu, dẫn đến việc đứa bé sinh ra bị thiếu tháng

Lúc sinh ra cháu trai nàng đã yếu ớt và nhỏ hơn3trẻ con bình thường rất nhiều.

Kiếp này, nàng tuyệt đối sẽ không trơ mắt nhìn chị gái gặp phải kiếp nạn ấy nữa

Nghe Diệp Tuy nói vậy, Diệp Tự không nhịn nổi mà vuốt ve bụng mình

Có thai..

Nàng sực nhớ đến lần Hoàng thượng từng ở lại điện Lâm Hoa vào dạo trước, không chừng...

Ngay sau đó, Diệp Tự lắc đầu, chính mình cũng thấy buồn cười

Nguyệt sự của nàng phải gần nửa tháng nữa mới đến, có thai gì chứ, hiện giờ còn quá sớm để nghĩ tới

Không ngờ, Diệp Tuy vẫn kiên trì nói tiếp: “Tỷ, muội cứ cảm thấy cháu trai bé nhỏ của muội đã ở trong bụng tỷ rồi đấy

Tỷ phải đặc biệt chú ý mới1được

Muội từng nghe Huệ tỷ nói thái hậu nương nương là người nhân từ, nếu tỷ có chuyện gì thì có thể tới tìm người che chở.”

Lần này, Diệp Tự hơi kinh ngạc

Trong trí nhớ của nàng, A Ninh hiểm khi nghĩ được xa đến vậy, thế mà giờ lại con bé lại nói những lời này, xem ra em gái nàng đã hiểu chuyện hơn trước rất nhiều, thật sự đã tiến bộ.

Đào thị cũng vui vẻ gật đầu, nói: “Sau khi A Ninh cập kê, mẹ cũng dạy thêm cho con bé không ít chuyện, bây giờ cũng trở nên hiểu chuyện rồi

Tự nhi, thân thể mình tự con phải biết rõ

A Ninh nói đúng đấy, hết thảy đều8phải cẩn trọng mới được.” Lời mẹ nói, Diệp Tự cũng tán thành, trong lòng bỗng nảy sinh chút mong mỏi và cảnh giác

Người ta thường nói trẻ con sẽ có dự cảm, nhỡ đâu lời của A Ninh là thật thì sao? “Tỷ, muội nghe nói người mang thai không thể ăn cua, tỷ nhất định phải chú ý nhé!” Diệp Tuy nói tiếp

Nhắc đến mức này là đủ rồi

Nàng biết so với mình, chị gái nàng thông minh và chín chắn hơn nàng

Một khi tỷ ấy đã cảnh giác nhất định sẽ có sắp xếp

Thời gian như thoi đưa, chớp mắt đã tới giờ mẹ con vào thị phải xuất cung

Tất nhiên không cần nói kĩ cũng biết lúc9đó lưu luyến thế nào

Khi Diệp Tuy rời khỏi điện Lâm Hoa, tâm trạng nàng cũng khá nặng nề.

Không ngờ, ngay khi họ sắp ra khỏi cửa cung thì gặp phải một người

Đốc chủ Đề Xưởng - Uông Ấn

Uống đốc chủ mặc trang phục Minh Xà màu đỏ, thắt lưng không mang đao

Dung mạo tuyệt đẹp như thể thần tiên, tuy nhiên nét mặt vẫn rất lãnh đạm

Sát khí kinh hồn trên người cũng đã được thu lại, theo sau vẫn là vài vị đề kỵ.

Đúng rồi, Uông đốc chủ không chỉ quản lý Đề Xưởng mà còn là đại hoạn quan quyền hành khuynh đảo triều chính và dân gian, đương nhiên có quyền ra vào cung cấm rồi

Hắn xuất7hiện ở đây cũng là lẽ thường tình

Nhưng Diệp Tuy không ngờ có thể gặp lại hắn nhanh như vậy

Uống đốc chủ quyền cao chức trọng, người bình thường khó mà gặp được một lần

Kiếp trước, nàng cũng chỉ gặp hắn có vài lần mà thôi, còn chẳng được nói chuyện tử tế.

Sao bây giờ lại khéo thế? Có điều, hẳn là Uông đốc chủ không có ấn tượng gì với nàng đâu nhỉ..

Bấy giờ, hai tiểu nội thị dẫn đường cho mẹ con nàng đã lùi sang một bên để tránh đường

Cả người vào thị thoáng cứng lại, nhưng vẫn tiến lên chào hỏi: “Diện kiến đốc chủ!” Đào thị hơi thấp thỏm trong lòng

Nghe nói Uông đốc chủ tính tình hung ác nham hiểm, vui buồn thất thường, nhưng bà và Uông đốc chủ lại ngẫu nhiên gặp phải trên đường, cất lời chào như này cũng không biết có đúng hay không

Uông Ấn dừng bước, khẽ gật nhẹ đầu, hờ hững đáp: “Diệp Tam phu nhân không cần khách sáo!” Hắn cai quản Để Xưởng, tai mắt trải rộng khắp Kinh Triệu, đương nhiên nắm rõ tình hình gia đình các quan viên trong triều

Vị Diệp Tam phu nhân này là vợ của giám thừa Thiếu Phủ Giám - Diệp An Thể, là
mẹ đẻ của Thuần tần trong cung

Diệp An Thể làm việc và làm người không tồi

Nghe nói con trai đã gia nhập vào Nghi Loan Vệ, ngay cả Hoàng thượng cũng khen ngợi, chắc bởi vậy nên Diệp Tam phu nhân mới được vào cung.

Ánh mắt Uông Ân dừng lại trên người cô gái nhỏ bé bên cạnh vào thị

Hắn có trí nhớ cực tốt, nên nhớ ra ngay đã từng gặp nàng ở đâu

Thì ra cô gái nhỏ dám nhìn thẳng bổn tọa ở trường ngựa Thiên Ân là người nhà họ Diệp

Có thể theo Diệp Tam phu nhân vào cung thăm Thuần tần, cô gái nhỏ này..

hẳn là em gái ruột của Thuần tần

Vẻ mặt Uông Ẩn vẫn thản nhiên như thường, nhưng lại cố ý liếc nàng thêm cái nữa, thầm nghĩ: Bổn tọa đã rất lâu rồi không gặp được một cô gái nhỏ nào can đảm thế này.

Diệp Tuy biết Uống Ấn đang quan sát mình, bèn hơi cúi đầu thấp xuống

Sự hiện diện của Uông đốc chủ không mạnh mẽ, thậm chí có thể nói là nhạt nhòa khó phát hiện

Nhưng nàng lại có cảm giác nguy hiểm vô cùng, tựa như rắn độc đang rình mồi.

Tuy nhiên, trong lòng nàng không hề sợ hãi, dẫu sao nàng cũng đã trải qua một kiếp người

Còn biết một số bí mật mà người khác không biết, nên dĩ nhiên thái độ với Uông đại nhân cũng khác với người bình thường

Ngay lúc này, khi đối mặt Uông đại nhân oai nghiêm đáng sợ, vậy mà nàng chỉ nghĩ đến kết cục cuối cùng của hắn.

Uống đốc chủ..

Nghe nói lúc hắn chết là vạn tiễn xuyên tim, không tìm thấy nổi một miếng da lành lặn trên cơ thể

Chỉ cần nghĩ tới điều này, nỗi sợ hãi của nàng thoáng chốc tiêu tan.

Nói cho cùng, đối với nàng, cho dù là Uông đốc chủ quyền thể ngập trời, hay Đề Xưởng âm u đáng sợ đều là người và chuyện của mấy chục năm trước

Mọi người sợ hãi bởi vì không biết, nhưng biết rồi sẽ không sợ hãi nữa

Cho dù hiện giờ ai nấy nghe đến Đề Xưởng mặt mày đều biến sắc, song nàng vẫn có thể trấn tĩnh lạ thường.

Dẫu biết kiếp trước và kiếp này không giống nhau, nhưng kiểu quan niệm thâm căn cứ để này rất khó thay đổi

Chưa kể Uông đốc chủ thể nào thì có liên quan gì đến nàng? Nàng nên lo cho nhà họ Diệp thì hơn

Đột nhiên Diệp Tuy nghĩ đến một chi tiết: Bởi sự trở lại của nàng đã thay đổi không ít chuyện, vậy trong bụng của chị gái nàng vẫn sẽ có cháu trai của nàng chứ?

Nàng nghĩ đến thất thần, hoàn toàn không để ý tới còn có một bông đốc chủ quyền hành nghiêng ngả triều chính đang ở trước mặt

May thay Uống Ấn chỉ liếc nàng thêm một cái, sau đó dẫn mấy đề kỵ tiếp tục vào trong cung.

Hắn vừa rời đi, cảm giác áp lực đè nén liền biến mất, Diệp Tuy vẫn chưa để ý đến, nhưng vào thị lại nhẹ cả lòng

Có điều bà vẫn mím chặt môi, không nói lời nào, chỉ là bước chân ra khỏi cung lại không khỏi nhanh hơn.

Đến tận khi lên xe ngựa về phủ, Đào thị mới thở phào nhẹ nhõm, nghiêm giọng nhắc nhở: “A Ninh, người vừa rồi là Uông đại nhân, đốc chủ của Đề Xưởng, theo sau ngài ấy là đề kỵ

Về sau trông thấy người của Đề Xưởng thì con phải tránh xa hết mức có thể, tuyệt đối không thể chọc vào bọn họ...”

Bóng dáng đỏ rực ban nãy lại hiện ra trong đầu Diệp Tuy, nàng gật đầu đáp: “Mẹ, con biết rồi! Mẹ yên tâm!”

Cô nương chốn khuê phòng như nàng thì có thể trêu chọc gì đến Đề Xưởng và Uống đốc chủ cơ chứ? Nhưng mẹ đã lo lắng dặn dò, nàng vâng lời là được.

Xe ngựa chở họ thong thả đi về hướng phủ nhà họ Diệp, hai mẹ con gái không ngừng nói về chuyện của Diệp Tự

Chẳng mấy chốc, Diệp Tuy đã bỏ quên bóng dáng màu đỏ rực kia lại phía sau.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện