Trường Tình - Nữ Thượng Nữ Hạ

Chương 35: Bái thần linh


trước sau

Advertisement

Ngôi chùa này không phải ở nội thành, đi chùa trong nội thành đều phải bỏ tiền. Tạ Khinh Dung nghĩ mấy chỗ xô bồ và thế tục như thành thị, thần linh sẽ không thích ở, cho nên trước kia hai người đi viếng ở một ngôi chùa rất nhỏ không cần tiền mà nghe nói cũng rất linh, nên mẹ và bà đều thích đi, thậm chí còn có không ít tín đồ lặn lội đường xa để đến.
Tạ Khinh Dung và Mộc Hãn đi ô tô tiến về phía trước, ngẩng đầu nhìn thấy một ngôi chùa nhỏ, bề ngoài vẫn cũ kĩ giống hệt mười năm trước. Vì không lớn, ánh sáng cũng không đầy đủ, cổng chính nhiều năm không mở, chỉ mở cánh cổng phụ sát bên, thông gió cũng làm không được tốt khiến hương khí nồng, chỉ khi mùng một và mười lăm mới mở cổng chính. Hương khói bên trong lại rất dày đặc, nhất là vào ngày mười lăm, khói nhiều đến nổi có người chảy cả nước mắt, không có hòa thượng hay ni cô, chỉ có một hoặc hai ông lão lớn tuổi quản lý.
Tạ Khinh Dung và Mộc Hãn là hai người ăn mặc điển hình của thành phần tri thức ở thành phố, đặc biệt là Mộc Hãn ăn mặc thời thượng. Do đó hai người đột ngột xuất hiện trong này kì lạ vô cùng, có rất ít người trẻ tuổi tin vào thần linh, huống hồ tự mình đến thắp hương lại càng hiếm.
Vì không phải ngày rằm nên người cũng không nhiều, chỉ có một vài người. Tạ Khinh Dung đưa tiền cho ông lão bán hương trong chùa, bỏ ra chỉ mười đồng liền mua được một bó nhan to, chia một nửa cho Mộc Hãn.
“Ta vẫn còn nhớ rõ hai cháu, rất nhiều năm về trước, các cháu đã từng cùng nhau đến.” Lúc thối tiền, ông lão đẩy kính lão một chút thuận miệng nói.
“Ngài còn nhớ sao?” Mộc Hãn thấy ông lão này cũng khoảng 70 hoặc 80 tuổi, thế mà trí nhớ còn tốt như vậy, hình như tính từ lúc thi vào trường cao đẳng cũng đã hơn mười một năm rồi.
“Năm ấy, thời tiết cực nóng, lại vào giữa trưa, con với nàng xuất hiện, khi đó ít người, lại là hai cô gái trẻ tuổi, cho nên có chút ấn tượng.” Ai chẳng biết thắp hương phải thắp vào buổi sáng, hai cô gái không hiểu chuyện lại chạy đến thắp hương vào buổi trưa, hơn nữa bộ dạng hai cô này đều cực kỳ xinh xắn, cho nên ấn tượng liền khắc sâu.
“Dạ, lúc trước chúng ta đã từng tới.” Tạ Khinh Dung gật đầu cười với ông lão.
“Còn nhớ phải đốt như thế nào không?” Ông lão thản nhiên hỏi.
“Nhớ, lò bên trái đốt trước.” Mộc Hãn giành nói trước.
Lão nhân phủi tay một cái, không quản các nàng nữa.
Tạ Khinh Dung hơi kinh ngạc nhìn nhìn động tác thuần thục của Mộc Hãn, “Sao cậu có thể nhớ rõ như vậy?”
Tất nhiên Mộc Hãn sẽ không nói cho Tạ Khinh Dung biết là trong ba năm qua, trong thành phố mỗi lần cô thấy ngôi chùa nào đều cũng đi vào thắp hương, chẳng qua vẫn muốn cùng Dung Dung trở lại thắp hương ở nơi này. 
“Trí nhớ mình tốt thôi.” Mộc Hãn cười đến sáng lạn. 
Hiển nhiên Tạ Khinh Dung không tin lý do này, lẽ nào trí nhớ Mộc Hãn lại hơn mình – người từng là học sinh xuất sắc nhiều năm liền sao?
Sau khi thắp nhan xong, Mộc Hãn đi qua mỗi vị thần đều quỳ xuống, nhìn dáng vóc cao gầy kia, khiến Tạ Khinh Dung cảm thấy bất ngờ.
“Không ngờ cậu lại người mê tín như vậy.” Tạ Khinh Dung tuy có chút tin phật nhưng cũng không mê muội, nàng vẫn tương đối lý trí, nàng nhớ rõ lúc trước Mộc Hãn cũng không có mê tín như vậy.
“Có người tin cũng có người không. Mình chỉ là lựa chọn tin tưởng, hơn nữa cái này không thể gọi là mê tín, cái này gọi là tín ngưỡng.” Mộc hãn giải thích.
“Cũng đúng, nghe nói có tín ngưỡng mọi người sẽ hạnh phúc hơn.” Tạ Khinh Dung gật đầu nói. Nàng cũng quỳ xuống theo Mộc Hãn, nếu đã vào chùa thì nên nhập miếu tùy tục.
Dung Dung không hiểu, tất cả hạnh phúc của Mộc Hãn đều đến từ nàng, cô bởi vì Dung Dung nên mới tin những thứ này. Ba năm nay, có đôi khi do lâm vào tuyệt vọng nên mới đem hết thảy hi vọng gửi gắm vào thần linh. Kỳ thật, Mộc Hãn cảm thấy sở dĩ có tồn tại thần linh là vì con người quá yếu đuối, nhiều người chỉ khi bất lực mới hy vọng phép màu tồn tại.
Tạ Khinh Dung nhìn một bên mặt của Mộc Hãn, quả nhiên người có tín ngưỡng sẽ không giống nhau, cảm giác giống như được bao phủ bởi một vầng hào quang. Mặc dù trong chùa rất tối, Tạ Khinh Dung tin chắc là do ảo giác của mình.
Mộc Hãn đối với vị thần nào cũng ước giống nhau, cô muốn vĩnh viễn ở cùng một chỗ với Tạ Khinh Dung.
Tạ Khinh Dung nghĩ, nếu Mộc Hãn thật sự tin mấy thứ này, vậy thì mình cũng nên khẩn cầu một điều ước, mong sao nguyện vọng của Mộc Hãn sẽ thành sự thật. Đương nhiên lúc này Tạ Khinh Dung không thể ngờ nguyện vọng của Mộc Hãn lại là gắn bó một chỗ với nàng, thậm chí càng không nghĩ đến nguyện vọng của mình cũng Mộc Hãn có liên quan.
“Dung Dung, mình cảm thấy ngôi chùa này rất linh, nguyện vọng của mình nhất định sẽ thành hiện thực.” Hai người trở lại trên xe, đột nhiên Mộc Hãn quay sang Tạ Khinh Dung kiên định nói.
“Tôi cảm thấy thần linh có lẽ là do tâm linh của con người tạo thành mà thôi, mọi việc đều do chính bản thân cố gắng mà đạt được.” Thăng quan phát tài, bộ không cố gắng dùng hành động làm thì có thể đạt được? Thần không vĩ đại đến nỗi có thể thỏa mãn hết dục vọng của nhiều người trên thế giới này như vậy, vả lại có được mấy dục vọng là trong sáng đâu? Nghe nói càng là tham quan, càng thích thắp hương bái phật.
“Ừ, mình đồng ý điều này, có ước nhiều hơn nữa thì cũng vô dụng, quan trọng nhất là hành động.” Mộc Hãn nhìn Tạ Khinh Dung tự nhiên cảm thấy tràn ngập năng lượng, cô thích từ “tự mình cố gắng” này.
----------------------------oOo----------------------------
Kỳ nghỉ Tết nhanh chóng qua đi, Kim Vi Vi cấp tốc muốn đi làm. Nàng còn phải tặng quà cho Nhiễm Nhiễm nữa, vội vàng chạy tới chỗ Trương Tập Nhiễm hiến vật quý.
Kim Linh là

Advertisement
bà chủ, hơn ai hết nàng cũng muốn một tháng có thể nghỉ 30 ngày. Kim Linh tiếc nuối chấm dứt kỳ nghỉ này, bởi vì nàng đùa giỡn Trang Ỷ Mộng chưa đủ. Trang Ỷ Mộng càng trốn, Kim Linh càng muốn đuổi theo. Kim Linh nghĩ phàm là người ai mà chẳng có thói hư tật xấu, càng không chiếm được càng dấy lên ham muốn, nàng đặc biệt muốn uy phong áp Trang Ỷ Mộng một lần. Hơn nữa, Kim Linh cảm thấy chỉ cần là thứ nàng muốn, cho tới bây giờ đều chưa từng không chiếm được, Trang Ỷ Mộng cũng không ngoại lệ, có điều thủ đoạn khó hơn thôi.
Cuộc hội nghị thường kỳ đầu tiên của năm mới, vì hai nhân vật là Mộc Hãn và Tạ Khinh Dung vắng nên kết thúc rất sớm. Kim Linh quay về văn phòng cảm thấy cực kỳ nhàm chán liền chuẩn bị đi quấy rối cô em họ mặt than của mình một chút.
Đi đến văn phòng Trương Tập Nhiễm nhìn thấy Kim Vi Vi đi vào trước, Kim Linh rất không thức thời cũng bon chen đi vào làm một cái bóng đèn cực lớn, ai biểu mình buồn chán chứ?
“Nhiễm Nhiễm, người ta mua quà năm mới cho cậu nè!” Kim Vi Vi đặt túi mua sắm lên bàn Trương Tập Nhiễm giống như hiến vật quý không bằng.
“Vi Vi, quà năm mới của chị đâu?” Kim Linh vô liêm sỉ đòi quà năm mới với Kim Vi Vi.
“Chị họ, em không nghĩ mua quà cho chị.” Kim Vi Vi gãi đầu, mặc dù có chút áy náy nhưng vẫn ăn ngay nói thật, nàng thật sự không nghĩ mua quà cho chị họ, người theo đuổi chị ấy nhiều như vậy, chắc hẳn phải có nhiều người đưa mới đúng.
“Vi Vi càng lớn càng không đáng yêu.” Kim Linh làm bộ khổ sở nói, nhớ năm đó khi Vi Vi còn nhỏ đáng yêu cỡ nào a. Trước đây khi cô nhóc ăn kẹo muốn chọc nàng, hỏi nàng xin kẹo. Thấy trong tay không còn kẹo, nàng liền lấy kẹo trong miệng ra đưa cho mình, mặc dù có hơi ghê tởm, nhưng một đứa nhỏ hào phóng như vậy rất khó tìm, cho nên Kim Linh rất thích trêu chọc Kim Vi Vi.
Quả thật Kim Vi Vi và Kim Linh là hai chị em hoàn toàn khác biệt, lúc trước Kim Linh chính là đứa keo kiệt lại gian trá. Hồi đó kêu nàng chia sẻ búp bê cho Trang Ỷ Mộng chơi, nàng luyến tiếc kiếm cớ, nói bé Tiểu Mộng còn chưa biết chơi. Phải biết rằng khi đó Trang Ỷ Mộng chỉ nhỏ hơn Kim Linh nửa tuổi, kêu nàng chia kem cho em họ hàng xa ăn, nàng cũng luyến tiếc, nói biểu đệ ăn sẽ bị tiêu chảy, còn có rất rất nhiều sự tích khác phức tạp không kể hết. Tuổi còn nhỏ mà đã gian trá khiến cho người lớn vừa bực mình vừa buồn cười.
“Chị thích cái gì, lần sau em mua cho.” Từ nhỏ đến lớn Kim Vi Vi đều rất hào phóng, điều ấy là không thể nghi ngờ.
“Chị ta lại không thiếu tiền, muốn cái gì chính mình không biết tự đi mua sao? Cô là kẻ không có năng lực kiếm tiền, còn chưa tự nuôi sống bản thân mình được, có bản lĩnh thì đừng dựa vào trong nhà, tự mình nuôi sống!” Trương Tập Nhiễm nhíu mày nói, vừa nhìn thấy đã biết cái người chị họ vô sỉ này lại muốn chiếm tiện nghi Kim Vi Vi. Nếu Kim Linh mở miệng tuyệt đối là công phu sư tử ngoạm, vậy mà đứa ngốc không có quan niệm tiền tài Kim Vi Vi luôn bị Kim Linh lừa.
Kim Vi Vi rất nghe lời Trương Tập Nhiễm nên chỉ có thể thật xin lỗi nhìn Kim Linh một cái. Nàng cũng hiểu chị họ thích chiếm tiện nghi, nhưng dù sao mẹ cũng từng nói, tiền của mình vĩnh viễn xài không hết, cho nên từ trước đến giờ nàng cũng không thèm để ý đến điều đó, nhưng mà Nhiễm Nhiễm nói không được, thì nó là không được.
“Nhiễm Nhiễm, chị phát hiện cưng càng ngày càng giống quản gia của Vi Vi.” Tài sản của Vi Vi còn nhiều hơn của mình, bị mình lấy một chút thì có sao đâu. Kim Vi Vi có được 20% cổ phần của Kim thị, vả lại không biết cô cô cho nàng bao nhiêu bất động sản làm đồ cưới, còn mình chỉ có 5%, ba mẹ mình lại chẳng có bất động sản hay cái gì. Quả nhiên là hưởng phúc từ ba mẹ, không giống ba mẹ nhà mình, một người thì chạy đi làm thợ mộc, người kia chạy đi làm lang băm, không có tiền đồ a.
Nhưng Nhiễm Nhiễm càng ngày càng ra dáng lão gà mẹ bảo vệ gà con. Sau này tiền của Kim Vi Vi nếu có rơi vào trong tay vị quản gia này, e là một cắc cũng không gạt được. Phải biết rằng Nhiễm Nhiễm thật sự đã đạt tới trình độ cực phẩm siêu tiết kiệm khiến người ta sôi máu, chưa kể bộ sáo trang trên người của Nhiễm Nhiễm phỏng chừng đã mặc rất nhiều năm rồi cũng nên. Thật ra nhiều thế hệ ở trương gia đều là thư hương dòng dõi (có thể hiểu là con nhà gia giáo, tri thức), tuy rằng bồi dưỡng ra mọi người đều nho nhã, nhưng kinh tế thì chẳng dư dả mấy. Vậy mà ngày thường toàn thư sinh thanh cao, đặc biệt là cậu nàng, đem thanh cao phát huy vô cùng nhuần nhuyễn, nghèo đến đáy đích mà còn không chịu nhận sự cứu tế của người khác, cho dù là em ruột cũng không nhận, lại mắc bệnh sỉ diện, rõ ràng nghèo, còn muốn giả trưng diện. Do đó, cuộc sống liền họa vô đơn chí. Nhiễm Nhiễm chính là lớn lên trong hoàn cảnh như vậy, luôn cố gắng giành học bổng rồi kiếm thêm các khoản thu nhập nhờ làm thêm. Mặc dù hiện tại tài chính dư dả nhưng vẫn luyến tiếc tiêu tiền bậy bạ, cho nên nàng càng đặc biệt không quen nhìn bạch phú mĩ Vi Vi xài tiền bậy bạ.
Hết chương 35

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện