Tuyệt Thế Võ Thần

Người đàn ông có viên ngọc trừ tà trên ấn đường


trước sau

Advertisement


Bàn tay máu này là do sức mạnh của khí huyết sát ngưng tụ mà thành, nó cô đặc hơn những bóng huyết sát đã gặp trước đây, sức mạnh cũng khủng khiếp hơn.

Dương Ân đối diện với bàn tay máu này, gần như khó có chỗ dư thừa để phản kháng nên đã bị bắt lại. Sức mạnh khủng khiếp đó khiến Dương Ân cảm thấy cực kỳ khó thở, gần như thân thể sắp bị bóp nổ tung.

“Ân đệ!”, Vạn Lam Hinh lo lắng kêu lên.

Thái Thượng Cửu Huyền quyết vận hành cực nhanh, tốc độ nuốt nhả của đan điền trung tâm thật đáng kinh ngạc. Sức mạnh của bàn tay máu tụ ảnh bị nuốt vào cơ thể, nhanh chóng suy yếu, khiến áp lực gây ra cho Dương Ân cũng giảm đi rất nhiều.


“Cút đi!”, Dương Ân gào lên, hai tay vùng vẫy, thoát ra khỏi bàn tay máu.

Nếu Triệu Trường Đao đã chết mà nhìn thấy cảnh này thì không biết sẽ ngưỡng mộ đến mức nào.

Một võ binh đỉnh cấp có thể làm được việc mà kẻ cấp tướng cao cấp không làm nổi.

Vạn Lam Hinh nhìn thấy cảnh này thì trái tim vọt lên trên cổ họng dần hạ xuống, có thể nhận ra được, cô ta quan tâm đến sống chết của Dương Ân đến thế nào.

Dương Ân sải bước về phía trước, nhìn thấy trường đao cắm trên mặt đất. Lưỡi đao trơn bóng lóe lên ánh sáng sắc lạnh, vô cùng chói mắt. Hắn không cần suy nghĩ rút trường đao ra, âm thanh sắc bén vang lên khiến hắn không kìm được mà tán thưởng: “Thật sự là một cây đao tốt!”

Cây đao này chính là Đao răng hổ, là di vật của Triệu Trường Đao, lấy răng của hổ tướng, sau đó kết hợp với nhiều loại nguyên liệu cao cấp mà luyện thành, vô cùng sắc bén, vết thương do nó tạo ra cũng rất khó lành.

Dương Ân không có tâm trạng tán thưởng cây Đao răng hổ này, vì lại có hai bàn tay huyết sát đánh tới.

Dương Ân không kịp đề phòng, bị bàn tay kia đánh ngã vào đống xương, cả người như muốn rã rời, nôn thốc nôn tháo ra máu tươi.

Nếu không phải là hắn có khả năng miễn dịch nhất định với khí huyết sát, thì hai bàn tay đó đã đánh hắn thành cám.


Dương Ân thầm mắng: “Chết tiệt, những khí huyết sát này chắc chắn là có người khống chế, nếu không tại sao lại vô cớ tấn công chứ. Ta nhất định phải hấp thu toàn bộ khí huyết sát này, khiến kẻ đó mất hết sức lực”.

Dương Ân dứt khoát mở đan điền trung tâm của mình, điên cuồng hấp thu luồng khí huyết sát nồng đậm.

Ngàn lỗ trên đan điền trung tâm tranh nhau cắn nuốt. Mỗi lỗ chân lông đều đóng mở, vô số khí huyết sát không ngừng bị hút vào. Luồng khí huyết sát đó quá nhiều, đan điền trung tâm nhất thời khó mà tiêu hóa hết nên nó đọng lại ngoài thân thể

Advertisement
của Dương Ân và tấn công khiến hắn liên tục kêu lên thảm thiết.

Aaaaa!

Dương Ân biến thành một người máu, quá nhiều lực huyết sát bám vào người hắn, khiến máu của hắn chảy ra, nhìn vô cùng kinh hãi.

Tứ chi, lục phủ ngũ tạng, kinh mạch xương cốt của hắn bị khí huyết sát tra tấn, tinh thần trong huyệt Thần đình cũng chịu chung số phận. Nếu không chống đỡ nổi thì chắc chắn chỉ còn đường chết.

Vạn Lam Hinh ở phía xa nhìn thấy vậy thì lo lắng không nguôi, cô ta khóc thét lên: “Đều tại ta, ta không nên đưa đệ vào đây”.

Cô ta lê từng bước, cầm ô ngọc đi về phía Dương Ân.

Dương Ân chỉ còn một chút ý thức, cảm nhận được động tác của Vạn Lam Hinh nên khó nhọc nói: “Lam… Lam Hinh tỷ, tỷ… tỷ đừng qua đây, ta đang luyện hóa sức mạnh này, đứng làm ta phân tâm”.


Vạn Lam Hinh nghe thấy lời nói của Dương Ân thì dừng lại kêu lên: “Vậy đệ cố gắng chống đỡ, nếu đệ chết rồi ta cũng không sống một mình!”

Lời nói của cô ta vang lên mạnh mẽ, quyết liệt.

Dương Ân không thể trả lời. Hắn chỉ biết toàn lực vận hành Thái Thượng Cửu Huyền quyết, luyện hóa vô số khí huyết sát, đan điền trung tâm không ngừng có sức mạnh phản hồi. Những sức mạnh tinh khiết này lan ra khắp những vết thương của hắn, chữa lành thân thể, duy trì sức sống mãnh liệt mới khiến hắn kiên trì chống đỡ.

Trong đàn tế máu, một lượng lớn máu tươi ngưng tụ thành vũng máu nồng đậm huyết sát. Có hai bóng người đang ở trong đó. Họ bị khí huyết sát bao phủ. Họ bị tách biệt trong hai tình cảnh khác nhau. Một người bị rất nhiều sức mạnh huyết trận phong tỏa, như có một dây xích đỏ như máu giữ chặt những nơi hiểm yếu khiến ông ta bất động mà chỉ còn da bọc xương; người kia thì lại ngồi khoanh chân, có một viên ngọc trừ tà trên ấn đường, bảo vệ cho sự sáng suốt của huyệt Thần đình, toàn thân đã bị khí huyết sát cắn nuốt đến nỗi sinh lực suy giảm đến cực điểm, lúc nào cũng có thể chết đi.

Nếu Vạn Lam Hinh ở đây chắc chắn sẽ phát hiện, người đàn ông có viên ngọc trừ tà trên ấn đường kia chính là cha cô ta, Vạn Thiên Long. Tình trạng của ông ta đang vô cùng nguy hiểm.

- -----------------




Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện