Truyền Kỳ Chiến Thần

Chương 1869


trước sau

Advertisement

Chương 1869

 

Người đàn ông nghe xong liền lạnh run người, mắt giật một cái.

 

Lúc trước đã nói trận pháp này sẽ không mở lại, chủ yếu là bởi vì sợ vị tu sĩ nào không biết tự lượng sức mình, có cơ hội ra ngoài thu hoạch, lợi dụng Tiên Chu.

 

Nhưng nếu gặp phải chuyện ngoài ý muốn, bang Quỷ Biển còn lo lắng chứ không có chút thờ ơ nào.

 

Cậu chủ nhà họ Diệp, Nhược Mỹ công chúa, còn có không ít kẻ mạnh, đám người này nếu đều chết cả, bang Quỷ Biển có thể chịu bao nhiêu sự giận giữ chứ?

 

Nhất là Lương Nhược Mỹ, cô ta không chỉ là người đẹp số một của triều Tân Hoàng, còn là con gái của Chiến Vương, đó chính là quý tộc có quyền lực cao nhất của triều Tân Hoàng đấy.

 

“Mấy người chờ đấy, tôi tìm bang chủ tới.”

 

Người đàn ông nọ quay đầu, nhanh chóng bay đi tới hướng Tiên Chu.

 

Quyền khống chế trận pháp ở Tiên Chu này, không ở trong †ay bản thân, chỉ có bang chủ mới có thể mở trận pháp.

 

Ở bên này, bang Quỷ Biển cũng rất bận rộn.

 

Mà ở một chỗ khác, Tân Trạm cảm nhận được tiếng sấm rền không lâu, rồi đột nhiên nhìn thấy một dáng người chật vật giữa làn sương đen kịt.

 

“Lương Nhược MỹI”

 

Nhìn thấy đối phương nhếch nhác như vậy, Tân Trạm có hơi kinh ngạc.

 

Nhưng sau đó, anh liền hiểu đầu đuôi câu chuyện.

 

Ở sau lưng Lương Nhược Mỹ, có mười mấy con ác ma theo sau, con nào cũng dữ tợn kinh khủng, tu vi từ cảnh thần phó phân cửu phẩm tới sơ kì cảnh Hợp Thể.

 

Lúc này, sắc mặt Lương Nhược Mỹ tái nhợt vô cùng.

 

Cô ta vung kiếm đẩy lùi một con ác ma tới gần, khoé miệng tràn ra máu tươi, bị thương không nhẹ.

 

Trong lòng cô ta dâng lên một sự tuyệt vọng, lân này mình sợ là xong đời rồi.

 

Vốn muốn dựa vào học vấn, đủ để đối phó với mấy ác ma kia.

 

Nhưng Lương Nhược Mỹ không thể ngờ được, ngoài đám sương mù đen kịt kia,

Advertisement
thế mà lại có mấy chục ác ma có tu vỉ không giống nhau.

 

Sau khi cảm nhận được mùi máu tươi của mình, đều bổ nhào tới.

 

Cứ như thế vậy, Lương Nhược Mỹ liền không chống lại nổi nữa.

 

Sau khi Lương Nhược Mỹ bay xuống, không phát hiện Tân Trạm cách mấy trăm mét, mà lại nhìn thấy Diệp Phong đang ngồi xếp bằng trong hư không, cố gắng hồi phục hơi thở.

 

“Nhược Mỹ công chúa”

 

Diệp Phong cũng nhìn thấy đối phương.

 

Lúc nhìn thấy Lương Nhược Mỹ không xa trên đỉnh đầu, Diệp Phong còn có hơi rung động, khi thấy mấy chục ác ma theo sau cô ta, ngay lập tức thay đổi sắc mặt.

 

“Đáng chết, đám ác ma này làm sao lại truy đuổi Lương Nhược Mỹ, cô gái này lại dám làm đông lại số máu kia”

 

Mắt Diệp Phong loé lên, trong lòng nôn nóng vạn phần.

 

Mình thực sự thích Lương Nhược Mỹ, nếu không cũng sẽ chẳng ở bên cạnh mãi, còn muốn giấu diếm tính cách thực sự của mình.

 

Nhưng so với tính mạng, những điều này đều không quan trọng.

 

Mình không dễ dàng gì mới thoát khỏi nguy hiểm, sao có thể lâm vào tình cảnh đó thêm lần nữa.

 

Người phụ nữ này chính là cực phẩm, đáng tiếc phải chết ở đây rồi.

 

Diệp Phong lắc đầu, trực tiếp đứng dậy, nhanh chóng bay đi theo hướng ngược lại với Lương Nhược Mỹ.

 

Cho dù trong cơ thể Lương Nhược Mỹ, có dấu giữ mạng của Lương Vương để lại, nhưng nhiều ác ma như vậy, lại ở giữa Quỷ Biển kì dị khó lường, sợ là cũng không có tác dụng gì.

 

“Tên Diệp Phong này thế mà lại chạy trốn rồi”

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện