Tuyệt Phẩm Thiên Y

Bại lộ


trước sau

Advertisement

Mấy ngày kế tiếp, Giang Nguyên vẫn ở trong biệt thự Tây Sơn, thưởng thức không khí yên tĩnh mà bình thường khó có được. Nếu hắn không ra khỏi cửa, đảm bảo sẽ không người nào phát hiện.

Giang Nguyên im lặng chờ người của Thiên Y Viện liên lạc với hắn. Tuy hắn không xác định là lúc nào, nhưng trước ngày 15 tháng Giêng, chắc chắn sẽ có. người đến tìm hắn. Đương nhiên, cuộc sống ở Tây Sơn cũng không còn yên tĩnh nữa, bởi vì Phan Hiểu Hiểu đã đến.

- Giang Nguyên, không phải anh nói sẽ đợi tôi đến tỉnh Nam sao? Tại sao lại trở về?

Bước vào cửa, Phan Hiểu Hiểu vừa vui mừng lẫn ngạc nhiên nhìn Giang Nguyên, rồi lại nhìn Tuyên Tử. Nguyệt, xác nhận cả hai không có gì thay đổi mới thở phào một hơi.

Giang Nguyên mỉm cười nói:

- Ở nhà vài ngày cũng nhàn rỗi, nên sớm trở về, đỡ cho cô phải chạy đến đó.

- Thật không? Tuy không xác định được Giang Nguyên nói là thật hay giả, nhưng Phan Hiểu Hiểu nghe xong, cũng cảm thấy vui.

Tuyên Tử Nguyệt bên cạnh cũng không khỏi liếc nhìn Giang Nguyên. Tên tiểu tử này nói tới nói lui cũng chỉ toàn giết người không đền mạng.

Thấy khóe miệng Tuyên Tử Nguyệt nhếch lên, Giang Nguyên bất đắc dĩ cười khổ. Hắn hiểu ý của Tuyên Tử Nguyệt nhưng ý của hắn không phải như vậy.

Nhưng Phan Hiểu Hiểu không để ý đến ánh mắt trao đổi của hai người, mà là nhìn Tiểu Bảo đang chạy đến gọi “mẹ nuôi”. Cô ngồi xổm xuống, giang hai tay ôm Tiểu Bảo vào lòng, sau đó móc từ trong túi một phong bao lì xì nhét vào tay Tiểu Bảo, cười nói:

- Mẹ nuôi

Advertisement
cho con, có thích hay không?

- Thích.

Tiểu Bao hôn vào má Phan Hiểu Hiểu một cái thật mạnh, cười ngọt vô cùng.

Thời gian lại trôi qua tiếp một ngày. Mặc dù đã cố gắng không tạo tiếng động, nhưng thực lực của Tuyên gia là không thể nghỉ ngờ, rốt cuộc cũng đã tìm được đến cửa biệt thự Tây Sơn.

Bởi vì biệt thự Tây Sơn có không ít quan chức cấp cao ở, nên không có người nào có dũng khí làm loạn ở đây. Cho nên bọn họ chỉ có thể bất đắc dĩ mà canh chừng, đồng thời đem tin tức về báo lại cho Tuyên Năng.

- Tiếp tục canh chừng cho tôi. Nếu như tiểu thư ra ngoài, ngay tức khắc tóm cổ nó về. Vạn nhất không được thì để tôi đích thân đến. 

 Tuyên Năng cúp máy thật mạnh, nhưng gương mặt lại là sự bất đắc dĩ, khiến cho Tuyên phu nhân ở bên cạnh phải thở dài.

- Không thể kéo dài được nữa. Nếu trước tết Nguyên Tiêu mà Tử Nguyệt không về, chúng ta cũng không tìm được lý do để nói với Tề gia.

Tuyên Năng nói cho mình nghe, nhưng đồng thời cũng nói cho Tuyên phu nhân nghe.

- Dù sao thì ông cũng quyết định đi.

Tuyên phu nhân không nói thêm điều gì, chỉ gật đầu rồi bước ra khỏi phòng.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A.z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z-z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện