Tư Hôn Mật Ái – Bà Xã Vip

Chia ly và phá huỷ


trước sau

Advertisement

Chử Đồng hướng đi bãi đậu xe , Giản Lệ Đề đi theo cô , lên xe , Giản Lệ Đề ngoan ngoãn nịt chặt dây an toàn , " chị dâu , chúng ta là không phải đi siêu thị ? "

" không đi , dù sao đồ lúc nào cũng có thể mua . " Vì tránh khỏi phiền toái không cần thiết , còn là ko nên để Giản Lệ Đề dễ dàng lộ mặt .

Chử Đồng phát động cơ xe , trong lòng vẫn là có chút bài xích , ngón tay cô ở trên tay lái gõ nhẹ , Giản Lệ Đề liếc nhìn , " chị dâu , anh em cũng thích làm động tác như thế . "

" phải không ? " cô thờ ơ hỏi ngược lại .

" đúng vậy , " Giản Lệ Đề tiến lên trước cười nói , " anh ấy lúc làm cái động tác nhỏ này , chính xác là ko có suy nghĩ gì trong sáng , tuyệt đối !"

Chử Đồng không khỏi bật cười , Giản Lệ Đề nhìn gò má của cô , " chị cuối cùng đã cười . "

Chử Đồng nghe ra trong lời nói của cô có sự cẩn thận , cô chống lại ánh mắt Giản Lệ Đề , ngay cả giọng cũng dịu dàng theo 1 chút , " Lệ Đề , em đừng nghi ngờ , chị chính là gần đây phiền lòng thật nhiều chuyện , cho nên ......"

" chị dâu , tại sao chị muốn chia tay anh của em ? " Giản Lệ Đề giọng nói gấp gáp vội vãi nổi lên , " là bởi vì em đi ? Chị dâu , em biết ngọn nguồn ở trên người em , nhưng chị đừng trách anh của em có được không ? "

" Lệ Đề , chuyện này với em không liên quan . "

Mặc dù Chử Đồng an ủi cô như vậy , nhưng Giản Lệ Đề cũng không tự mình bước qua cửa ải này , " làm sao có thể không liên quan gì tới em đây ? Nếu không phải là em bị bệnh đó , nếu không phải là em cần gấp một thận cứu mạng , anh của em cũng sẽ không ......"

Hai tay Chử Đồng mất khống chế nắm chặt tay lái , Giản Lệ Đề nói xong lời cuối cùng , giọng trở nên càng ngày càng yếu , " chị dâu , em muốn gặp chị một chút , em muốn nói với chị ấy câu cám ơn , còn có thật xin lỗi . "

" Lệ Đề , không phải là chị không muốn đưa em đi , nhưng trạng thái tinh thần chị ấy không tốt lắm . "

" không quan trọng , em sẽ không kích thích đến chị ấy , " Giản Lệ Đề ở nhà suy nghĩ kỹ nhiều ngày , ba mẹ cũng bảo cô ngoan ngoãn ở đó , không cho đi ra ngoài , nhưng cô đã sớm trưởng thành , có tư tưởng độc lập của mình , " Rất nhiều chuyện , không phải là che giấu là có thể xóa đi , chị ấy bây giờ cần nhất là có bạn , loại cảm giác này , em so với mọi người còn hiểu rõ hơn . "

Chử Đồng nghe nói , thật là có chút giật mình , cô hướng Giản Lệ Đề bên cạnh liếc nhìn , cô gái ánh mắt thiện lương , trên mặt là một loại dáng vẻ rất tinh khiết , thấy Chử Đồng nhìn mình chằm chằm , cô lại gật đầu một cái , " chị dâu , em biết mình đang làm gì , thật mà . "

Chử Đồng thật là do dự , cô làm việc từ trước đến giờ luôn dứt khoát , nhưng có chút quyết định , cũng không phải dựa vào hai chữ dứt khoát là có thể được .

Giản Lệ Đề thấy vậy , hai tay ôm lấy cánh tay của cô , bắt đầu sử dụng tuyệt chiêu của mình , " Được rồi được rồi , chị dâu tốt nhất mà , trước kia em cảm thấy anh của em đối với em là tốt nhất , nhưng bây giờ em cảm thấy chị tốt hơn . "

Chử Đồng thắng không được cuộc chiến này , " được rồi , bất quá em phải đáp ứng chị , không được nói lung tung . "

" dạ , em bảo đảm !"

Hai người trở lại chỗ ở của Chử Nguyệt Tình , Chử Đồng cửa mở đi vào , Lý Tĩnh Hương đang ở trong phòng khách, gọt vỏ đậu trên khay trà , nghe được động tĩnh ngẩng đầu lên , lại không nghĩ rằng sẽ thấy được Giản Lệ Đề , bà vội vàng đứng dậy , hai tay ở trên ống quần lau lau , " Lệ Đề cũng tới a . "

Giản Lệ Đề thay đổi thái độ trước đây , lễ phép chào hỏi , Chử Đồng hướng bốn phía nhìn , " chị đâu rồi ? "

" ở trong phòng ngủ , cả ngày cũng không đi ra . "

Giản Lệ Đề đi theo Chử Đồng hướng phòng ngủ đi , Lý Tĩnh Hương vội vàng đi tới trước mặt hai người , " Đồng Đồng , để cho bọn họ gặp mặt , không sao chứ ? "

" chỉ nói là một người bạn , " Chử Đồng thấy Lý Tĩnh Hương muốn nói lại thôi , cô tồn tại nghi ngờ trong lòng cũng mở miệng hỏi , " mẹ , chị đến bây giờ còn tưởng rằng , thận của chị là hiến cho Đoàn Lại Hoằng sao ? "

Lý Tĩnh Hương không dám nhìn tới Giản Lệ Đề , bà ánh mắt né tránh nhanh chóng , giọng nói đè ép tới mức rất nhẹ , " trước đó chị con không thoát ra khỏi chuyện kia , mẹ đã nói với chị con , nói Đoàn Lại Hoằng căn bản không có ngã bệnh , hắn vẫn luôn đang lừa gạt nó , nó hỏi mẹ ,vậy tại sao nó phải làm giải phẫu , mẹ mới nói cho nó nghe , Đoàn Lại Hoằng gạt tất cả mọi người , thận của nó thật ra là để cứu một người khác ......"

" vậy chị , biết là có liên quan với nhà họ Giản sao ? "

" sau khi nó tự sát , mẹ cũng nói với nó , cho tới bây giờ mẹ cũng thật hối hận , con nói Tình Tình có phải chính là bởi vì như vậy , cho nên mới lẩn quẩn mãi hay ko ? Sau đó , trạng thái tinh thần của nó càng ngày càng kém , cho đến biến thành như vậy , mẹ nói rồi nó lại giống như hoàn toàn quên , chỉ nhớ có người thích nó , cho nên mới giam cầm tự do của nó ......"

Chử Đồng nghe xong , vặn chặt chân mày , bởi vì cô cũng không xác định được , chị cô bây giờ tình trạng trong lòng đến tột cùng là như thế nào . Chị ấy thỉnh thoảng hồ đồ , thỉnh thoảng lại giống như người bình thường , Giản Lệ Đề đứng ở bên cạnh chăm chú nghe một chút vành mắt cũng đã mơ hồ , cô giơ tay lên nhẹ lau khóe mắt , " chị , chị ấy biến thành dạng gì ? "

Lý Tĩnh Hương không nhịn được lại muốn khóc , Chử Đồng suy nghĩ một chút , tính toán đưa Giản Lệ Đề đi về trước , chẳng qua là còn chưa kịp mở miệng , cửa phòng Chử Nguyệt Tình liền mở ra , cô ôm cái giỏ, trong đó là một bụi hoa đi ra , Chử Đồng xốc lại tâm tình , " chị . "

Chử Nguyệt Tình cả người mặc một chiếc áo len màu lam nhạt với quần tới mắt cá , thân hình thon gầy, một cô gái khiến cho người ta thấy liền có ý nghĩ xấu , cô ôm chặt giỏ hoa , nhìn chằm chằm cô gái bên cạnh Chử Đồng , " cô ấy là ? "

Chử Đồng muốn nói là một người bạn , nhưng Giản Lệ Đề đã dẫn đầu tự giới thiệu mình , " chị, xin chào , em gọi Chử Đồng là chị dâu , anh của em là Giản Trì Hoài . "

Trên mặt Chử Nguyệt Tình không có biểu lộ dư thừa , cô oh một tiếng , sau đó giọng nói không nóng không lạnh , " xin chào . " Cô nói xong , xoay người hướng ban công đi , Giản Lệ Đề bước nhanh đuổi theo , Chử Nguyệt Tình ở trên ban công chăm sóc mấy chậu hoa tường vi , đều là mới mua được , cô rất kiên nhẫn tưới nước cho chúng , Giản Lệ Đề ngồi xổm bên cạnh cô , " chị , tên của em gọi là Giản Lệ Đề . "

Chử Nguyệt Tình tựa như hoàn toàn không có nghe ở trong tai , cô tiếp tục chăm sóc cây hoa trong tay , lòng Giản Lệ Đề có áy náy , lại càng muốn lấy lòng của cô , " chị , chị thật gầy , vóc người thật đẹp . "

Chử Nguyệt Tình đứng trên ban công , ánh mặt trời vừa đúng , xuyên qua thủy tinh trong suốt chiếu vào , cô nâng lên khuôn mặt nhỏ nhắn , nheo lại đôi mắt , lầm bầm lầu bầu nói , " vẫn là chỗ ở trước kia tốt hơn a , có một khu vườn thật to , để cho tôi trồng đầy hoa tường vi . "

Giản Lệ Đề ngồi xổm bên cạnh cô , " chị , em vẫn luôn rất muốn gặp chị , cám ơn chị đã cho em sinh mạng lần thứ hai . "

Chử Nguyệt Tình nghiêng đầu qua chỗ khác , tựa hồ lúc này mới bắt đầu để mắt tới cô , " cô là em gái ruột của anh ấy ? "

Giản Lệ Đề không thể xác định cái ' anh ấy' này có phải là Giản Trì Hoài hay không , sau lưng Chử Đồng giúp cô trả lời , " đúng vậy , em ấy là con gái duy nhất của nhà họ Giản . "

" dáng dấp thật xinh đẹp , " Chử Nguyệt Tình khen ngợi thật lòng , " tựa như một công chúa nhỏ , từ nhỏ khẳng định không buồn không lo đâu ? "

Giản Lệ Đề nhìn mặt của Chử Nguyệt Tình , hai năm qua , chị ấy quá khẳng định thật không tốt , Giản Lệ Đề chưa từng nhìn thấy sắc mặt một người sẽ tái nhợt thành như vậy , " em nhớ em khi còn bé , thật là không buồn không lo , em có tình yêu của ba và mẹ , có anh trai nâng niu em trong lòng bàn tay , bạn bè và các bạn cùng lớp cũng hâm mộ em , cho đến khi em bị bệnh nặng . Anh của em không để cho em đi học nữa , bảo là muốn bảo vệ em , nhưng mới đầu em nhưng ngay cả mình bị bệnh gì cũng không biết , sau đó , bệnh của em càng ngày càng nặng , mẹ mới nói cho em biết , nói nhà họ Giản chúng ta gia nghiệp to lớn , nhưng lại duy chỉ thiếu một quả thận khỏe mạnh . Khi đó , em cũng tuyệt vọng , bệnh viện bên kia luôn là đợi không được tin tức , mẹ bỏ cuộc , mẹ nói với em , hy vọng em kiếp sau lại làm con gái của mẹ , chẳng qua là phải có một thân thể khỏe mạnh , đến lúc đó , mẹ sẽ bảo vệ em gấp bội , thương yêu em ......"

Chử Đồng đứng ở cửa nghe , không nói lời nào , Chử Nguyệt Tình tựa hồ cũng xuất thần .

Giản Lệ Đề tiếp tục mở miệng nói , " toàn bộ trong nhà , chỉ có một mình anh của em không bỏ cuộc , nhưng là sức khoẻ của em cũng không phải dùng tiền là có thể mua được . Em và anh ấy ngày ngày đều chờ đợi , gần như là tuyệt vọng . Em vốn có một quyển lịch , em đem mỗi một ngày làm thành ngày cuối cùng để sống , cho đến một ngày , anh ấy nói với em , có người có thể cứu mạng em . Lúc ấy mẹ ôm em mừng đến phát khóc , em hỏi anh em , đối phương là ai ? Anh ấy nói , là một người tốt ......"

Chử Đồng nghe được câu này , vành mắt ko nhịn được cũng mơ hồ , cô nâng lên khuôn mặt nhỏ nhắn , không để cho nước mắt chảy xuống .

Chử Nguyệt Tình vẫn như cũ một bộ dáng người ngoài ko hiểu chuyện , Giản Lệ Đề chảy nước mắt , " sau đó , giải phẫu rất thành công , em hỏi anh em , có thể để cho em thấy thấy người kia hay ko , nhưng là anh ấy nói ,"người đó chết rồi ......"

Cô nhẹ lau nước mắt , chợt đưa tay ôm lấy Chử Nguyệt Tình . " chị , em không nghĩ tới anh em sẽ làm như vậy , càng không có nghĩ tới anh ấy sẽ đem chị nhốt suốt hai năm , thật xin lỗi , thật thật xin lỗi . "

Chử Nguyệt Tình bị giật mình, đứng lên , " cô nói cái gì , tôi nghe không hiểu , cô đừng nói nữa . "

Giản Lệ Đề kinh ngạc nhìn chằm chằm cô , Chử Đồng tiến lên bước , đem Giản Lệ Đề đỡ người lên , " Lệ Đề , bỏ

Advertisement
đi , chị ấy đầu óc không rõ ràng lắm , nhất thời không thích ứng được những lời đó , chờ chị ấy sau này khá hơn chút rồi hãy nói . "

Giản Lệ Đề nhẹ gật đầu , " chị dâu , trong cuộc sống của mọi người gặp phải cái gì khó giải quyết , nhất định phải nói cho em biết . "

" được . "

Chử Nguyệt Tình xoay người trở lại phòng khách , Lý Tĩnh Hương đưa cho cô ly nước , Chử Nguyệt Tình ngồi ở trên ghế sa lon , Chử Đồng kéo Giản Lệ Đề qua , " Lệ Đề , em đi về trước đi , em xem chị ấy như vậy , em coi như nói với chị ấy cái gì , chị ấy cũng nghe không lọt đâu . "

" chị dâu , chị ấy không phải cũng trách em chứ ? "

" không có . "

" chị đừng gạt em nữa , cả sự kiện , em mới là mầm mống nguyên nhân , hẳn phải trách em . "

Giản Lệ Đề nghĩ như vậy , cũng là không phải không có lý , dù sao nếu như không phải là do bệnh của cô , cũng sẽ không có liên tiếp chuỗi xảy ra chuyện sau đó .

" Lệ Đề , việc đã đến nước này , chúng ta cũng không cần truy cứu những thứ này nữa . "

Giản Lệ Đề khẽ thở dài , " sau đó em mới biết , chị gả cho anh em , anh ấy một chút đều không oan . Chị không có không xứng với anh em , chuyện xảy ra như vậy , sợ là chỉ có em mới có thể hiểu rõ sâu nhất . Cuộc sống là một chuyện thật tốt đẹp , anh em mặc dù không từ thủ đoạn nào , nhưng cái mạng của em đây chính là như vậy mới cứu được . Mọi người đều có thể trách anh ấy , chỉ có em là không được . Chị dâu , chị đem oán giận trong lòng đổ hết lên người em đi , có được không ? "

" Lệ Đề , đừng như vậy , " Chử Đồng bất đắc dĩ nhìn về phía Chử Nguyệt Tình bên trong phòng khách , " chuyện cũng đã xảy ra , ngay cả chị cũng ở đây hết sức bù đắp cho chị ấy , về phần mọi người , đền bù không còn là cái gì nữa rồi . Bỏ đi . "

" mặc dù không thể hoàn toàn bù đắp được , ít nhất cũng phải làm hết sức để bù đắp . " Giản Lệ Đề tâm tính kiên trì , dứt khoát quyết tâm .

Cô trở lại phòng khách , Lý Tĩnh Hương đứng dậy đi rót nước cho cô , Giản Lệ Đề theo Chử Nguyệt Tình ngồi vào chỗ của mình , " Chị Tình Tình , sau này em tới chơi với chị nhiều hơn nhé . "

Chử Nguyệt Tình ăn trái cây , hướng cô nhìn , " cùng tôi chung một chỗ rất không thú vị , tôi cũng sẽ không dẫn cô đi nơi nào chơi được . "

" không có sao a , dù sao anh của em cũng sẽ không để cho em đi ra ngoài , chúng ta liền trốn ở trong nhà , xem sách báo một tí , ăn đồ ăn vặt một tí , còn có thể xem phim cùng nhau . Hôm nào em bảo anh em làm một phòng chiếu phim gia đình ở chỗ này ..." Giản Lệ Đề vừa nói , mi mắt cũng cười lên , " chị Tình Tình , chị bình thường thích xem sách gì ? "

Chử Nguyệt Tình không có trả lời ngay câu hỏi của Giản Lệ Đề , cô hướng Giản Lệ Đề từ từ liếc nhìn xuống , tựa như đang cẩn thận suy nghĩ , " anh của cô sẽ đáp ứng tôi và cô ở chung một chỗ sao ? "

" dĩ nhiên sẽ !" Giản Lệ Đề lời nói chắc chắn .

Chử Đồng đi tới bên cạnh hai người , thật ra cô không dám để cho chị mình cùng Giản Lệ Đề tiếp xúc nhiều , dù sao Chử Đồng cũng ko thể kết luận Chử Nguyệt Tình có thể bị kích thích mà đột nhiên phát bệnh hay ko , nếu thật như vậy , coi như phiền toái .

" Lệ Đề , chị muốn đi siêu thị một chuyến , em có muốn đi cùng chị ko ? "

Giản Lệ Đề không ngẩng đầu , " chị dâu , một mình chị đi đi , em ở nơi này với chị Tình Tình . "

Chử Đồng vốn là muốn đem cô đi ra ngoài , lại tìm một cái cớ để bảo cô trở về , nhưng Giản Lệ Đề như vậy , rõ ràng là muốn nửa bước không rời Chử Nguyệt Tình , Chử Đồng ngồi vào bên cạnh cô , khẽ kéo cánh tay của cô , " Lệ Đề , em đi ra ngoài cũng lâu rồi , anh của em cũng không yên tâm đâu . "

" chị dâu , anh của em không phải là đã cho đi rồi sao ? Anh ấy biết em và chị ở chung một chỗ , không có chuyện gì , lại nói anh ấy bây giờ cũng biết anh có lỗi trước , liều mạng lấy lòng chị còn không kịp đâu , một câu nói của chị còn không giống như thánh chỉ sao ? " Giản Lệ Đề bấm chính xác điểm này , cô thật vất vả có thể đi ra ngoài một chuyến , lại là thật vất vả thấy được Chử Nguyệt Tình , cô cũng không nên bây giờ trở về đi .

Chử Nguyệt Tình đang ăn trái cây , vừa nghe hai người nói chuyện , vừa xoa xoa miếng thanh long trong tay , " Đồng Đồng , em để cho cô ấy ở nơi này cũng được , chị cũng sẽ không tổn thương cô ấy . "

" chị ......"

" chị biết em lo lắng , chị không điên , chẳng qua là một số chuyện sẽ nhớ không rõ mà thôi , chị sẽ không làm người khác bị thương . "

" em biết mà , " Giản Lệ Đề trước Chử Đồng một bước nói tiếp , " chị Tình Tình nhìn cũng rất dịu dàng , mới sẽ không tấn công người khác đâu . "

Chử Nguyệt Tình nghe vậy , bên khóe miệng vui vẻ cũng thêm sâu , " em nói chuyện với chị một chút , anh của em bình thường là một người như thế nào a ? "

Chử Nguyệt Tình thấy hai người cũng trò chuyện rất hợp , liền đứng dậy chuẩn bị đi phòng bếp giúp Lý Tĩnh Hương đang bận rộn , mới vừa đi ra hai bước , liền nhận được điện thoại . Cô chưa nói được mấy câu nói liền vội vàng cắt đứt , Chử Đồng quay người trở lại ghế sa lon trước mặt , cầm lên cái túi để ở một bên , " Lệ Đề , chúng ta đi thôi , chị có một tin tức khẩn cấp cần đi phỏng vấn ngay . "

" chị đi đi , " Giản Lệ Đề vùi ở bên cạnh Chử Nguyệt Tình , lời còn nói đến một nửa , " chúng em chờ chị trở lại ăn cơm tối , ăn xong cơm tối em mới trở về . "

Chử Đồng có chút khổ sở hướng cô nhìn , Lý Tĩnh Hương đem món ăn từ trong phòng bếp đi ra , " không có sao , mẹ ở chỗ này đây . "

" mẹ , vậy em nhất định phải trông coi , " Chử Đồng đi tới bên người Lý Tĩnh Hương dặn dò , " ngàn vạn lần đừng đi ra ngoài . "

Lý Tĩnh Hương nghe , còn có chút không vui , " Đồng Đồng , con thật đem chị của con làm thành người điên đúng ko ? Yên tâm đi , ở trong mắt của mẹ , nó cũng nổi điên không được đâu . "

Chử Đồng còn có việc gấp , cũng sẽ không giải thích nhiều với Lý Tĩnh Hương như vậy , sau khi cô mở cửa liền sải bước rời đi ngay .

Lý Tĩnh Hương nhìn hai người bên trong phòng khách , sau khi Chử Nguyệt Tình bị bệnh , rất ít khi nói chuyện với người khác như vậy , có lẽ chính là bởi vì trong cơ thể Giản Lệ Đề có một phần của nó , hai người mới có thể trò chuyện hợp ý như vậy đi ?

Lý Tĩnh Hương vui mừng nhẹ kéo khóe miệng , đây cũng là chuyện tốt , lòng của Chử Đồng vẫn khúc mắc ở trên người chị nó, Chử Nguyệt Tình nếu thật ở chung hòa thuận với Giản Lệ Đề , vậy thì Chử Đồng và Giản Trì Hoài mới có có thể hoá giải hiềm khích lúc trước .

Giản Lệ Đề rất thân thiện , lại thích nói chuyện , Lý Tĩnh Hương thấy hai người trò chuyện say sưa , cũng liền hoàn toàn yên lòng . Chử Nguyệt Tình xem TV một lúc , nói muốn đi toilet , sau khi đi gần mười phút , ngồi trở về ghế sa lon lần nữa .

Cũng không lâu lắm , Lý Tĩnh Hương cầm ít tiền lẻ đi tới trước mặt Chử Nguyệt Tình , " Tình Tình a , mẹ đi xuống cửa hàng lầu dưới mua gia vị , sẽ mất một lúc , con với Lệ Đề ở nơi này có được không ? "

Chử Nguyệt Tình gật đầu một cái , Giản Lệ Đề cũng mở miệng , " yên tâm đi , cháu sẽ trông coi chị Tình Tình . "

Lý Tĩnh Hương nghĩ đến cũng sẽ không có chuyện gì , liền 100% an tâm đi ra ngoài . Chử Nguyệt Tình bưng đĩa trái cây, cầm điều khiển TV lên chuyển kênh , không tới hai phút , cô đem đĩa trái cây để hướng khay trà , chợt đứng dậy .

Giản Lệ Đề ngẩng đầu , có chút đoán ko ra cô định làm gì , " chị Tình Tình , chị đi đâu ? "

Chử Nguyệt Tình hướng cô nhìn , " em có tiền ko ? "

" có a . "

" cho chị , không , cho chị mượn hai trăm đồng tiền . "

" oh , " Giản Lệ Đề mặc dù không biết Chử Nguyệt Tình định làm gì , nhưng vẫn là cầm lên túi bên cạnh , từ trong ví tiền lôi ra mấy tờ trăm nguyên giá trị lớn đưa cho Chử Nguyệt Tình , " chị Tình Tình , chị muốn mua đồ sao ? "

" chị đi ra ngoài 1 chuyến . " Chử Nguyệt Tình vừa nói , thẳng tắp hướng cửa chính mà đi .

Giản Lệ Đề cả kinh vội vàng đứng dậy , cô hai ba bước ngăn ở trước mặt Chử Nguyệt Tình , " không được , chị muốn đi đâu , chờ chị dâu trở lại rồi hãy nói . "

" chị muốn đi mua hoa, ở cách đây không xa có chợ bán hoa , buổi sáng chị còn đi qua đó , chị với chủ hàng kia nói xong rồi , muốn đem hai chậu khác mang về ......"

" vậy cũng không vội a , ngày mai em bảo tài xế đưa chúng ta đi . "

" không được , " Chử Nguyệt Tình khẩu khí gấp gáp vội vã , hai đường lông mày vặn thành một cục , " chị cũng đã hứa với bọn chúng rồi , tối nay không đi đón bọn chúng , bọn chúng sẽ khóc . "

" vậy em ngay bây giờ điện thoại cho chị dâu ......"

Chử Nguyệt Tình đi về phía trước lần nữa , Giản Lệ Đề ngăn ở trước mặt của cô , bị cô nhẹ dùng sức đẩy ra , " tự chị đi . "

Giản Lệ Đề căn bản không còn kịp gọi điện thoại nữa , để Chử Nguyệt Tình một mình đi ra ngoài như vậy , vạn nhất đi mất thì làm sao bây giờ ? Cô chỉ đành phải bước nhanh đi theo sau lưng Chử Nguyệt Tình , hai người rất nhanh vào thang máy đi tới lầu dưới , Giản Lệ Đề hy vọng có thể ở trên đường đụng phải Lý Tĩnh Hương trở lại , nhưng cho đến khi Chử Nguyệt Tình đứng ở đầu đường đón xe , cô cũng không thấy được bất kỳ người nhà họ Chử nào đến .

Hai người một trước một sau lên xe taxi , tài xế mở miệng hỏi , " đi đâu ? "

Chử Nguyệt Tình nói địa chỉ , Giản Lệ Đề thấy vậy , vội vàng lấy điện thoại di động ra gọi điện thoại cho Chử Đồng , người bên kia rất nhanh bắt máy , " alo , Lệ Đề . "

" chị dâu , chị Tình Tình muốn đi mua hoa , chị yên tâm đi , em đi theo chị ấy đây . "

" mua hoa ? " Chử Đồng đang ở bên ngoài chạy tin tức , " mẹ chị đâu ? "

" đi mua gia vị , chị dâu , em chính là báo cho chị một tiếng , chúng em lập tức đi cửa hàng bán hoa , em sẽ trông coi tốt chị ấy . "

Chử Đồng vừa lái xe , vừa không yên lòng nhìn về phía ngoài cửa sổ , " Lệ Đề , như vậy đi , em đưa chị ấy về nhà , hoặc là gọi điện thoại ẹ chị , đừng để cho chị ấy đi ra ngoài . "

" nhưng là chị Tình Tình tâm trạng tốt vô cùng , mọi người cũng đừng quá nhỏ nhen , chúng em là gọi xe đi qua đó , nếu như cảm thấy không đúng , em sẽ lập tức đưa chị ấy trở về . "

Chử Đồng suy nghĩ , cửa hàng bán hoa cách nhà cũng không xa , sau khi cô do dự một chút , miễn cưỡng đáp ứng , " vậy cũng tốt , mua xong rồi lập tức trở về . "

" dạ . " Giản Lệ Đề cúp điện thoại , nghiêng đầu lại thấy Chử Nguyệt Tình đang nhìn mình chằm chằm , cô đưa điện thoại di động thả lại vào trong túi , Chử Nguyệt Tình nhẹ nhàng cười một tiếng , " em cũng cảm thấy chị là người điên , cho nên chị đi tới đâu , mọi người tất cả đều không yên lòng . "

" không , em không phải là ý này ......" Giản Lệ Đề gấp gáp giải thích , mặt Chử Nguyệt Tình tràn đầy thất vọng , " đừng nói nữa , mọi người lo lắng cho chị , bởi vì chị không phải là người bình thường . "

Xe đi về phía trước , rất nhanh đi tới cửa hàng bán hoa , nhưng Chử Nguyệt Tình không có ý tứ muốn xuống xe , " chị muốn đi dạo đỡ buồn , tài xế , đi đường Vạn Tùng đi . "

" chị Tình Tình , đó là chỗ nào vậy ? "

" là trước kia lúc chị đi học , thích nhất đi con đường đó , " ánh mắt Chử Nguyệt Tình rơi hướng túi của Giản Lệ Đề , " em có phải lại không yên lòng hay ko , còn phải gọi điện thoại cho Chử Đồng nữa ? "

Giản Lệ Đề nghe vậy , chỉ đành phải lắc đầu một cái , " em với chị đi cùng nhau , chị nói không sai , chúng ta không thể đem chị đối xử như bệnh nhân . "

Chử Nguyệt Tình mỉm cười gật đầu , " cám ơn em . "

Giản Lệ Đề theo Chử Nguyệt Tình vào ngồi , đối với cô mà nói , loại cảm giác này thật là rất thần kỳ , người này cứu cô một cái mạng , để cho cô có thể sống , cô bây giờ cảm nhận rõ ràng đến nỗi dường như mỗi một hớp hô hấp đều là Chử Nguyệt Tình cho cô .

Lý Tĩnh Hương về đến nhà , cửa mở đi vào , lại cũng không thấy Chử Nguyệt Tình và Giản Lệ Đề , bà sợ hết hồn , vội vàng tìm vòng vòng bên trong nhà , lúc đi ra hồn vía đã lên mây , lại gấp gáp gọi điện thoại cho Chử Đồng . Biết được hai người chẳng qua là đi cửa hàng hoa , Lý Tĩnh Hương tâm đang treo lúc này mới ổn định xuống , thật là nhanh bị hù chết !

Chử Đồng chạy xong tin tức trở lại , thấy Lý Tĩnh Hương một mình ngồi ở ghế sa lon , cô hướng bốn phía liếc nhìn , " chị đâu rồi ? "

" không phải là con nói đi mua hoa sao ? "

" còn chưa có trở lại ? " Chử Đồng trong lòng rơi lộp bộp , nâng lên cổ tay xem đồng hồ một chút , " việc này cũng mất hai canh giờ rồi . "

" Tình Tình chọn đồ cẩn thận , khẳng định tốn nhiều thời gian . "

Chử Đồng vẫn là không yên lòng , vội vàng lấy điện thoại di động ra gọi điện cho Giản Lệ Đề , nhưng có thể làm cho cho cô không nói nên lời chính là , bên kia cư nhiên không ai nhận . Trong lòng Chử Đồng càng ngày càng hoảng , cô cầm túi lên xoay người đi ra ngoài , " con đi chợ bán hoa tìm xem một chút . "

Lý Tĩnh Hương đi theo đứng dậy , " sẽ không xảy ra chuyện gì chứ ? "

Chử Đồng cũng không dám nói chắc , cô mím chặt đôi môi , thần sắc nghiêm túc , hai ba bước đi ra trước cửa nhà , lại thoáng một cái thấy bóng dáng quen thuộc xuất hiện ở trong mắt . Chử Nguyệt Tình trong tay ôm chậu hoa trở lại , nhưng bên cạnh cô , lại không có thân ảnh của Giản Lệ Đề .

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện