Tỷ Tỷ, Xin Ngươi

Chương 26


trước sau

Advertisement





Đệ nhị thập lục chương: Việc này cũng gây cho nhị tiểu thư của chúng ta trên con đường kinh doanh thà rằng thiếu đạo đức chứ không thể thiếu tiền




Trong tiếng pháo nổ ngày 30 tết. Giữa bầu không khí náo nhiệt, Nhậm Yên Vũ 8 tuổi rồi. Trong năm mới này Nhậm Bình Sinh bắt đầu lo lắng vấn đề tiền tiêu vặt của Nhậm Yên Vũ. Nếu như trong túi học sinh tiểu học không có nửa phân tiền nào thì không đúng lắm, cũng làm Nhậm Bình Sinh cảm thấy không an toàn, cho nên vấn đề tiền tiêu vặt của Nhậm Yên Vũ rất cấp bách.


Thế nhưng rốt cuộc nên cho Nhậm Yên Vũ bao nhiêu tiền tiêu vặt đây?


Quan điểm của quản gia là, "Nên cho nhị tiểu thư nhiều tiền một chút, không thể để mất mặt được."


Quan điểm của bảo mẫu là, "Không nên cho con nít nhiều tiền, như vậy sẽ làm hư chúng nó."


Quan điểm của Nhậm Bình Sinh là.


Nhậm Bình Sinh không có quan điểm.


Vì vậy vấn đề này cứ nóng ruột. Đương nhiên Nhậm Bình Sinh cũng không có mặc kệ. Đầu tiên nàng hỏi Nhậm Yên Vũ.


"Tiểu Vũ muốn bao nhiêu tiền tiêu vặt?"


Nhậm Yên Vũ nhìn Nhậm Bình Sinh, "Tỷ tỷ cho bao nhiêu Tiểu Vũ đều vui vẻ."


Cho nên Nhậm Yên Vũ nói cũng bằng không.


Vì vậy Nhậm Bình Sinh phải đi hỏi ý kiến các tiểu quỷ trong lớp.


"Mẹ ta mỗi ngày cho ta 3 đồng."


"Mẹ ta mỗi ngày cho ta 5 đồng."


"Mẹ ta mỗi tháng cho ta 100 đồng."


"Ta muốn bao nhiều mẹ cho ta bấy nhiêu."


Vậy rốt cuộc thì nên cho bao nhiêu tiền đây? Nhậm Bình Sinh vẫn chưa cho ra được kết luận.


Nhậm Bình Sinh cảm thấy, mặc kệ thế nào, giữa nàng và Nhậm Yên Vũ nhất định phải công bằng, không thể bạc đãi Nhậm Yên Vũ, cho nên nghĩ cho tới hơn một tháng sau, rốt cuộc Nhậm Bình Sinh cũng quyết định được, đem tiền tiêu vặt mẹ cho các nàng dồn lại thành một phần, sau đó nàng và Nhậm Yên Vũ chia đôi. Nói tóm lại một câu chính là, dùng tiền tiêu vặt để làm gì thật sự phiền muốn chết Nhậm Yên Vũ.


Vì chớp mắt một cái Nhậm Yên Vũ đã biến thành tiểu phú bà, điều này làm Nhậm Yên Vũ cảm thấy có chút không quen, có lẽ từ nhỏ đã nghèo quen rồi, đột nhiên có tiền nên không biết làm cái gì bây giờ.


Nhậm Yên Vũ không tránh được giống như các gia đình đột nhiên có nhiều tiền, tiêu xài lung tung, tuy con nít mặc kệ xài thế nào cũng không phí phạm bao nhiêu, thế nhưng nàng vẫn dùng lung tung. Nhậm gia đột nhiên xuất hiện rất nhiều thứ lộn xộn.


Nhìn mấy thứ này Nhậm Bình Sinh cau mày.


"Những thứ này đều là Tiểu Vũ mua về?"


Quản gia vẻ mặt thấp thỏm đứng bên cạnh, nghe Nhậm Bình Sinh hỏi như vậy, vội vàng trả lời: "Dạ phải, tiểu thư."


Hai hàng chân mày thanh tú của Nhậm Bình Sinh nhíu càng thêm chặt, "Những thứ này hữu dụng à?" Tuy cảm thấy dường như mình vừa nói một câu rất dư thừa, nhưng Nhậm Bình Sinh vẫn có chút không chịu từ bỏ ý định, hỏi như vậy.


Đáp án cuối cùng đương nhiên là phải, quản gia vuốt mồ hôi lạnh trên trán, tiếp tục trả lời: "Những thứ này. . . vô dụng."


Cho nên mới nói, tiểu đồng chí

Advertisement
Nhậm Bình Sinh của chúng ta nhìn một đống thứ đắt tiền trên mặt đất, nhưng trên cơ bản đều là phế vật, cau mày, bắt đầu lo lắng nàng có nên cho Nhậm Yên Vũ nhiều tiền tiêu vặt như vậy không.


"Tiểu thư à. . ." Quản gia ở bên cạnh lau mồ hôi lạnh nói: "Yêu con trẻ là không sai, thương con trẻ cũng không sai, nhưng dung túng con trẻ luôn luôn không tốt. . ." Được rồi, xem ra quản gia ngài cũng chịu không nổi Nhậm Yên Vũ lúc nào cũng mua mấy thứ phế vật kỳ kỳ quái quái về đúng không? Kỳ thực mua về rồi không biết nên đặt ở đâu ngài cũng thấy khổ não phải không?


Tiểu đồng chí Nhậm Bình Sinh tự hỏi một buổi tối kết quả chính là. . . Tiểu mỹ nữ Nhậm Yên Vũ đột nhiên từ tiểu phú bà biến thành người nghèo.


Được rồi, chí ít không phải là kẻ khố rách áo ôm.


Nhưng mà. . .


Kẻ khố rách áo ôm đó đến giờ không có tiền cũng sẽ không cảm thấy những ngày thiếu tiền có bao nhiêu khó sống, nhưng đương nhiên kẻ khố rách áo ôm đột nhiên có một số tiền lớn biến thành phú bà cũng sẽ không cảm thấy tiền ngoại trừ có thể đem đến vui vẻ cho mình, tiền còn có bao nhiêu quan trọng, vì vậy khi đã quen với cuộc sống phú bà rồi kẻ khố rách áo ôm lại biến về thành kẻ khố rách áo ôm thì sẽ thế nào?


Tiền tiêu vặt của Nhậm Yên Vũ bị ngâm nước* rồi, tiền tiêu vặt của Nhậm Yên Vũ giống như áo lông ngâm qua nước nóng vậy, ngâm nước rồi không thể dùng được nữa. Tâm tình vui vẻ của Nhậm Yên Vũ cũng ngâm nước theo tiền tiêu vặt rồi.
*Còn có nghĩa là "co/rút lại"


Không có tiền, không thể mua những thứ mình thích. Tâm tình của Nhậm Yên Vũ vô cùng buồn phiền, đau khổ, quằn quại.


Cho nên từ đó có thể thấy được, gu của Nhậm Yên Vũ kỳ quái đến cỡ nào, những thứ nàng yêu thích đều là một đống phế vật.


Chẳng hạn như mặt nạ gỗ kỳ kỳ quái quái căn bản là không đeo được, còn có quần áo hề màu sắc rực rỡ căn bản là không mặc được, chính là bộ đồ hề thật sự! Cái loại trong đoàn xiếc thú ấy! Kỳ thật quản gia cũng thấy rất bội phục, mấy thứ này nhị tiểu thư tìm đâu ra a? Oh my god!


Bởi vì Nhậm Yên Vũ đã quen với những ngày tiêu tiền như nước luôn mua những thứ phế vật, cho nên đến khi tiền tiêu vặt của nàng bị tỷ tỷ ngâm nước, nàng vẫn không thể bỏ thói quen không tốt này, vẫn tiêu tiền như nước, như vậy sẽ tạo thành kết quả gì?


Nhị tiểu thư đáng yêu của chúng ta tuổi còn nhỏ mà đã trãi nghiệm được cái gì là "Nguyệt quang tộc"* cũng hiểu được ưu thương sâu sắc trong lòng của những "Nguyệt quang tộc" kia!
*Chỉ những người mới đầu tháng đã tiêu hết tiền đau khổ chờ đến lần lãnh lương sau
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện