Tuyệt Phẩm Thiên Y

Về nhà


trước sau

Advertisement

- Khốn kiếp!

Nhìn Tuyên Vân mang người rời đi, Tế Nhạc Minh hận đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng rồi lại không thể làm gì được, chỉ có thể thầm mắng một câu.

Sau khi mắng xong, Tê Nhạc Minh đứng im nhìn Giang Nguyên, trong lòng đột nhiên lạnh lại.

Mặc dù Giang Nguyên nhìn qua tùy thời có thể ngã xuống bất cứ lúc nào, nhưng Tê Nhạc Minh ngay cả ý nghĩ đích thân ra tay cũng không có. Y cho rằng lúc này. không thể đem tính mạng ra đùa được.

Trong tình huống như vậy, y lựa chọn buông tha cho. Giang Nguyên, cũng không tự mình ra tay.

Cho nên, y chỉ biết oán hận liếc mắt nhìn Giang Nguyên một cái rồi quay đầu bỏ đi. Nếu đã không giết được đối phương, còn ở lại đây để đối phương chê cười, y thật sự không muốn.

Nhìn Tề Nhạc Minh rời đi, Giang Nguyên âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Bây giờ hắn đã đến cực hạn. Nếu Tề Nhạc Minh có dũng khí mạo hiểm ra tay, Giang Nguyên ngay cả hy vọng chạy trốn cũng không có.

Nhưng cũng may Tê Nhạc Minh bị hắn hù dọa, thủy chung không dám ra tay. Nếu không...

Nghĩ đến đây, Giang Nguyên nhìn theo hướng Tê Nhạc Minh rời đi, sau đó nói với Phan Hiểu Hiểu: 

- Nhanh, đỡ tôi lên xe, chúng ta mau rời khỏi chỗ này.

- Vâng, vâng.

Nhìn thi thể nằm trên mặt đất, mũi ngửi thấy mùi máu tanh, nhớ đến sự kinh khủng của Giang Nguyên khi giao thủ với những người này, Phan Hiểu Hiểu hít sâu một hơi, cẩn thận dìu Giang Nguyên lên xe. Trong lúc Phan Hiểu Hiểu định lái xe đến bệnh viện, Giang Nguyên liên ngăn lại:

- Không, về nhà.

- Về nhà?

Phan Hiểu Hiểu kinh ngạc nhìn Giang Nguyên: - Không đến bệnh viện sao?

- Không, mau chở tôi về nhà. Nghỉ ngơi một đêm là

Advertisement
ổn thôi.

'Tay Giang Nguyên lau vết máu nơi khóe miệng, xác nhận tình trạng xuất huyết bên trong tạm thời đã ngừng, liền thở phào nhẹ nhõm. Với thương thế như vậy, chỉ cân điều chỉnh một chút, hẳn qua một đêm là có thể khôi phục lại, không cần đến bệnh viện cho người ta động dao động kéo.

Hơn nữa, trong tiểu khu cũng tương đối an toàn. Bây giờ phải trước khi người của Tề gia đến mà trở lại tiểu khu. Chỉ có trở về, người của Tê gia mới không dám xẵng bậy.

Nhìn biểu hiện kiên trì của Giang Nguyên, sắc mặt dường như cũng tốt hơn lúc trước, Phan Hiểu Hiểu chần chừ một chút rồi khởi động xe chạy về tiểu khu.

Bây giờ cô có chút hiểu ra tại sao Giang Nguyên lại kiên trì trở về tiểu khu. Đối phương ngay cả con đường cũng có thể phong kín, chỉ có thể trở về tiểu khu thì mới có thể an toàn.

Phan Hiểu Hiểu toàn lực lái xe, chỉ mất năm phút là đã về đến biệt thự.

'Trong vòng năm phút này, sắc mặt Giang Nguyên đã tốt hơn rất nhiều. Ít nhất trên gương mặt đã có huyết sắc, không còn trắng bệch như trước, làm cho Phan Hiểu Hiểu thoáng chút yên tâm hơn.

- Bác sĩ Giang làm sao vậy? Tại sao lại như vậy?

Quản gia Lý nhìn Phan Hiểu Hiểu dìu Giang Nguyên vào trong, sắc mặt liền biến đổi, vội vàng đến hỗ trợ.

Giang Nguyên cười lắc đầu, nói:

- Không có việc gì? Bác Lý đừng lo lắng. Tôi đi tắm một cái là tốt thôi.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZ.Z" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện