Tư Hôn Mật Ái – Bà Xã Vip

Vẫn luôn yêu thương sâu đậm ( kết thúc hoàn mỹ ) ( p1 )


trước sau

Advertisement

Buổi chiều , Ân Thiếu Trình thật vất vả mới thoát thân được , lái xe chạy tới chỗ ở của Giang Ý Duy . Anh hỏi cô xin chìa khóa , nhưng cô lại nhất định không chịu cho . Ân Thiếu Trình nhấn chuông nửa ngày , bên trong lại vẫn yên lặng không một tiếng động như cũ , không có một chút âm thanh nào cả . Ân Thiếu Trình gọi điện thoại cho Giang Ý Duy , bên kia lại thông báo tắt máy .

Trái tin anh rơi bộp một phát , chẳng lẽ những tin tức sai lệch kia , đã để cho cô nhìn thấy ? Ân Thiếu Trình giơ bàn tay lên đập vào cánh cửa , anh chỉ có thể gửi hy vọng vào việc Giang Ý Duy vẫn còn đang ở nhà , chỉ là không chịu ra cửa mở mà thôi . Thế nhưng một hồi lâu trôi qua , Giang Ý Duy vẫn không hề xuất hiện .

Ân Thiếu Trình gấp gáp đi tìm cô , anh xoay người bước vào thang máy . Lúc xuống tầng trệt , có một cô gái trẻ tuổi đang đi tới , thấy Ân Thiếu Trình không khỏi mừng rỡ hỏi , " anh tới tìm Giang Ý Duy hả ? "

" tại sao cô biết ? "

" bởi vì tôi biết Giang Ý Duy ở đây nha . Có nhiều lần tôi cũng trông thấy cô ấy , chuyện của hai người tôi cũng đã đọc rồi . Bất quá ban nãy cô ấy mới vừa rời đi , kéo theo một cái va li thật lớn , chắc là đi đóng phim rồi . "

Ân Thiếu Trình càng thêm kinh hoảng , mới mùng một Tết , cô còn có thể đi đâu đóng phim chứ ? Anh gấp gáp rời đi , đem những địa phương có thể nghĩ tới tìm khắp một lần , nhưng trước sau vẫn không thấy bóng dáng của Giang Ý Duy đâu cả . Ân Thiếu Trình cuối cùng không có cách nào nữa , biết Giang Ý Duy và Chử Đồng có quan hệ thân thiết , chỉ có thể gọi điện thoại tới cho Chử Đồng .

Chử Đồng mới vừa ăn xong cơm tối , lúc đứng dậy nghe thấy tiếng chuông điện thoại di động vang lên , cô ngồi xuống lại , cầm điện thoại di động lên áp vào bên tai , " alo ? "

" Chử Đồng , Ý Duy có ở chỗ của cô không ? "

" anh là ai vậy ? " Chử Đồng lạnh lùng hỏi .

" tôi đây , Ân Thiếu Trình . "

Chử Đồng đương nhiên là biết , cô khinh thường cười lạnh , " thì ra là Ân thiếu à , không ở nhà chuẩn bị tốt để làm chú rể của anh đi , còn đi tìm Giang Ý Duy làm gì ? "

" tin tức kết hôn , trước đó tôi cũng không biết tình huống gì cả , tôi cũng sẽ không kết hôn với người khác . Tôi đã trượt ngã ngay tại đây một lần rồi , sẽ không ngã xuống lần thứ hai nữa đâu . Có mấy lời , tôi nhất định phải tự mình giải thích với Giang Ý Duy . Rốt cuộc cô ấy đang ở đâu ? "

Chử Đồng nghe vậy , dừng lại một chút , lúc này mới lên tiếng , " tôi cũng không biết , mới vừa rồi tôi đọc được tin tức sau đó liền gọi điện thoại cho cô ấy thì cô ấy đã tắt máy . "

Ân Thiếu Trình nghe thấy câu này , không tiếp tục truy hỏi nữa , cánh tay vô lực xuôi ở bên người . Anh ngồi trong xe , cửa sổ xe được hạ xuống hết cỡ , gió lạnh ào ào thổi vào , mang theo cái lạnh thấu xương . Trong lòng anh rất hoảng hốt , anh không biết Giang Ý Duy lại đi đâu , cô còn có thể đi đâu đây ?

Ngày mùng ba , Chử Đồng cùng Giản Trì Hoài trở về nhà họ Chử .

Lý Tĩnh Hương sáng sớm đã đi mua thức ăn , trên bàn bếp để đầy thức ăn tươi ngon , trong nồi hầm thịt heo và thịt gà . Vừa mở cửa ra , mùi thơm đã bay khắp bốn phía , vây quanh toàn bộ phòng khách .

Chử Đồng cùng Giản Trì Hoài bước vào . Giản Trì Hoài xách đến cho Chử Cát Bằng rượu và thuốc lá đã chuẩn bị sẵn . Chử Cát Bằng cười ha hả nhận lấy . Lý Tĩnh Hương cũng từ trong phòng bếp bước ra , " tới đây , con xem các con kìa , còn mang tới nhiều đồ như vậy . "

Chử Đồng nhẹ khoác lên tay của bà , " chị đâu ? "

" vẫn còn đang ở trong phòng đấy . "

" mẹ . " Chử Đồng kéo Lý Tĩnh Hương đi qua mấy bước , " con có mua cho mẹ áo khoác nhung , còn có áo lông dê nữa . "

" mẹ có quần áo mặc rồi , đừng lãng phí tiền bạc ở trên người mẹ nữa . "

Chử Đồng đâu chịu nghe , lấy áo nhung ra khoác lên cho mẹ mình , " áo vừa dài vừa dày , mặc lên ấm lắm đấy . "

Mọi người ở trong phòng khách náo nhiệt một trận . Chử Nguyệt Tình trước sau vẫn không hề bước ra ngoài . Chử Đồng hướng căn phòng của cô liếc nhìn , sau đó bước nhẹ qua đó . Cô gõ nhẹ lên cửa phòng , " chị , em là Đồng Đồng . "

Trong phòng không có tiếng đáp lại , Chử Đồng vặn tay nắm cửa , cũng may , cửa ngược lại không bị khóa trái . Cô đẩy cửa bước vào , thấy Chử Nguyệt Tình đang gấp quần áo . Lúc nghe thấy tiếng bước chân , cô cũng không hề ngẩng đầu lên .

Chử Đồng nhẹ giọng lên tiếng , " chị . "

Chử Nguyệt Tình nhìn cô , " tới rồi . "

" tại sao chị không ra ngoài chơi ? "

" còn nhiều quần áo phải dọn dẹp . Lại nói , em cũng không phải người ngoài . " Chử Nguyệt Tình nói xong , tiếp tục động tác trong tay .

Chử Đồng nghe nói như thế , trong lòng cuối cùng vẫn còn dễ chịu hơn một chút . Lúc ăn cơm , Lý Tĩnh Hương ở bên ngoài lên tiếng gọi , hai chị em mới lần lượt đi ra ngoài . Nguyệt Nguyệt ngồi trên ghế ăn dành cho trẻ em . Chử Nguyệt Tình vốn muốn ngồi bên cạnh bé , nhưng khi liếc sang Chử Đồng , cuối cùng vẫn ngồi xuống đối diện Nguyệt Nguyệt .

Chử Cát Bằng lấy ra chai rượu mà Giản Trì Hoài mang tới , sau đó rót cho anh một ly nhỏ .

Chử Đồng bưng chén cơm lên đút cho Nguyệt Nguyệt ăn , nhưng bé lại mím chặt cánh môi không chịu ăn . Chử Đồng tiến tới nhìn nhìn , " Nguyệt Nguyệt làm vậy là sao ? Không đói bụng à ? "

Nguyệt Nguyệt dứt khoát giơ tay đẩy cái muỗng cô đưa tới qua một bên , nghiêng người đứng dậy , cầm lấy một cái bánh bao trên bàn .

Lý Tĩnh Hương cười không khép được miệng , " Nguyệt Nguyệt nhà chúng ta là thích ăn bánh bao đấy . Thật là khôn ăn nha , đây đều là do bà ngoại tự làm đó , ăn nhiều một chút . "

Nguyệt Nguyệt cầm bánh bao lên nhét vào miệng gặm , ăn một cách vui vẻ . Lý Tĩnh Hương nhìn mà cười híp mắt , sau đó hỏi một câu , " Đồng Đồng , định bao giờ thì có đứa thứ hai đây ? "

Lý Tĩnh Hương không đề cập tới , Chử Đồng cũng thiếu chút nữa đã quên mất chuyện này . Khoé miệng cô cong lên mỉm cười , giơ tay vuốt ve bụng của mình , " mẹ , con đang mang thai , mới đi kiểm tra biết được . "

" thật ư ? " Lý Tĩnh Hương vội vàng đặt đũa xuống , một tay vỗ nhẹ lên ngực , " thật là bất ngờ nha , chuyện từ lúc nào vậy ? Tại sao không chịu nói sớm một chút cho mẹ biết ? "

" không phải con đã nói rồi sao ? Mới đi khám biết được mà . "

" thật tốt quá , thật tốt quá . " Ánh mắt Lý Tĩnh Hương liếc qua thấy con gái lớn ở bên cạnh , vừa định nói gì đó , nhưng cuối cùng vẫn đem lời còn lại nuốt xuống , sợ gây kích thích đến cô . Chử Nguyệt Tình vốn đang gắp thức ăn , nghe thấy lời của Chử Đồng , ánh mắt cô nhẹ nâng lên , " Đồng Đồng , chúc mừng em nha . "

" cám ơn chị . " Chử Đồng nhẹ giọng lên tiếng .

Chuyện Chử Đồng mang thai , đối với nhà họ Chử và nhà họ Giản đều coi là chuyện vui ngất trời . Sau khi ăn cơm xong , Lý Tĩnh Hương lôi kéo con gái ngồi trò chuyện cả nửa ngày . Thời gian trôi qua cũng thật mau , ăn xong cơm tối , Giản Trì Hoài thấy sắc trời không còn sớm nữa , liền nói muốn sớm quay về nhà .

Anh ôm lấy Nguyệt Nguyệt . Cha mẹ nhà họ Chử ở sau lưng tiễn bọn họ ra tận cửa , nhưng Nguyệt Nguyệt lại bật khóc , dáng vẻ không chịu rời đi , một cánh tay nhỏ bé duỗi ra thẳng tắp , giống như đang đòi thứ gì đó .

Giản Trì Hoài nắm lấy cái tay nhỏ nhắn của bé , " bảo bối , chúng ta về nhà chơi đồ chơi đi . "

" hu hu hu , bao giấy , bao giấy . " Trong miệng bé mơ mơ hồ hồ nói ra mấy chữ . Chử Đồng đi theo ở ngay phía sau , nhưng nghe cũng không rõ ràng , " giấy ? Giấy gì ? "

Lý Tĩnh Hương lập tức tỏ vẻ như bừng tỉnh ra , " mẹ biết rồi , muốn ăn bánh bao ! " Nói xong lời này , bà xoay người chạy ngay vào nhà bếp .

Chử Cát Bằng uống rượu đến mức hai gò má đỏ bừng , cười hì hì nói , " buổi trưa ăn bánh bao , buổi tối cũng ăn bánh bao , xem ra đến khi về tới nhà , vẫn còn muốn ăn đấy . Ba thấy tên ở nhà của Nguyệt Nguyệt cứ gọi là ' Bánh Bao ' đi . Gần đây trên TV đang chiếu cái phim gì nổi tiếng lắm , trong phim có cô diễn viên gì đó , không phải mọi người đều gọi cô ta là ' Bánh Bao ' sao ? "

Chử Đồng không nhịn được cười , " trời ạ , ba , ba còn coi phim kiếm hiệp nữa à . "

" ba coi theo mẹ con đấy , mẹ con thích mấy kiểu phim như vậy lắm . "

Trong lúc đang nói chuyện , Lý Tĩnh Hương đã gói một hộp bánh bao to bước

Advertisement
ra . Sau khi Nguyệt Nguyệt nhìn thấy liền nhào tới định cầm . Giản Trì Hoài vội vàng giơ tay nhận lấy , chân mày anh không khỏi nâng lên nói , " vâng , sau này chúng ta cứ gọi là Bánh Bao Nhỏ , thật dễ nghe . "

Lý Tĩnh Hương và Chử Cát Bằng tiễn bọn họ vào trong thang máy . Chử Đồng giơ tay ấn vào nút số , " ba , mẹ , chúng con đi . Ba , tối nay ba uống rượu hơi nhiều đấy , nghỉ ngơi sớm một chút . "

" biết rồi biết rồi , đi về lái xe cẩn thận . "

Chử Đồng nhẹ gật đầu . Lý Tĩnh Hương nhìn cửa thang máy khép lại , sắc mặt lại chuyển thành nặng nề . Bà vội vàng quay trở lại vào trong nhà , thấy Chử Nguyệt Tình ôm một đống quần áo vào trong toilet . Lý Tĩnh Hương đi vào theo , " Tình Tình , đã trễ thế này rồi , quần áo cứ để đó đi , sáng mai mẹ giặt . "

" không cần , mẹ , mẹ đi xem ti vi đi . " Chử Nguyệt Tình nói xong , lôi cái ghế nhỏ ra ngồi xổm xuống . Lý Tĩnh Hương thấy cô đổ đầy nước vào trong chậu , hai tay chà xát nửa ngày , bọt xà bông đã tràn cả ra ngoài . Bà cúi người xuống kéo cánh tay của cô , " coi như bây giờ phải giặt , bên kia còn có máy giặt cơ mà . "

" mẹ , mẹ đừng quan tâm đến con nữa , con chỉ muốn tìm một chút chuyện để làm thôi . " Chử Nguyệt Tình không nghe lời bà khuyên , tiếp tục dùng sức chà xát .

Trời lạnh như thế này , Chử Nguyệt Tình còn dùng nước lạnh , Lý Tĩnh Hương thật sự vừa vội vừa tức . Hai tay bà lôi cánh tay của Chử Nguyệt Tình muốn kéo cô dậy . Chử Nguyệt Tình cũng bướng bỉnh , sống chết không chịu đứng lên . Hai người lôi lôi kéo kéo nửa ngày , Chử Nguyệt Tình đẩy tay một cái , không nghĩ tới Lý Tĩnh Hương bị trượt chân , cả người trong nháy mắt ngã nhào xuống , đầu liền đụng vào thành máy giặt ở bên cạnh .

" mẹ ! " Chử Nguyệt Tình vội vàng đứng dậy , bước tới đỡ bà . Cô bị dọa sợ đến sắc mặt trắng bệch . Ban đầu Lý Tĩnh Hương có chút choáng váng trong chốc lát , bà nằm ở đó không nhúc nhích . Chử Cát Bằng nghe thấy động tĩnh , cũng bị doạ sợ hết hồn , " đây là thế nào ! "

Chử Nguyệt Tình đã gấp đến độ nước mắt cũng tuôn rơi . Chử Cát Bằng bước tới giúp một tay đỡ bà lên . Lý Tĩnh Hương thật vất vả mới ngồi dậy được , sắc mặt bà trắng bệch , một hồi lâu trôi qua , lúc này mới yếu ớt từ từ mở mắt ra , " mẹ không sao , thật sự không sao . "

Chử Cát Bằng hung hăng trừng mắt con gái lớn , " con thấy con làm hại mẹ con chưa ! Chừng nào thì con mới có thể an phận một chút đây ? "

Khuôn mặt Chử Nguyệt Tình đầy vẻ ấm ức , nhưng cũng không dám nói thêm câu gì . Hai người thật vất vả đỡ Lý Tĩnh Hương vào trong phòng , để cho bà nằm xuống . Chử Nguyệt Tình ngồi ở mép giường , " mẹ , nếu không hay là tới bệnh viện một chuyến đi ? Kiểm tra thử xem . "

Lý Tĩnh Hương nhẹ lắc đầu , tay phải sờ sờ đầu của mình , tầm mắt rơi trên người Chử Nguyệt Tình . Chử Cát Bằng uống rượu , tính tình cũng có chút nóng nảy , nhìn tới Chử Nguyệt Tình liền muốn dạy dỗ cho một trận . Lý Tĩnh Hương mở miệng nói , " được rồi , đừng mắng Tình Tình nữa , ông đi ra ngoài xem TV một lát đi . "

Chử Cát Bằng cũng lười quan tâm những chuyện này , ông nhấc chân lên bước ra ngoài .

Lý Tĩnh Hương nén nhịn sự đau nhức trên đầu , bà nhìn con gái , " Tình Tình à , mẹ biết , hôm nay Đồng Đồng nói nó mang thai , trong lòng con nhất định là có suy nghĩ ...... Thế nhưng nó cũng là em gái ruột của con mà . "

" mẹ , không phải con đã chúc mừng em rồi sao ? " Chử Nguyệt Tình tránh né tầm mắt của Lý Tĩnh Hương , bình tĩnh nhìn vào một chỗ .

Lý Tĩnh Hương ngồi dậy , kéo lại tay của Chử Nguyệt Tình , " chuyện của Nguyệt Nguyệt , con cũng đừng trách em gái con nữa , có được không ? Đó là con gái ruột thịt của nó , con có thể bảo nó làm sao bây giờ đây ? Huống chi khi đó , Cố Thanh Hồi cũng thiếu chút nữa làm hại em con . Bây giờ mẹ nghĩ lại , lòng vẫn còn cảm thấy sợ hãi . Bản thân mẹ cũng có hai đứa con gái , vì vậy đối với chuyện khi đó , đặc biệt có thể hiểu được . Huống chi Nguyệt Nguyệt bị tráo suốt cả một năm trời , nỗi đau này ......"

" mẹ , thật ra con cũng rõ ràng , " Chử Nguyệt Tình cắt lời của Lý Tĩnh Hương , " do chính bản thân con không bỏ được Nguyệt Nguyệt . Đồng Đồng là mẹ ruột , tất nhiên càng không thể bỏ được . "

" nếu con đã nghĩ thông , tại sao mỗi khi gặp em gái , con vẫn luôn hờ hững xa cách như vậy ? " Lý Tĩnh Hương nghĩ tới đây , trong lòng lại cảm thấy khó chịu .

" con cũng không biết , cứ cảm thấy hình như có ngăn cách vậy , trong lúc nhất thời rất khó quay trở lại như trước đây . "

Lý Tĩnh Hương nắm tay của Chử Nguyệt Tình , siết thật chặt , trong hốc mắt bỗng nhiên ngập tràn nước mắt , cứ như vậy mà tuôn rơi , " Tình Tình , nếu có một ngày mẹ ra đi , chẳng lẽ con còn muốn để cho mẹ chết không nhắm mắt sao ? "

" mẹ ! " Khuôn mặt Chử Nguyệt Tình tái mét kinh hoảng , " mẹ nói bậy gì đó ! "

" con xem mẹ chồng của Đồng Đồng , chẳng phải cũng ra đi rồi sao ? Mẹ lớn tuổi rồi , hy vọng lớn nhất , có gì khác hơn ngoài chuyện hai chị em các con thương yêu đùm bọc lẫn nhau chứ ? Nếu con cứ như vậy , mẹ làm sao có thể yên tâm được đây ? "

" mẹ , mẹ đừng nghĩ như vậy ......"

Lý Tĩnh Hương nắm chặt bàn tay của cô , " Tình Tình , nghe mẹ nói một câu đi . Nhanh chóng đi ra ngoài , tìm một nhà khá giả mà yêu đương cho tốt . Con thích trẻ con mà , tương lai , con sẽ có con của riêng mình . Đến lúc đó mẹ sẽ giúp con cùng nhau chăm sóc . Con nói xem một ngày như vậy , thật tốt nhỉ ? "

Chử Nguyệt Tình nâng tầm mắt lên . Trong mắt Lý Tĩnh Hương tràn đầy hy vọng . Suốt hai năm qua , cho dù có Giản Trì Hoài quan tâm chăm sóc , nhưng Lý Tĩnh Hương vẫn già đi rất mau . Nhìn xem , nếp nhăn trên mặt bà càng ngày càng nhiều . Tâm tư mà bà đã hao tổn cũng không phải là chuyện mà người bình thường có thể chịu đựng được . Chóp mũi Chử Nguyệt Tình chua xót . Lý Tĩnh Hương giơ tay lên vuốt ve gò má của cô . Cô cảm giác được sự thô ráp trong lòng bàn tay bà . Chử Nguyệt Tình nhắm mắt lại , dứt khoát nắm lấy bàn tay của bà , " mẹ , mẹ yên tâm đi , sau này con sẽ không để cho mẹ phải hao tổn tâm tư vì con nữa . "

Lý Tĩnh Hương nghe vậy , trong lòng cuối cùng đã có chút yên tâm . Bây giờ bà cái gì cũng tốt , hy vọng lớn nhất , chính là đứa con gái lớn có thể sống được một cuộc sống của người bình thường .

Hôm nay Giản Trì Hoài dẫn Chử Đồng tới bệnh viện khám định kỳ . Bầu trời bay đầy bông tuyết , lúc bước ra ngoài , gió lạnh thổi vù vù . Giản Trì Hoài khoác cho Chử Đồng một chiếc áo khoác nhung màu đen dài quá gối , bọc kín người cô thành một khúc chả giò .

Trên đường đi từ cửa chính tới nhà để xe , Giản Trì Hoài đều cẩn thận nắm tay của Chử Đồng , chỉ sợ cô bị trượt chân .

Đi tới bệnh viện , Giản Trì Hoài lại nắm tay Chử Đồng lần nữa , anh liếc nhìn cửa sảnh đón khách của bệnh viện , " trước đây lúc sinh Nguyệt Nguyệt , vốn đã đặt sẵn ở đây , không nghĩ tới trời xui đất khiến ...... Bây giờ , đứa thứ hai nói gì cũng phải sinh ở nơi này . "

Chử Đồng che nụ cười nơi khóe miệng , " được được được , lần này nhất định phải sinh ở đây . "

Hai người bước vào bệnh viện . Lần này cần phải đi siêu âm , Giản Trì Hoài cầm hóa đơn , đỡ Chử Đồng nằm ngay ngắn trên giường . Mặc dù đã có một con gái , nhưng chuyện Giản Trì Hoài lo lắng cũng không hề bớt đi .

Lúc siêu âm , Giản Trì Hoài đứng ở bên cạnh . Bác sĩ cầm dụng cụ trong tay không ngừng trượt tới trượt lui trên bụng Chử Đồng . Giản Trì Hoài đứng ở đằng sau lưng ghế . Các chỉ số hiện lên trên màn hình , anh nhìn cũng không hiểu , chẳng qua là lo lắng đề phòng , chỉ sợ bác sĩ nói ra những lời không tốt .

Một hồi lâu sau , Giản Trì Hoài không chịu đựng được nữa , anh nhẹ giọng hỏi một câu , " đứa bé ổn cả chứ ? "

" tốt lắm . " bác sĩ hỏi tiếp , " trước đó đã làm kiểm tra rồi chứ? "

" đã làm rồi . "

Bác sĩ vội vàng thông báo số liệu cho những người ở bên cạnh biết . Cũng không lâu lắm , bà ra hiệu bảo Chử Đồng đứng dậy , " ra chỗ cửa sổ chờ lấy kết quả siêu âm , nhanh lắm . "

Giản Trì Hoài lau chùi gel trên bụng giúp Chử Đồng , hai người bước ra khỏi phòng siêu âm . Chử Đồng ngồi nghỉ ngơi trên ghế một lát . Giản Trì Hoài đứng dậy đi lấy kết quả siêu âm . Siết tờ kết quả kia trong tay , anh lại có cảm giác nặng nề khẩn trương . Ánh mắt của anh lướt qua trên tờ kết quả siêu âm , rơi vào kết luận cuối cùng : 1 . Có thai trong tử cung , 2 . Hai bên không thấy bất thường , hai túi thai lớn nhỏ chia ra làm ......

Chờ một chút , hai túi thai ? Có ý gì ?

Trong lòng Giản Trì Hoài tựa như bất chợt bị móng vuốt mèo cào cho một trận . Anh bước nhanh về phía Chử Đồng , kéo tay của cô , " chúng ta đi hỏi bác sĩ thử xem . "

Lần này đã doạ Chử Đồng sợ hãi , " sao vậy ? "

" những kết quả này , anh xem mà không hiểu . " Giản Trì Hoài không dám đi quá nhanh , nhưng trái tim đã bùm bụp đập loạn , thật vất vả quay trở lại vào trong phòng làm việc của bác sĩ . Giản Trì Hoài mở tờ kết quả siêu âm ra , " ngài xem thử , kết luận cuối cùng là có ý gì ? "

Bác sĩ vô cùng bình tĩnh nhận lấy kết quả siêu âm , tầm mắt nhanh chóng quét một lượt , chân mày nâng lên , giọng nói cũng có chút kích động , " chúc mừng Giản tiên sinh , là thai song sinh . "

Đôi mắt Chử Đồng mở ra vừa to vừa tròn . Giản Trì Hoài giật mình , liếc nhìn sang Chử Đồng . Cô cũng khó tin giơ tay chỉ chỉ vào chính mình , " ngài nói tôi mang thai đôi ? "

" đúng vậy . "

Tầm mắt Chử Đồng rơi xuống bụng của mình . Giản Trì Hoài tiến tới vòng tay lên bả vai của cô , sau đó cẩn thận thu lại tờ kết quả siêu âm kia .

Rời khỏi bệnh viện , Chử Đồng mỗi một bước đi đều rất thận trọng . Quay trở lại vào trong xe , hai tay cô vòng lên làm ra dáng vẻ ôm cái bụng to , " ông xã , mang thai đôi , trong bụng có hai đứa bé đấy , đến lúc đó có phải bụng cũng to ơi là to không ? Mang cũng mang không nổi nữa ? "

Giản Trì Hoài tiến tới , áp mặt vào bụng của cô , " mang không nổi cũng chẳng sao cả , anh sẽ để cho em mỗi ngày đều nằm , hầu hạ em ăn ngon ngủ ngon . "

" anh muốn cho em ăn thành một con heo sao ? " Chử Đồng không nhịn được cười .

Giản Trì Hoài cười khẽ , " thai đôi đấy , anh cho tới bây giờ cũng chưa từng nghĩ tới sẽ có một niềm vui lớn như vậy . Bà xã , em thật là tài giỏi . "

Chử Đồng không khỏi mỉm cười . Cô nghĩ , điều hạnh phúc nhất trên đời cùng lắm cũng chỉ đến thế này mà thôi đúng không ?



Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện