Tuyệt Phẩm Thiên Y

Mắc cỡ quá đi


trước sau

Advertisement

Phan Hiểu Hiểu cố gắng trấn định, sau đó dùng khăn lông cẩn thận lau qua cổ, ngực và nách Giang Nguyên một lần rồi bước vào phòng tắm.

Đứng trước tấm gương lớn bên trong phòng tắm, nhìn gương mặt đỏ bừng vì ngượng cộng với nhịp tim đập như hươu chạy, Phan Hiểu Hiểu hít từng hơi thật sâu, cố gắng trấn định.

- Mắc cỡ quá đi, mắc cỡ quá đi.

Hít vào mấy hơi, thấy sắc mặt vẫn đỏ bừng như cũ, Phan Hiểu Hiểu không nhịn được mà lẩm bẩm.

Trước kia cô cũng đã từng ôm Giang Nguyên mà ngủ, đi đâu cũng ôm cánh tay của hắn, nhưng bây giờ lại trong tình huống như thế này. Ngẫm lại vừa nãy, trước mặt Giang Nguyên xem như mất hết mặt mũi. Phan Hiểu Hiểu nhịn không được lại hung

hăng chà mặt mình một lần.

Mãi một lúc mới bình tĩnh lại, Phan Hiểu Hiểu lại rửa sạch khăn lông lần nữa, rồi bước ra ngoài tiếp tục lau người cho Giang Nguyên.

Nhìn Phan Hiểu Hiểu đỏ mặt lau bắp đùi cho mình, trong lòng Giang Nguyên cười khổ. Nói thật, bị Phan Hiểu Hiểu xoa bắp đùi như vậy, hắn cũng có cảm xúc khác thường, nhưng dù sao hắn cũng còn miễn cưỡng ngăn chặn lại được. Nếu để cho biểu hiện bất thường xảy ra, chỉ sợ Phan Hiểu Hiểu sẽ không dám lau nữa.

Hai người cố gắng áp chế cảm xúc của mình, cuối cùng thì cũng lau xong.

Sau khi lau xong, Phan Hiểu Hiểu thở phào nhẹ nhõm và Giang Nguyên cũng thế.

Cẩn thận dìu Giang Nguyên nằm lên giường,

Advertisement
Phan Hiểu Hiểu cắn môi dưới, gương mặt lại ửng đỏ, cuối cùng leo lên một bên giường nằm xuống.

Nhìn Phan Hiểu Hiểu năm xuống bên cạnh, Giang Nguyên có chút đau đầu. Hắn nhớ lần ngủ trước với Phan Hiểu Hiểu, bị cô ép đến gắt gao, bây giờ xương sườn mới lành lại, vạn nhất...

Nhưng nhìn Phan Hiểu Hiểu ngoan ngoãn nằm ngủ một bên, hơn nữa giường cũng rộng một thước tám, thấy cũng không xảy ra vấn đề gì lớn, lúc này Giang

Nguyên mới thoáng yên lòng.

Hắn lấy trên tủ đầu giường một miếng Sơn Tham bỏ vào trong miệng, đang định nhắm mắt lại, liền nhìn thấy Phan Hiểu Hiểu tò mò ngẩng đầu dậy, hỏi:

- Giang Nguyên, anh ăn gì thế?

Giang Nguyên quay đầu lại nhìn gương mặt nhỏ nhắn, lẩm bẩm: - Thuốc trị thương, cô có muốn ăn hay không?

- Thuốc?

Nghe được là thuốc, Phan Hiểu Hiểu vội vàng lắc đầu. Cô sợ nhất chính là uống thuốc.

- Được rồi, ngủ đi. Tỉnh lại thì tôi sẽ tốt hơn. Giang Nguyên cười nói. - Vâng.



Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện