Tuyệt Phẩm Thiên Y

Hôm nay tôi nhất định phải ở với anh


trước sau

Advertisement

Lúc này, nơi Giang Nguyên bị tập kích, Tê Nhạc Minh dẫn thêm một đám người nữa đến, nhưng ngoài những thi thể nằm trên đường, còn lại thì không có ai. Tê Nhạc. Minh tức đến giậm chân, nói:

- Tiểu tử này trốn nhanh thật.

Hắn oán hận nhìn chung quanh một chút, sau đó mới cau mày nói:

- Được rồi, tranh thủ thời gian rửa sạch chỗ này. Mười lăm phút sau lui về.

- Vâng.

Đám người đứng phía sau Tê Nhạc Minh lên tiếng đáp lại, sau đó xông lên phía trước nâng các thi thể ra ngoài, rồi dùng bột phấn màu trắng đổ lên các vết máu. 

Rất nhanh, từ khi được rắc bột phấn vào, những vũng máu tanh nồng nặc bắt đầu trở nên nhạt mùi rồi khô lại. Mọi người dùng dụng cụ hốt rác và chổi, cẩn thận quét dọn đống bột phấn màu trắng đã biến thành màu đen đổ đi.

Sắc mặt Tê Nhạc Minh âm trầm bất định đứng bên cạnh mà nhìn tám thi thể đang được nâng lên xe, ánh mắt tràn đây căm tức.

Đây chính là ăn trộm gà không được còn mất nắm gạo. Cơ hội tốt như vậy, chẳng những không giết được Giang Nguyên, hơn nữa còn tổn thất tám cao thủ. Lúc. này trong lòng Tê Nhạc Minh tràn đầy sự hối hận. Y biết có lẽ đây chính là cơ hội cuối cùng của y. Tám cao thủ trước mặt Giang Nguyên còn không chịu nổi một kích, y liền biết được thực lực của Giang Nguyên kinh khủng đến bao nhiêu.

Ngay cả cha của y cũng không nắm chắc có thể ứng phó được công kích của tám cao thủ này, nhưng Giang Nguyên lại làm được.

Đương nhiên, chuyện đáng sợ nhất chính là Tê Nhạc Minh biết rất rõ, nửa năm trước thực lực của Giang Nguyên như thế nào. Một cước của y cũng có thể đánh đối phương trọng thương. Nhưng chỉ sau mấy tháng ngắn ngủi, Giang Nguyên đã có thể một mình giết chết †ám cao thủ Tê gia, tốc độ gia tăng thực lực kinh khủng như vậy, Tê Nhạc Minh quả thật không thể tưởng tượng được. Nếu qua một hai năm nữa, đến lúc đó sẽ mạnh đến tình trạng như thế nào. 

Bây giờ, đối phương thuận lợi chạy thoát, thậm chí còn có khả năng chạy đến Thiên Y Viện. Sau này nếu có cơ hội cũng không nhất định có thể hạ thủ được.

Nghĩ đến đây, Tê Nhạc Minh cơ hồ muốn tát cho. mình vài cái, nhưng y cũng biết rõ đây không phải là sai lầm. Mang theo tám cao thủ đến đã là nể mặt đối phương lắm rồi, chỉ là thực lực của đối phương nằm ngoài dự liệu mà thôi.

Ánh mắt hung lệ của Tê Nhạc Minh rốt cuộc cũng hiện lên sự bất đắc dĩ và hối hận.

- Anh thật sự không có việc gì chứ?

Phan Hiểu Hiểu nhìn Giang Nguyên ngồi trên sàn nhà, cố sức cởi quần áo, vội bước đến hỗ trợ.

Nhờ có sự trợ giúp của Phan Hiểu Hiểu, Giang Nguyên cởi được quần áo xong, nhẹ nhàng thở hắt ra, sau đó

Advertisement
nhìn phần ngực bị lõm xuống của mình, cười khổ.

- Giang Nguyên, nếu không thì chúng ta đến bệnh viện đi.

Nhìn vết lõm trên ngực Giang Nguyên, Phan Hiểu Hiểu chỉ cảm thấy trong lòng phát lạnh. Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy thương thế như vậy. Mặc dù cô không biết tình huống này rốt cuộc nghiêm trọng bao nhiêu, nhưng cô biết rõ tuyệt đối sẽ không nhẹ, liền khẩn trương nói.

Giang Nguyên nhẹ nhàng lắc đầu, sau đó vươn tay chạm vào vị trí của mấy khúc xương sườn bị gãy. Cũng may mà hắn tránh không bị đánh vào xương sườn thứ 4, thứ 5. Nếu không, hai xương sườn này bị gãy, tim của hắn đã sớm bị đâm trúng rồi.

Lập tức cản răng đè xuống một chỗ lõm, sau đó dụng lực hít sâu một hơi, chỉ nghe được tiếng răng rắc rất nhỏ truyền ra. Đợi đến khi Giang Nguyên thở ra một hơi, khúc xương sườn bị gãy đã tự động liền lại.

Phan Hiểu Hiểu nhìn thấy, liền trợn mắt há mồm. Cô lần đầu tiên nhìn thấy có người trị thương như vật nhưng cô cũng bi: n này Giang Nguyên tuyệt không dễ chịu gì. Bởi vì cô nhìn thấy trên trán Giang Nguyên lấm tấm mồ hôi.

Ôi. Sau khi giật mạnh khúc xương sườn đâm vào. phổi, Giang Nguyên nhịn không được mà kêu lên một tiếng. Cảm giác đau đớn này, ngay cả hắn cũng không. chịu nổi.

Nhìn sắc mặt trắng bệch của Giang Nguyên, Phan Hiểu Hiểu chỉ cảm thấy tim mình như thắt lại.

Phù. Giang Nguyên thở hắt ra, cảm thấy mặc dù †rước ngực vẫn đau đớn, nhưng ít ra cũng không còn đau như dao cắt vừa nãy. Các khớp xương đã về đúng vị trí. Kế tiếp chỉ cần thời gian cho nó lành lại mà thôi.

Giang Nguyên quay sang Phan Hiểu Hiểu, có chút mệt mỏi nói:

- Được rồi, không sao đâu. Tôi ngủ một chút, sáng mai sẽ ổn. Cô về phòng ngủ đi.

- Không, tôi muốn ở đây với anh. Phan Hiểu Hiểu lắc đầu.

- Nghe lời tôi đi. Tôi cam đoan khi cô tỉnh lại, tôi sẽ nghiêm chỉnh đến trước mặt của cô.

Nhìn biểu hiện cố chấp của Phan Hiểu Hiểu, Giang Nguyên cười khổ nói.

- Không, hôm nay tôi nhất định phải ở với anh.

Phan Hiểu Hiểu vẫn lắc đầu, nhìn Giang Nguyên, nói: - Tôi lo cho anh.

Giang Nguyên cười khổ, sau đó thở dài.

- Được rồi.

Dứt lời liền cố sức ngồi dậy:

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A_z..z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện