Tư Hôn Mật Ái – Bà Xã Vip

Vết thương trên người Giản Lệ Đề


trước sau

Bán đảo hào môn

Giản Trì Hoài ở phòng rửa tay nắm tay của Chử Đồng , từng lần một tắm rửa cho cô , đánh vào tay công tạo , để xoa bóp cho cô , lại đem tay thả vào dưới vòi nước . Đôi mắt cô sưng đỏ , sưng tựa như hạt đào , Giản Trì Hoài lấy ra khăn lông bên cạnh , vắt sạch nước rồi lau mặt cho cô.

Cô ngồi ở mép giường không nhúc nhích , trong mắt đều là bóng tối , cũng không có tiếng nói chuyện , Chử Đồng cầm hai tay của Giản Trì Hoài , một hồi lâu sau , anh đem khăn lông lấy ra , " xem một chút gương mặt này của em , còn có thể nhìn sao ? "

Hai mắt rất không thoải mái , Chử Đồng muốn lau đi , Giản Trì Hoài đè lại bàn tay cô , " không nên lộn xộn . "

Cô môi nhẹ mím , đầu dựa vào đầu vai người đàn ông , "Chuyện Ân Thiếu Trình chợt tuyên bố đính hôn , đã đủ đột nhiên , không nghĩ tới Giang Ý Duy lại thành như vậy . "

" đó là chuyện giữa bọn họ , tôi đã sớm nói với em không cần phải để ý đến . "

Chử Đồng hai tay mở ra , đang nhìn lòng bàn tay của mình , " Em tự nhận là có thể xử lý thật tốt , tự nhận là đối với cái này vòng đã càng ngày càng quen thuộc , hoàn toàn có thể chế ngự , nhưng là ...... làm em thấy lúc Giang Ý Duy cả người toàn là máu nằm ở đó , em mới thanh tỉnh lại , con người ở trong cái vòng này thật quá đáng sợ . Bọn họ không có một chút thật lòng , vì để ình thoát khỏi ra một ít tiếng xấu , liền thay đổi biện pháp đem cô ấy đẩy vào vực sâu vạn kiếp bất phục . Giữa người và người cũng mang tấm mặt nạ đáng sợ, giờ khắc này đối với ngươi tốt , sau một giây có lẽ là có thể liên hiệp người khác bán ngươi . đây cũng là loại ác tính xoay vòng , tất cả đều là lời nói dối , toàn bộ là lời nói dối a ......"

" Chử Đồng , " Giản Trì Hoài cầm tay của cô , " đều đi qua rồi , đừng đoán mò nữa".

" nếu như không phải là Lâu Mộc Ngôn đem Giang Ý Duy kéo xuống nước , em cũng sẽ không nghĩ đến để cho Ân Thiếu Trình trước mặt mọi người thừa nhận cô ấy , nếu như không phải em tự ình thông minh , Ân Thiếu Trình sẽ không đính hôn , nếu như Ân Thiếu Trình không đính hôn , đứa bé của Giang Ý Duy có lẽ cũng sẽ không đáng bị mất ......"

Giản Trì Hoài nghe cô đem trách nhiệm gánh hết ở trên người mình , hắn đưa tay ôm lấy bả vai của cô , " có quan hệ gì tới em ? Ân Thiếu Trình nếu như hôm nay không đính hôn ở đây , hắn cũng không thể cưới Giang Ý Duy được . "

" Giản Trì Hoài , có phải em đã làm sai rồi đúng ko ? " Chử Đồng nâng lên khuôn mặt nhỏ nhắn , Giản Trì Hoài đưa tay đỡ mặt cô , trên gương mặt nhỏ nhắn viết đầy đau đớn cùng thống khổ , " không riêng đối với Giang Ý Duy, rất nhiều bài báo trước đây em viết cũng vậy, chụp hình quan hệ của người nổi tiếng, rồi bị chúng ta tùy tâm tuỳ ý phát huy thành những scandal có thể hấp dẫn người xem . Em không biết qua những tin tức kia đối với người khác sẽ tạo thành ảnh hưởng như thế nào , có lẽ , em hồn nhiên không biết đang lúc chia rẽ một đôi tình lữ , có lẽ , sau lưng là một minh tinh tự sát , đều có bàn tay của chúng ta nhúng vào , Giản Trì Hoài , em đột nhiên cảm giác được , em thế nào lại đáng sợ như vậy ? "

Cô kinh ngạc nói xuống , Giản Trì Hoài nhìn không khỏi đau lòng , một người chuyên xông pha như vậy chợt đi vào ngõ cụt , quay đầu lại xem một chút , cô kiên trì trôi qua những chuyện kia giống như cũng hóa thành bọt nước , có lẽ , thật giống như Chử Đồng nói , cô như vậy tính tình căn bản không thích hợp lẫn vào trong vòng giải trí . cho dù là dính chọc một chút xíu , đều không thích hợp.

Giản Trì Hoài hướng gần cô một chút , hai người chạm trán nhau, người đàn ông thở dài , " bắt đầu từ ngày mai , tôi sẽ chấp thuận em điều đi dân sinh , tôi sẽ thay em sắp xếp . "

Chử Đồng lông mi nồng đạm ẩm ướt hơi chớp động , cô nâng lên mi mắt , lui ra chút sau lưng , lúc này mới có thể nhìn vào đáy mắt người đàn ông , " Anh không hề phản đối em nữa phải không ? "

" Ừh, chỉ cần chính em có phân tấc , không để ình có bất kỳ nguy hiểm , tôi liền cho phép . "

Cho tới nay , đây cũng có thể cũng coi là ước mơ của Chứ Đồng, cô cúi đầu , mặt dính sát vào lòng bàn tay của Giản Trì Hoài . Điện thoại bên tay của người đàn ông vang lên , anh mở máy , " Alo. "

Điện thoại là bệnh viện bên kia gọi tới , Giản Trì Hoài nghe xong lại dặn dò mấy câu , lúc này mới cúp máy , " Giang Ý Duy thoát khỏi nguy hiểm , trong lúc sảy thai mất nhiều máu , cũng may cấp cứu kịp thời . "

Chử Đồng nghe xong , lòng cũng nhẹ bớt , " bệnh viện có ai không ? "

" có . "

Chử Đồng cuối cùng có thể an tâm nhắm mắt lại , Giản Trì Hoài để cho cô nằm dài trên giường , chăm sóc bên cạnh cô không rời nửa bước .

Sáng sớm ngày thứ hai , Chử Đồng đi hướng bệnh viện , bên trong phòng bệnh cũng chỉ có mẹ Giang cùng Giang Ý Duy . Chử Đồng kéo ghế ngồi ở mép giường , mẹ Giang nói là đứng dậy đi mua đồ ăn sáng , Giang Ý Duy còn rất yếu , khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch , " ngày hôm qua , hù chết cô rồi nhỉ? "

" Cô cũng biết . " Chử Đồng nhỏ giọng mở miệng .

" Tôi sau đó đã hôn mê , tự mình còn ko biết sợ là thế nào nữa".

Chử Đồng nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn của cô , Giang Ý Duy khẽ thở dài , " phải cùng tổ biên kịch xin mấy ngày nghỉ nữa . "

" Cô điên rồi có phải hay không ? mới vừa sảy thai , thế nào cũng phải nghỉ ngơi mấy tháng . "

Giang Ý Duy đem hai tay đưa ra sau rơi vào trước bụng mình , " tôi không thể để cho bước tiến của mình dừng lại , sau này , tôi cũng ko để cho người khác đuổi kịp mình".

" Giang Giang , cô đừng làm loạn . "

Giang Ý Duy cười khẽ , Chử Đồng cảm thấy cô ấy giống như đã thay đổi , tầm mắt Giang Ý Duy nhẹ đầu hướng Chử Đồng , " ngày hôm qua , ngay cả Tứ ca cũng tới bệnh viện có phải hay không ? "

" Ừh, tôi phát hiện có phóng viên , lúc ấy cả người run rẩy, thật ko biết nên xử lý như thế nào nữa . "

" Chử Đồng , Tứ ca đối với cô thật tốt . "

Chử Đồng cúi xuống thân , bàn tay rơi trên cánh tay Giang Ý Duy , " Giang Giang , tôi lập tức sẽ phải đi chạy dân sinh rồi , nhưng vẫn có thể giúp cô , tôi sẽ giúp . "

Giang Ý Duy hướng đầu cô lấy cười một tiếng , " cô đừng lo lắng cho tôi, tôi ko có sao , từ nay về sau , tôi cũng không cần sợ hãi scandal xấu xí gì bị bắt gặp , tôi muốn đem toàn bộ thời gian đều tập trung vào sự nghiệp diễn xuất . "

Nghe được câu này , Chử Đồng là có lo lắng , nhưng bây giờ Giang Ý Duy tâm tình không yên , có mấy lời cô cũng không tiện khuyên .

Giản Trì Hoài hiệu suất làm việc từ trước đến giờ cao , Chử Đồng đi làm phòng làm việc thu dọn đồ đạc , Tần Tần vẫn như cũ không thôi chôn chân đứng bên cạnh cô , " thế nào đột nhiên như vậy a , một chút chuẩn bị tâm tư chưa có , quản lý trước không phải là không đồng ý cho cậu qua sao ? "

" Tớ ko phải là một mực cầu xin sao ? " Chứ Đồng đem đồ bỏ vào bên trong hộp giấy , " Cậu yên tâm đi , mình còn ở Dịch Lục Soát đây , cùng 1 công ty , chỉ ko cùng tầng lầu mà thôi , tan việc chúng ta vẫn có thể hẹn nhau ăn cơm . "

" Nhưng chúng ta là hoàng kim hợp tác a !"

" Vậy cậu với tớ cùng đi dân sinh . "

" Giết tớ đi !" Tần Tần hai tay đang cầm ly nước , " đó là một chỗ không được cám ơn , lại mệt mỏi vừa nguy hiểm , tớ không đi đâu . "

Chử Đồng dọn dẹp xong đồ , các đồng nghiệp cũng tới đưa tiễn , ngay cả quản lý cũng tới , cô ôm hộp giấy đi vào thang máy , nhưng vào lúc này , đang ở nơi đây , nghênh đón cô không biết là một đoạn đường sáng sủa hay là tăm tối nữa ? Cô lần nữa nhận thẻ phóng viên , bao gồm giấy ra vào , từ về sau , cô chính là một phóng viên nhỏ ngành dân sinh .

Mới vừa đi mấy ngày , Chử Đồng tương đối rảnh rỗi , cuối tuần này , Chử Đồng ko cần ra ngoài làm việc, theo Giản Trì Hoài vùi ở ghế sa lon xem ti vi .

Cửa truyền tới tiếng nói của người giúp việc , " ai u , tiểu thư tới . "

Chử Đồng nghiêng đầu qua chỗ khác , thấy Giản Lệ Đề giơ lên cái túi nhỏ màu hồng đi vào , trên người mặc áo khoác thước sắc , Chử Đồng thu lại 2 chân đang gác trên người Giản Trì Hoài , " Lệ Đề. "

" Anh, chị dâu . " Giản Lệ Đề bước tới , đem túi thả trên ghế salon , Giản Trì Hoài liếc nhìn cô em gái này , " tài xế đưa em tới ? "

" Đúng vậy , nếu không phải là nói qua tìm anh , mẹ cũng sẽ không để cho em ra cửa . "

Giản Trì Hoài nửa người trên dựa vào trong ghế salon , " mới vừa rồi mẹ gọi điện thoại tới , liền nói em muốn tới . "

" Làm gì , đem em làm như công chúa rời cung , mọi người còn sợ em bị người trói đi a ? "

" Không cho nói bậy . " Giản Trì Hoài nghe vậy , sắc mặt chìm xuống , Giản Lệ Đề hướng Chử Đồng cầu cứu , " chị dâu , chị xem anh em nạt em. "

Chử Đồng dĩ nhiên phải giúp Giản Lệ Đề, " chính là chỉ đùa một chút thôi , ở trong tay anh , còn ai dám trói đi Lệ Đề à? "

Giản Lệ Đề cầm điều khiển tv trên bàn bấm chuyển kênh , " em chỉ thích xem giải trí tin tức , không biết có tin gì của chị Ý Duy ko nhỉ . "

Chuyển đến kênh tin tức giải trí , vừa đúng phát thống kê đầu tiên, một bộ phim hiện đại mới ra của Giang Ý Duy , ngắn ngủi trong mấy ngày , tỉ số người xem ổn định hàng thứ nhất , tỉ số trên Internet đột phá mười ức , đây là một con số kinh người, 1 bộ phim 40 tập , càng về sau càng nâng lên mạnh mẽ , vị thế đứng đầu này của Giang Ý Duy , xem ra là áp cũng áp không được .

Chử Đồng không khỏi nhẹ nâng khóe miệng , " chị có dự cảm , bộ phim cổ trang kia còn nóng hơn nữa . "

" Chị dâu , chị nói quá chính xác !" Giản Lệ Đề hào hứng đồng ý, " Chị Ý Duy diễn xuất quá đỉnh , em thật là nhớ khi thấy chị ấy dạy em diễn xuất . "

Giản Trì Hoài nhíu mày, hai người này giống như bị nhũn não , Giản Lệ Đề nhìn qua, đứng dậy hướng phòng bếp đi tới , cô biết nhà Giản Trì Hoài trong tủ lạnh khẳng định có kem lạnh , cô mở ra vừa nhìn , cầm một hộp nhỏ đi ra , còn từ tầng trên lấy ra mấy trái ô mai rửa sạch . Chử Đồng đi vào rót nước , cô nhớ tới chuyện lần trước , không khỏi ân cần mở miệng , " Lệ Đề, vết thương của em không sao chứ ? còn đau không ? "

Giản Lệ Đề cúi đầu , không nhìn lên mặt Chử Đồng , cô ánh mắt tị nhanh chóng , " không có sao , sau đó xem qua bác sĩ , nói có thể do viêm ruột thừa, tăng cường thể dục vận động là tốt rồi . "

" Vậy thì tốt , giải phẫu ruột thừa không có chuyện gì , có vài người sinh ra phải làm mà . "

Giản Lệ Đề mơ hồ tiếng , "dạ , đúng vậy . " lần trước qua , Tưởng Linh Thục liền lần nữa cảnh cáo cô , có mấy lời trừ cha mẹ cùng anh trai, bên ngoài những người còn lại nhất luật không thể nói cho , trong câu này , tự nhiên cũng bao gồm Chử Đồng .

Chử Đồng nhìn Giản Lệ Đề cắt nhỏ ô mai rải lên ly kem lạnh , Giản Trì Hoài đối với cô em gái này cũng bảo vệ quá độ , Giản Lệ Đề bình thường ra cửa , đều là tài xế theo vào cùng ra , cửu nhi cửu chi , tự nhiên cũng sẽ không có cái gì có thể kết giao bạn bè , cũng thật đáng thương .

Trở lại bên trong phòng khách , Giản Lệ Đề ngồi trong ghế sa lon , " anh, buổi chiều để cho chị dâu theo em ra ngoài đi dạo phố có được hay không ? "

" Em muốn mua thứ gì ? "

" Quần áo a , giầy a . " Giản Lệ Đề cắn muỗng nhỏ trả lời .

" Ngày mai anh sẽ bảo cửa tiệm cầm sách mẫu tới đây , em xem trong đó thích gì nói cho bọn họ biết , ngày đó là có thể đưa tới . "

Giản Lệ Đề bất mãn nhíu lại khuôn mặt nhỏ nhắn , " anh, em muốn như vậy , em muốn đi dạo phố , em muốn đi một chút , chỉ một buổi chiều mà thôi , anh nếu không yên tâm , anh cũng có thể đi theo , anh bình thường khẳng định cũng rất ít đi cùng chị dâu mà? "

Giản Trì Hoài nhìn mắt cô , ánh mắt tiếp theo quét về phía Chử Đồng , " em muốn đi không ? "

Cô đi nhiên không thể gạt đi hăng hái của Giản Lệ Đề , " có thể a , em vừa đúng cũng muốn mua quần áo . "

" Thật tốt quá , " Giản Lệ Đề hận không thể hoan hô lên tiếng , " vậy nhanh lên một chút đi , đi dạo tốt lắm còn có thể ở bên ngoài ăn một bữa cơm đây . "

Chử Đồng cùng Giản Trì Hoài lên lầu thay quần áo , người đàn ông vừa cài nút áo , vừa nhắc nhở , " đem theo chi phiếu tôi cho em , đợi các em muốn mua gì , em trực tiếp ký trả . "

Anh không nói , cô cũng mau quên , Chử Đồng từ trong ngăn kéo sờ nửa ngày , tìm ra tập chi phiếu nhét vào trong ví da

Dọc theo đường đi đều là Giản Trì Hoài lái xe , chọn trung tâm thương mại cũng khá xa , đi tới khoảng chừng hơn nửa canh giờ , là ở trong khu kinh tế mới mở , dừng xe xong tiến vào trung tâm , liếc nhìn lại không thấy được mấy người . Chính là nơi như vậy , lại hấp dẫn đường gia nhập tất cả sản phẩm, coi là rất có tiền cảnh .

Giản Lệ Đề bước nhỏ vào trong , đưa tay vắt qua cánh tay của Chử Đồng , " chúng ta đến trước mặt xem một chút . "

Chử Đồng cùng cô tiến vào trong cửa hàng , Giản Lệ Đề cầm bộ quần áo ở trước người ướm thử , " đẹp mắt không ? "

" Đẹp mắt . "

" Em đi thử một chút . "

Giản Trì Hoài ngồi ở khu nghỉ ngơi cách đó ko xa , thấy Chử Đồng đứng ở đó , hắn chỉ về phía giá treo đồ trước mặt cô , " tại sao không đi thử một chút ? "

" Em bình thường đi làm , làm sao mặc được quần áo như thế ? " hồi nãy mới cũng len lén nhìn rồi , nơi này tùy tiện cái mũ trên đầu cũng là năm con số , điên rồi có phải hay không .

Cũng không lâu lắm , Giản Lệ Đề đi ra , tựa hồ cũng không hài lòng , " em lần trước có mua 1 cái có chút giống nhau , chúng ta lại đi dạo chỗ khác đi . "

Cho nên nói , đi dạo phố là thiên tính phụ nữ , còn đối với đàn ông mà nói , không có mấy có thể chịu được. Giản Lệ Đề bốn tầng toàn bộ chạy lần , lại

không tìm được thứ hợp tâm ý , cô lôi kéo Chử Đồng lên lầu năm , nơi này sản phẩm tương đối dễ xem , đồ bày lên đầy cửa sổ , giản lệ đề dừng lại bước chân , hưng phấn chỉ cái quần cao cổ trên người mẫu . " em thích cái này , em muốn mua !

Giản Trì Hoài còn chưa tới kịp ngăn cản , hai người cũng đã tiến vào . Giản Lệ Đề tìm phục vụ viên muốn lấy cái quần đó , sau đó vào phòng thử quần áo đi thử . Chử Đồng nhìn về bốn phía , bảng hiệu này , cô thỉnh thoảng cũng sẽ mua, đồ nam nữ đều có .

Giản Trì Hoài trước khi vào tiệm lại nhận điện thoại , đi vào quầy bán bánh ngọt ngồi . Cô em gái bảo bối này của anh , Chử Đồng dĩ nhiên biết , cho nên lúc Giản Lệ Đề thử quần áo , cô một bước không rời đi , đang ở bên ngoài coi chừng .

" Lệ Đề , có thể mặc không ? "

" Chị dâu , em còn chưa có thử đâu . "

Bên trong có âm thanh ầm ĩ truyền ra , Chử Đồng đợi nửa ngày , thấy bên cạnh phòng thử quần áo cửa chợt mở ra , sau có người đi ra , đối phương cúi đầu , nhưng ăn mặc cũng là đàn ông .dù tiệm này bán quần áo cả nam cả nữ , nhưng phòng thử quần áo cũng là tách ra riêng , nơi này tại sao có thể có đàn ông ?

Điểm trọng yếu nhất , Giản Lệ Đề sau khi tiến vào Chử Đồng liền canh giữ ở nơi này , cũng không nhìn thấy người đàn ông này đi vào , vậy hắn là sớm đang ở bên trong chờ sẵn ?

Chử Đồng làm phóng viên , độ nhạy cảm nếu so với người khác cũng mãnh liệt , người đàn ông kia cầm bộ quần áo bước nhanh đi ra ngoài , Chử Đồng gõ nhẹ lên cửa phòng thử , " Lệ Đề , đừng thay , mau chóng đem quần áo mặc vào . "

" Chị dâu , làm sao rồi ? " Giản Lệ Đề tràn đầy không hiểu .

" Em trước đừng hỏi , mau đem quần áo mặc trở về . " Chử Đồng sau khi nói xong , sải bước cùng đi ra ngoài ,người đàn ông kia cũng không cầm quần áo cầm hướng quầy thu tiền , mà là tiện tay đặt ở khu trưng bày , bước chân hắn chưa giảm tốc , Chử Đồng nhanh bước đuổi theo , người đàn ông ý thức được có cái gì không đúng quay đầu lại nhìn mắt , lúc xoay người liền muốn chạy .

Vừa đúng Giản Trì Hoài cúp điện thoại , Chử Đồng gấp gáp lên tiếng , " mau , ngăn lại hắn !"

Người đàn ông nghe nói như thế , làm như thú dữ hoảng sợ , Giản Trì Hoài mắt thấy Chử Đồng nóng nảy vạn phần , anh tiến lên bắt bả vai của đối phương , chân hướng chân hắn ngáng đường , người đàn ông bay ra ngoài , bị Giản Trì Hoài đặt tại trên trên mặt lan can , " chuyện gì xảy ra ? "

Chử Đồng sải bước qua , đi tới bên người anh , " ngươi ở phòng thử quần áo bên trong đến tột cùng làm cái gì ? "

Đối phương chối đây đẩy , " cái gì làm cái gì ? Cô có bệnh a , tôi mua quần áo không được a?"

" Mua quần áo tại sao vào khu phòng thử quần áo nữ? "

" Khu nam cũng đứng hàng đầy , là phục vụ viên bảo tôi đi qua . "

Giản Trì Hoài nghe nói như thế , sắc mặt chợt căng thẳng , một đôi con ngươi bên trong hiện đầy âm chí , Giản Lệ Đề mặc quần áo tử tế vội vàng chạy tới , " anh , xảy ra chuyện gì ? "

Chử Đồng tiến lên móc trong túi người đàn ông , đối phương dùng sức giãy giụa ,Chử Đồng sờ tới điện thoại trong túi, người đàn ông thấy chuyện bại lộ , đổi giọng đê tiện , " sớm biết là như vậy , đưa cho tôi nhìn tôi cũng không muốn nhìn , mặt trông xinh đẹp như vậy , trên người lại kinh khủng như thế , tôi ......"

Giản Lệ Đề đứng ở bên cạnh , cô cũng choáng váng , phảng phất bị người lột sạch quần áo nhét vào trước mặt mọi người , nàng mắt hạnh trợn tròn , trong mắt tràn ra nước mắt , bị dọa sợ đến động cũng không dám động .

Chử Đồng mở ra điện thoại di động , muốn đi tìm thứ gì bên trong , nhưng sau một giây , điện thoại di động lại bị người đoạt qua , Giản Trì Hoài dùng sức đem nó đập hướng mặt đất , bởi vì lúc dùng sức cướp đoạt, cổ tay Chử Đồng cũng bị làm liên lụy , cô ngẩng đầu lên , thấy Giản Trì Hoài sắc mặt xanh mét , anh, một người lạnh lùng, cũng có lúc dữ tợn thế này.

Người đàn ông khẽ động bả vai , " tốt lắm , điện thoại di động hủy cũng phá hủy , tôi không cần các người đền , buông tôi ra !"

" Ngươi lại dám chụp trộm , ngươi biết ngươi chụp trộm chính là người nào không ? "

Người đàn ông còn không có cảm giác được nguy hiểm tiến tới gần , " cũng không phải là đại minh tinh , hơn nữa , trên người có 1 vết cắt lớn như vậy , hăng hái lớn đến mấy nữa cũng ...... a !" hắn chợt hét lên một tiếng , chỉ thấy Giản Trì Hoài một tay xách theo hắn lôi đi , một tay kia bắt bả vai hắn đem hắn kéo xuống theo , người đàn ông thân thể hơn phân nửa cũng rơi ở bên ngoài , đây chính là lầu năm, Giản Trì Hoài một khi buông tay , đối phương hẳn phải chết không thể nghi ngờ .

Chử Đồng vội vàng tiến lên ôm lấy cánh tay của Giản Trì Hoài , " Giản Trì Hoài , anh bình tĩnh một chút !"

Người đàn ông bị dọa sợ đến oa oa hô to , " a , cứu mạng a !" hắn hai chân thậm chí cũng không dám động , chỉ sợ một dùng sức đem mình rơi xuống , Giản Trì Hoài cả người mất khống chế , mặt mũi anh lạnh lẽo , bên mặt căng thẳng , tay nắm cổ áo người đàn ông lúc nào cũng có thể có buông ra.

Chử Đồng từ phía sau ôm lấy anh , " đừng như vậy , anh xem , càng ngày càng nhiều người đang tới đây , Lệ Đề cũng dọa sợ , Giản Trì Hoài !"

Chửi Đồng buông ra hai tay , đổi thành nắm vạt áo sau lưng người đàn ông , Giản Trì Hoài hướng bốn phía nhìn mắt , Chử Đồng thuận thế đem người đàn ông kéo trở về , hắn bị dọa sợ đến chân cũng mềm nhũn , co quắp, tê liệt ngồi dưới đất không đứng lên nổi . Giản Trì Hoài hướng đi phía hắn , người đàn ông lui về phía sau bò mấy bước , " tôi cũng không dám nữa . "

Giản Trì Hoài giơ chân lên , hung hăng đạp hướng cái điện thoại di động đó , cho đến khi nó nát bấy , anh khom lưng từ bên trong lấy ra điện thoại . giản lệ đề đứng tại chỗ run run , tiếng nói người đàn ông còn sở sờ ở trước mắt , Chử Đồng bước qua nhẹ giọng an ủi , " đừng sợ , không sao . "

Giản Trì Hoài gọi điện thoại , sau đó hướng đi hai người . Giản Lệ Đề hốc mắt đỏ bừng , cô tiến lên lao vào trong ngực Giản Trì Hoài , " anh~ . "

Giản Trì Hoài đưa tay cất điện thoại vào túi , phục vụ viên của cửa hàng cũng lao ra , biết xảy ra chuyện lớn như vậy truyền đi không tốt , bọn họ xua đi người xem đang vây quanh , vừa nhỏ nhẹ nói tiếng xin lỗi , " thật xin lỗi , không nghĩ tới xảy ra chuyện như vậy , thật xin lỗi . "

Cảnh sát rất nhanh tới đây , đem tên đàn ông kia áp đi , Giản Trì Hoài ôm bả vai Giản Lệ Đề xoay người rời đi , Chử Đồng tâm còn nghi ngờ , nhưng cũng không tiện vào lúc này hỏi ra lời , cô vội vàng đi theo sau lưng .

Trở lại trên xe , Giản Lệ Đề tâm tình hết sức không tốt , Giản Trì Hoài phát động cơ , " anh đưa em về nhà . "

" Anh, em thật rất xấu sao ? "

" Nói nhăng gì đó ? " Giản Trì Hoài trong tiếng nói đè nén tâm tình phức tạp , " em là công chúa nhỏ nhà họ Giản ta , nhà của chúng ta người đi ra ngoài , chỗ nào xấu xí ? "

Giản Lệ Đề hướng Chử Đồng bên cạnh nhìn mắt , Chử Đồng cũng an ủi cô , " người nọ chính là bệnh thần kinh , em không cần để ý nữa , cảnh sát sẽ xử lý hắn . "

Giản Lệ Đề là thật bị dọa đến không nhẹ , bình thường đc bảo vệ quá tốt , nơi nào nghĩ tới trong xã hội sẽ có biến thái như vậy , ngay cả người nhà ở bên cạnh cô cũng không có thể may mắn thoát khỏi , Giản Trì Hoài nhìn ở trong mắt , đau lòng không thôi , " Lệ Đề , anh sau này nhất định tìm cho em 1 người có thể mọi lúc mọi nơi bảo vệ em . "

Giản Lệ Đề ánh mắt ảm đạm , " anh , giống em như vậy , sợ là không ai nguyện ý tiếp nhận em . "

Chử Đồng càng phát ra cảm thấy nghi ngờ , cô tận lực hòa hoãn giọng nói nói , " Lệ Đề , em đừng lo lắng quá nhiều , giải phẫu để lại vết sẹo đều là có thể khỏi hẳn dần . "

Giản Trì Hoài nhìn mắt , bên trong xe không khí có chút khác thường , Giản Trì Hoài đi thẳng một đường về đến nhà , bố mẹ Giản đều ở đây , thấy Giản Lệ Đề sắc mặt không tốt , Tưởng Linh Thục tiến lên kéo qua tay của con gái , " bảo bối , thế nào ? "

Giản Lệ Đề nhẹ lay động đầu , Giản Trì Hoài vắt tay qua đầu vai của cô , " đến đây , anh đưa em lên lầu . "

Tưởng Linh Thục nhìn ra có cái gì không đúng , nàng hướng Chử Đồng cười nhẹ , " Đồng Đồng , con ngồi đi . " ý tứ là bà không để cho Chử Đồng cùng lên lầu , Chử Đồng gật nhẹ một chút , " dạ ".

Đi tới lầu hai , Giản Trì Hoài lúc này mới lên tiếng , " Lệ Đề , sau này cái loại địa phương đó còn ko nên đi , đừng sợ , vết sẹo đã mờ đi không ít , chưa tới chút ngày giờ , không ai thấy được đâu . "

" Anh , anh đừng an ủi em , em ở trên web điều tra , coi như làm chữa trị giải phẫu , cũng không có thể làm được hoàn toàn không nhìn thấy .

Tưởng Linh Thục nghe được câu này , biết hôm nay khẳng định đã xảy ra chuyện gì , " mẹ đã nói để cho con đừng đi ra ngoài , Trì Hoài , con cũng không quản đc nó . "

Giản Trì Hoài đem Giản Lệ Đề đưa về căn phòng , Chử Đồng một mực ở dưới lầu chờ , ước chừng hơn nửa canh giờ , anh mới xuống . hai người cơm tối cũng không có ăn ở nhà họ Giản, trên đường trở về bán đảo hào môn , Chử Đồng ngồi trong vị trí kế bên tài xế , " được rồi được rồi , may mắn chỉ sợ chứ ko nguy , anh xem anh mặt mũi này sắc cũng có thể hù chết một đống người . "

Giản Trì Hoài đưa ra hai ngón tay ở giữa hai lông mày nhẹ ấn , Chử Đổng thử mở miệng , " mọi người cũng quá khẩn trương ...... em nói không phải là việc xảy ra trong phòng thử quần áo kia , em nói là Lệ Đề thật ra thì bình thường có thể thích ứng ra cửa , huống chi em ấy trước chẳng qua là làm tiểu phẫu , nhưng mọi người cũng lo lắng thành như vậy ......"

Giản Trì Hoài một tay rơi vào trên tay lái , sắc mặt anh yên lặng , đối mặt câu hỏi của Chử Đồng , người đàn ông chẳng qua là hướng cô xem mắt , " ừh . "

" Giản Trì Hoài , tại sao em cảm thấy mọi người đều có chuyện lừa gạt em vậy ? Lệ Đề cũng là người thân của em . "

" Đi dân sinh làm đã quen thuộc chưa ? " Giản Trì Hoài hiển nhiên không muốn tiếp tục cái đề tài này , Chử Đồng dựa vào trong ghế ngồi , " ừ , tốt vô cùng . "

Giản Trì Hoài thấy cô tâm tình cũng không cao , anh đưa tay kéo qua tay Chử Đồng , " tôi có thói quen bắt đầu bảo vệ Lệ Đề từ khi nó còn bé , đừng nói là một tiểu phẫu , nó dù là ngã lăn một cái tôi cũng có thể đau lòng nửa ngày , chúng ta không có gì chuyện lừa gạt em , đừng suy nghĩ nhiều . "

Chử Đồng nhẹ nhàng gật đầu , Giản Trì Hoài chỉ vuốt ve lòng bàn tay cô , hai người ánh mắt lơ đãng chống lại , Chử Đồng luôn cảm thấy đáy mắt anh có chứa gì đó rất phức tạp nhưng bị anh ẩn giấu , có lúc chẳng qua là trong nháy mắt thoáng hiện , bị cô bị bắt được , nhưng chờ đến lúc cô muốn nhìn kỹ , thì ánh sáng lại biến mất không thấy .

Mấy ngày sau , Chử Đồng nhận được điện thoại của người dân gọi đến , cô dựa theo cái địa chỉ đó lái xe đi .

Đó là một khu nhà ở cũ rách , cửa rác rưới chất đầy thùng rác , trên đất còn ngổn ngang bày không ít , Chử Đồng dựa theo ghi nhớ địa chỉ đi vào trong , đi tới trước một nhà để xe . nơi này đều là mười năm trước nhà nước xây nhà an dưỡng , ngay cả nhà để xe cũng bị ướn , Chử Đồng đi tới phòng 31 , ở trước cửa thấy 1 bà lão tầm 70,80 tuổi . đối phương nhìn thấy cô rất là kích động , " cô gái , cô là nhận điện thoại tới sao ? "

" Dạ , bà , cú điện thoại kia là người gọi a ? "

" Ừ ừ , cô mau cùng tôi vào xem một chút đi , cháu của tôi sắp chết đó . "

Chử Đồng nghe , trong bụng cả kinh , đi theo bà lão vào trong , đẩy ra tấm cửa sắt , nhà để xe bên trong âm u ẩm ướt , bà lão đem đèn điện mở ra , Chử Đồng đứng ở cửa , bên trong cơ hồ không có chỗ đặt chân , không gian nhỏ hẹp bày hai giường , đường đi cũng bị rậm rạp chằng chịt tạp vật chất đầy .

" Cô gái , đây chính là cháu trai tôi , ngày hôm qua bị đuổi về tới , nói nó làm chuyện xấu , nhưng nó sau khi trở lại vẫn kêu đau , nhưng tôi nhìn tới nhìn đi trên người lại không thấy vết thương rõ ràng , bọn họ cùng tôi nói bị bắt vào đồn công an đều bị đánh , cô xem cháu của tôi có phải hay không muốn chết a ? " bà lão gấp đến độ không được , vừa nói vừa lau nước mắt .

Chử Đồng trước an ủi bà , " bà , người đừng khóc , con tới xem một chút . " Chử Đồng đi vào trong vài bước , thấy đầu giường treo hai bộ quần áo , coi như chỉnh tề , chín phần còn mới , cùng hoàn cảnh như vậy thật đúng là chả liên quan , Chử Đồng cúi người xuống , " xin chào . "

Người đàn ông gầy yếu xoay người , Chử Đồng thấy mặt của đối phương , có chút giật mình , lại là người đàn ông chụp trộm ở trung tâm hôm đó .

Bà lão đứng ở bên cạnh cô , " cháu trai của tôi đây đáng thương a , từ nhỏ đi theo tôi trôi qua , bây giờ lại bị đánh cho thành như vậy , bọn họ nói , cảnh sát không quản được chuyện tìm phóng viên , cô gái ......"

Chử Đồng đứng ở tại chỗ , người đàn ông che ngực , một mực ở trên giường uốn tới ẹo lui , thần sắc thống khổ vô cùng , trong miệng còn nói làm nhảm , " tôi khẳng định không dám nói lung tung , tôi cái gì cũng không nhìn thấy , không nhìn thấy . "

Chử Đồng nghe được câu này , lần nữa khom lưng , " anh ngày đó , còn chụp đc cái gì ? "

" Không có , không có , để tôi về nhà , tôi cũng không dám nữa , đừng đánh tôi !"

Bên cạnh bà lão không lau nổi nước mắt , " cô gái , cô nghe một chút a , cái này cũng không chính là bị đánh sao ? hôm nay bắt đầu còn nóng rần lên . "

" Tại sao không đưa anh ta đi bệnh viện ? "

" Khu bệnh viện xã đến xem qua , cho chút thuốc bôi trị thương , cái loại bệnh viện lớn chúng ta thế nào đi nổi a ? Tôi bây giờ chỉ muốn biết , cháu của tôi là bị ai đánh a , lại là vì cái gì a ? "

Chử Đồng liếc nhìn bốn phía , ban bác tường đổ trên vách dán đầy hình chụp các cô gái, lại còn có hình Giang Ý Duy . đồng nghiệp đi vào quay phim , Chử Đồng đem bà lão mang đi ra ngoài , bắt đầu phỏng vấn .

Trên đường trở về , Chử Đồng ngồi ở bên trong xe phỏng vấn , bên cạnh đồng nghiệp dọn dẹp đồ , " tôi xem người này tinh thần có chút vấn đề , chúng ta còn muốn đi phỏng vấn bà lão kia nói đồn công an sao ? "

" Cô cũng nói tinh thần hắn có vấn đề , còn đi làm cái gì ? "Chử Đồng nghĩ đến hành động của người đàn ông hôm đó , bất giác thấy ghê tởm .

Quay phim hướng cô xem mắt , " nhưng dầu gì báo tin tức , không tốt sao ? "

Chử Đồng dẹp đi tâm tình , " đi đi , bất quá , người ta khẳng định chuẩn bị một loạt giải thích , loại này không nhìn thấy vết thương , người nào sẽ thừa nhận ? "

Hai người ngay sau đó chạy tới đồn công an , lấy được câu trả lời quả nhiên như bọn họ đoán , Chử Đồng như có điều suy nghĩ ngồi vào bên trong xe . sau khi tan việc trở về , gió thu đang về , đã có thể cảm giác được lạnh lẽo . Cô túm chặt áo khoác đi vào trong , xa xa thấy Giản Trì Hoài mặc bộ quần áo thường ngày nhạt màu đang đánh cầu , dưới trời chiều , người đàn ông trên người có loại nhuận cảm dễ chịu mà cô quen thuộc .

Nhưng là chuyện hôm nay thì sao đây ?

Rất lâu trước đây , cô cho là anh chẳng qua là một giáo sư , sau đó có một lần , cô nhìn thấy Giản Trì Hoài đưa tay đập cuốn tạp chí trên mặt của Giang Ý Duy , khi đó , cô liền thấy kỳ quái , cảm thấy rất có cái gì không đúng , quả nhiên , anh có thể làm như vậy , không phải là bởi vì quan hệ của Giản Thiên Thừa . mà là bởi vì , anh là Tứ ca .

Hôm nay , người đàn ông này bị đánh , mười phần cùng Giản Trì Hoài có liên quan , loại cảm giác kỳ quái này lại nảy sinh ra , như vậy lần này , sau lưng chẳng lẽ lại sẽ có chuyện gì sao ?

Chử Đồng tự nói với mình , anh là bởi vì Giản Lệ Đề bị kinh sợ , mới chịu thay cô ra khẩu khí này . nhưng người đàn ông kia không ngừng bị đánh , tựa hồ còn bị cái gì kích thích , ra ngoài hai ngày nay ngay cả câu đầy đủ đều nói không hơn , cái tin tức này nếu như tra cứu đi xuống , nói không chừng sẽ còn đào móc ra những thứ gì tới .

Chử Đồng theo bước chân đi vào trong , Giản Trì Hoài đánh tennis , hết lần này tới lần khác lại không ở phía sau vườn đánh trên sân , người đàn ông tựa như rất thong thả , vung cánh tay nâng lên đập bóng , quả bóng trắng đụng trên mặt tường , sau đó lại bắn ngược trở lại . Chử Đồng không khỏi lắc đầu , có tiền chính là như thế a , lần trước người giúp việc ở trong phòng quét dọn vệ sinh , Giản Trì Hoài cũng như vậy đánh cầu , không nghĩ tới kích động hơn , đánh trật , lực sát thương mười phần, quả bóng cứng rắn rơi xuống đất đập vào cửa sổ sát đất , người giúp việc bị dọa sợ đến ôm đầu ngồi chồm hổm dưới đất , còn tưởng rằng là động đất đấy .

Quả bóng tráng lướt qua giữa không trung , sau khi hạ xuống lăn qua sân cỏ xanh biếc đi tới bên chân Chử Đồng , cô khom lưng nhặt lên , Giản Trì Hoài xách theo cây vợt hướng đi phía cô . Chử Đồng nắm chặt quả bóng trong tay , cô lững thững tiến lên , mặt trời chiều ngả về tây ,chiếu vào bên trong vườn , mỗi một chỗ , mỗi một chút đều giống như là bị tiện tay đốt lên một loại màu hồng . mà khung cảnh sau lưng Giản Trì Hoài , cũng tựa như bị rửa trôi , người đàn ông từ trong tay cô nhận lấy bóng , thấy cô kinh ngạc nhìn mình chằm chằm , " có phải hay không hôm nay tôi đặc biệt có khí chất ? "

Ánh mặt trời cũng có thời điểm tấm màn rơi xuống , mà với Giản Trì Hoài mà nói , trong lúc vô tình , anh lại đang bắt đầu thói quen cuộc sống như thế , an tĩnh chỉ có hai người , không có hoa thiên tửu địa huyên náo ồn ào.




trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện