Tuần Hoàn Liếm Cẩu

Chương 6


trước sau

Bạch Nam Nhất cảm thấy mình bị lắc sắp tắt thở rồi.

Hắn làm sao biết được tự nhiên Trịnh Quân phát điên cái gì, hắn thật oan uổng. Cả đêm nay anh chỉ đáp hắn hai câu, mà hai câu đó cũng đều mang ý khịa hắn, hắn cũng muốn biết tại sao lắm.

"Tiểu Vương Bát mau cứu tôi đi!"

Vương Thu dừng chân, lộ ra nụ cười hòa ái. Cậu tiến đến sau lưng Trịnh Quân bắt đầu khuyên bảo:

"Sếp Trịnh, Sếp Trịnh ơi anh bình tĩnh một chút, động thủ không giải quyết được vấn đề đâu..."

Sự thật chứng minh bạn giảng đạo lý với con ma men hoàn toàn không có nghĩa lý gì, ai quan tâm đến bạn đâu.

"Trợ lý Vương! Trợ lý Vương! Tôi sai rồi, tôi mới là Vương Bát! Cậu mau kéo anh ta ra đi! Tôi sắp tắt thở rồi."

Thở không được thật ra cũng không phải là vấn đề chính, quan trọng là hôm nay hắn mặc áo sơ mi tơ tằm! Không chịu nổi sự chà đạp thế này đâu.

Hắn chỉ là một nhà nghệ thuật nghèo khổ, ngày thường đổ hết tiền để làm nghệ thuật, vất vả lắm mới có vài bộ quần áo trang điểm mặt ngoài, Trịnh Quân vừa ra tay đã làm hỏng mất, tim hắn đang nhỏ máu đây nè.

Vương Thu thảnh thơi khuyên cả buổi, mới vô cùng thành thạo từ phía sau ôm lấy đại ma đầu kéo ra.

Khuyên nhủ ma men này là hoạt động giải trí ban đêm cậu đã thực hiện hơn 80 lần, cậu cũng không nghĩ ra, tại sao mỗi lần sếp Trịnh ăn cơm với Bạch Nam Nhất, mười lần sẽ có tám lần say thành như vậy. Say rồi khóc, còn hung dữ. Lần này hỏi hắn tại sao, lần trước là bắt Bạch Nam Nhất tập burpee (*) 100 cái, không tập thì anh sẽ đấm người.

(*) Burpee là bài tập gồm 1 chuỗi các động tác được thực hiện liên tiếp, tác động đến toàn bộ các nhóm cơ trên cơ thể, giúp đốt cháy calo rất hiệu quả.

Vương Thu vừa mới giúp Trịnh Quân bình tĩnh lại, Bạch Nam Nhất đã cầm lấy túi bỏ chạy nhanh hơn thỏ, sợ trễ một bước thôi Trịnh Quân cũng sẽ túm hắn lại hỏi sao nước biển màu xanh còn mặt anh thì có màu của máu.

Kết quả là, cả một phòng riêng to lớn giờ chỉ còn một mình Vương Thu đỡ một đại ma đầu.

"Sếp Trịnh? Anh có khỏe không sếp Trịnh ơi?"

Trịnh Quân đã yên tĩnh lại, nhưng Vương Thu vẫn không dám buông tay ra, cậu sợ một khi cậu buông tay ra đại ma đầu sẽ xỉu ngang xuống đất.

Vương Thu đợi một lát, xác định Trịnh Quân sẽ không có phản ứng kích thích gì nữa, mở thả lỏng một nửa sức lực.

"Sếp Trịnh?"

"Ừm." Trịnh Quân hé răng, rũ đầu tùy ý để Vương Thu đùa nghịch. Khoảnh khắc ánh mắt của anh đối diện với Vương Thu, một giọt nước mắt còn treo trên lông mi rơi xuống, trượt theo cằm rớt xuống trên mu bàn tay Vương Thu.

Sắc đẹp của đại ma đầu làm mình lạc lối!

Cơn tức giận vì phải tăng ca buổi tối của Vương Thu bị tiêu tan một nửa. Không thể không nói, cái mặt của Trịnh Quân gánh cái nết còng lưng, phàm là anh xấu trai một chút, trên đường đời không biết sẽ có bao nhiêu cái bao tải chờ ụp đầu anh.

"Sếp Trịnh, chúng ta đi về được không?" Vương Thu bắt đầu dỗ con nít, cực kì kiên nhẫn dỗ dành: "Anh xem, bên ngoài trời đã tối rồi, thật đáng sợ nha, phải về nhà rồi đúng không nè?"

Trịnh Quân nhìn chằm chằm cậu không phản ứng, cả buổi mới nheo mắt hỏi: "Vương... Thu?"

"Haizz, đúng, là em đây." Vương Thu thở dài nhẹ nhõm một hơi, còn may còn may, còn nhận biết người, không có vấn đề lớn.

Mặt Trịnh Quân lại tiến sát đến, anh túm chặt cánh tay của Vương Thu, hỏi cậu: "Tại sao vậy?"

Tôi làm sao biết anh hỏi tại sao gì mà đáp?

Vương Thu nghĩ đến kinh nghiệm trong quá khứ, cảm thấy có lẽ đại ma đầu đang hỏi cùng vấn đề với Bạch Nam Nhất lúc nãy, chắc là vì yêu mà không được nên than khóc.

Tại sao em lại không thích anh?!

Cho nên cậu thuận miệng xàm xí, khuyên: "Chân thành thì sắt đá cũng mòn. Sếp Trịnh, anh phải kiên trì, có công mài sắt có ngày nên kim. Chỉ cần anh tiếp tục cố gắng, trời không phụ lòng người, không có việc gì khó, chỉ sợ lòng không bền."

"Tiếp tục cố gắng?" Trịnh Quân nghĩ nghĩ, vậy mà đồng ý gật gật đầu: "Cậu nói đúng... tôi sẽ không buông tay."

Chậc chậc chậc, cưỡng ép yêu đương à.

Vương Thu lén móc mỉa trong lòng, mặt ngoài vẫn bình thản.

Cậu lạc quan nghĩ, dù sao người bị cưỡng ép cũng không phải cậu, đại ma đầu muốn lên trời cũng được, còn liên tục hùa theo.

"Không bỏ không bỏ..." Vương Thu vui sướng hóng hớt, vừa tìm chìa khóa xe của đại ma đầu vừa ngâm nga: "Không thể chống đỡ, chẳng thể buông tay, đặt bút vẽ một vòng tròn không trọn vẹn, mối duyên chưa thể lấp đầy trái tim, là em~" (*)

Sau này Vương Thu hồi tưởng, cậu đã sai từ khi hát lên câu hát ấy, nếu hát 'yêu thương cuối cùng anh trao cho em là buông tay' (**), có lẽ sẽ không đến mức này.

"Sếp Trịnh, chìa khóa xe của anh đâu?"

"Không kiềm chế được hóa thành một con cá cố chấp..."

"Hả?"

"Ngược dòng hải lưu một mình bơi đến tận cùng..."

Tiêu rồi, đại ma đầu bị cậu tẩy não cũng bắt đầu ngâm nga.

(*) Bài hát Mặc (Im lặng) – Na Anh.

(**) Bài hát Buông tay – Lý Thánh Kiệt

__________

Bình thường Trịnh Quân rất bận rộn, người cũng nghiêm túc ít nói cười, nhưng một khi say sẽ đặc biệt trẻ con, Vương Thu cảm thấy có lẽ ngày thường chịu đựng đến hốt hoảng, say rồi nhịn không được trở nên biến thái.

Trịnh Quân từ chối nói chuyện với cậu, tuyệt đối không nói chìa
khóa ở đâu. Trong miệng trừ 'không thể buông tay' thì là 'không thể chống đỡ', một câu đứng đắn cũng không có. Vương Thu sờ tất cả túi trên người đại ma đầu vẫn không tìm được chìa khóa xe, cuối cùng không thể nề hà nữa, sau khi ra bãi đỗ xe liền đội cho Trịnh Quân một cái nón bảo hiểm màu hồng phấn.

Đại ma đầu vô cùng không vừa lòng, mặt nhăn như trái khổ qua, oán giận nói: "Xấu."

"Đội tạm đội tạm đi." Vương Thu nhân lúc đại ma đầu tạm thời mất đi năng lực hiểu chuyện, vô cùng ngang ngược: "Chỉ có cái này dự phòng thôi, không đội thì tự lội bộ về."

Trịnh Quân tức giận, nhích mông thiếu chút nữa khiến Vương Thu và xe điện lật ngang.

"Ngồi đàng hoàng đi." Vương Thu khởi động xe máy điện, lẹt quẹt lên đường.

__________

Vương Thu thề nếu sau này cậu còn dùng xe máy điện để chở Trịnh Quân nữa thì cậu là thằng ngu.

Mới lúc nãy, cậu bị Trịnh Quân làm lật xe. Hai người song song ngã xuống đất, khuỷu tay Vương Thu quẹt trên đất, hiện tại vừa nóng vừa rát.

Cậu là một tài xế lão làng xe gì cũng lái được, oai phong một cõi, vậy mà lại bị lật xe trong cái cống của đại ma đầu này, tức quá đi. (*)

Cậu ngồi bên lề đường không nói câu nào, Trịnh Quân nhìn cậu, cũng không lên tiếng.

Sếp Trịnh cao to, ngồi một cục phía sau dĩ nhiên nghẹn khuất. Hơn nữa năng lực tự chủ của anh bị hơi men làm giảm xuống, ngồi không thoải mái sẽ nhịn không được ẹo tới ẹo lui, cho nên trọng tâm không vững mới khiến cả hai té sml.

Anh suy nghĩ cả buổi, lảo đảo lắc lư ngồi xổm xuống trước mặt Vương Thu, vụng về lấy lòng phủi phủi ống quần dính bụi cho người ta, mới ngước mắt lên nhỏ giọng nói: "... Xin lỗi cậu."

A a a!

Đáy lòng Vương Thu thét chói tai.

Đại ma đầu lại dùng sắc đẹp để dụ dỗ mình, đời trước mình là Chu U Vương (**) sao? Cho nên mỗi lần thấy cái mặt đẹp của người này đều hết cách.

"Thôi bỏ đi." Vương Thu đứng dậy vỗ vỗ mông, cậu quả là có mệnh thái giám, cậu biết rồi, cậu nhận mệnh là được chứ gì: "Đi thôi, đại gia."

"Ò." Trịnh Quân ngốc ngốc đi theo, bước thấp bước cao, vừa nhìn đã thấy không ổn.

Thì ra lúc nãy ngã xe, chân trái của anh cũng đè trúng, quần bị trầy nát, rách da, nhưng vì quần có màu đậm nên không nhìn ra, anh cũng không hé miệng than, khiến Vương Thu cảm thấy áy náy.

Thật là thiếu nợ anh ấy mà.

Lúc này Vương Thu hung cũng không hung nổi nữa, cậu nhanh chóng chạy đến tiệm nhỏ ven đường mua cho anh chai nước khoáng rửa vết thương, lại đến tiệm thuốc mua cồn sát khuẩn tiêu độc giúp anh.

Trịnh Quân cứ như bị mất đi thần kinh đau đớn, toàn bộ quá trình vẫn không nhúc nhích.

Nhưng khi Vương Thu hỏi anh có đau không, anh vẫn gật gật đầu: "Đau."

Tiêu rồi tiêu rồi, càng áy náy.

Vất vả mới xử lý xong, Vương Thu còn phải đưa người về nhà, chỉ còn cách nâng xe máy điện lên tiếp tục chạy.

"Anh đừng lộn xộn nữa."

"Ừm."

Trịnh Quân hé răng, sau đó tay dài chân dài không chỗ để nên co cụm lại, nhìn y như bị ngược đãi.

"Haizz."

Vương Thu thở dài một hơi, tự mình ngồi lên phía trước, lấy cái tay dài của đại ma đầu đặt lên eo mình.

"Ôm, chân vươn về phía trước một chút."

"Ò."

Đại ma đầu say rượu nghe lời vòng tay qua trợ lý hung dữ, toàn bộ lồng ngực dán vào lưng Vương Thu, gần như là ôm cả người Vương Thu vào lòng.

"Chạy đó nha."

"Được."

Trịnh Quân lên tiếng, mơ mơ màng màng đặt đầu lên cổ Vương Thu, nửa tỉnh nửa mơ ngủ gà ngủ gật.

Thơm thơm ấm ấm, giống mẹ.

(*) Câu này còn có nghĩa rộng hơn: bạn thụ chế từ câu "lật thuyền trong mương", bạn ấy dùng bối cảnh hiện tại chế thành "lật xe trong cống", ý là phương diện nào bạn ấy cũng tài giỏi, xong dính vô ông sếp này thì lúc nào cũng xảy ra mấy chuyện không hay ho.

(**) Chu U Vương: là vị vua thứ 12 của nhà Chu trong lịch sử Trịnh Quân, ông nổi tiếng với câu chuyện Phóng hỏa hí chư hầu để đổi lấy nụ cười của mỹ nhân Bao Tự.

Truyện convert hay : Ta Là Người Ở Rể

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện