Trường Dạ Dư Hỏa

Tiệc Thánh


trước sau

"Mỗi lần cho bú sữa xong, phải ôm thẳng đứa bé từ 20 đến 30 phút;

Phải cho bú trước khi đứa bé đói khát cực độ...

..."

Giọng giảng đạo êm dịu của Nhậm Khiết vang khắp căn phòng. Đám người Thẩm Độ nghe cực kỳ chăm chú, lại còn thường xuyên lấy giấy bút đã chuẩn bị sẵn từ trước ra ghi chép lại những nội dung mà bọn họ cho là quan trọng.

Thương Kiến Diệu vẫn duy trì tư thế từ ban đầu, nhìn chăm chú vào Nhậm Khiết, chỉ là ánh mắt như mất đi tiêu cự.

Qua hai ba mươi phút sau, Nhậm Khiết dừng lại, đảo mắt nhìn qua mọi người, nói:

"Hôm nay tới đây thôi. Tất cả những điều vừa rồi đều là lời dạy bảo của thần linh."

"Ca ngợi sự khoan dung của ngài!" Đám người Thẩm Độ còn chưa kịp mở miệng, Thương Kiến Diệu đã giơ hai tay ra làm động tác ôm trẻ con nhẹ nhàng đung đưa, trông có vẻ rất tích cực.

"..."

Những giáo chúng còn lại sửng sốt hai giây, cuối cùng cũng học theo Thương Kiến Diệu đưa hai tay ra, gập khuỷu tay lại, khẽ đung đưa và nói: "Ca ngợi sự khoan dung của ngài!"

Nhậm Khiết miệng ngập ngừng, nhưng cuối cùng không nói gì cả.

Bà ta nhìn chiếc đồng hồ điện tử cũ kỹ đeo trên cổ tay, nói: "Thời gian không còn sớm nữa, chúng ta cần trở lại nhà của mình trước khi đèn đường sáng trở lại. Tiếp theo là khâu cuối cùng, tiệc thánh lễ."

Dứt lời, bà ta và người phụ nữ họ Lý kia cùng nhau qua lối đi nhỏ tiến vào trong gian phòng kia.

Chưa tới một phút sau, bọn họ một trước một sau đi ra. Một người cầm các loại dụng cụ ăn uống, có bát to bát nhỏ, cũng có cặp lồng nhựa và muôi sứ. Người kia thì cầm một hộp đựng hình trụ bên trong đựng thứ có màu đen tuyền.

Một mùi thơm sực nức nhanh chóng bay vào trong mũi Thương Kiến Diệu, làm cho hắn không nhịn được giơ tay phải lên lau khóe miệng.

Đó là mùi hỗn hợp của vừng và đường!

Những thứ tương tự, kể cả món bánh ngọt bình thường, một cân cũng mất sáu mươi điểm cống hiến, còn đắt hơn cả thịt lợn!

Còn hàng hóa cao cấp hơn thì phải mất chừng bảy trăm hai mươi điểm một cân. Mà bữa sáng hàng ngày Thương Kiến Diệu cũng chỉ dám tiêu từ tám đến mười điểm mà thôi.

Người phụ nữ họ Lý nhanh chóng phân phát bát đũa cho mọi người. Nhậm Khiết thì một tay ôm hộp nhựa trong suốt, tay kia cầm muôi múc đồ ăn màu đen tuyền vào trong bát, trong cặp lồng của các giáo đồ, mỗi người một muôi.

Mỗi khi múc cho ai, bà ta đều sẽ nói một câu: "Đây là tiệc thánh ngày hôm nay, súp mè đen."

Những người được chia tiệc thánh sẽ đáp lại rất nghiêm trang: "Ca ngợi sự khoan dung của người!"

Thương Kiến Diệu là thành viên mới gia nhập, nên là người cuối cùng được Nhậm Khiết và người phụ nữ họ Lý kia chia phần. Một muôi đó khá nhiều, gần như đầy cái bát nhỏ trong tay hắn.

"Đây là tiệc thánh ngày hôm nay, súp mè đen." Nhậm Khiết nói

Thương Kiến Diệu đáp lại rất thành kính: "Ca ngợi sự khoan dung của người!"

Ở một mức độ nào đó thì Nhậm Khiết, người phát tiệc thánh, tương đương với hóa thân của "Chấp Tuế" Tư Mệnh, cho nên "người" ở đây là Tư Mệnh chứ không phải Nhậm Khiết.

Người phụ nữ họ Lý quan sát vẻ mặt của Thương Kiến Diệu, mỉm cười hỏi một câu: "Có phải rất cảm động không?"

"Cảm động!" Thương Kiến Diệu một tay bưng bát, tay kia giơ lên lau khóe miệng.

Nhậm Khiết và người phụ nữ họ Lý không nói gì nữa, quay trở lại bên giường, chia nhau phần súp mè đen còn sót lại, khẽ cúi đầu trầm giọng nói: "Ca ngợi sự khoan dung của người."

Mọi người nói theo, sau đó bắt đầu hưởng dụng tiệc thánh.

Dường như món này được chuẩn bị từ trước, đã hơi nguội, nhưng không ảnh hưởng tới mùi vị của nó, thơm đậm đà, ngào ngạt, lại mùi vị đặc biệt của mè đen.

Thương Kiến Diệu cẩn thận nếm thử một ngụm, sau đó tạm dừng, rồi nhanh chóng không ngừng đưa
từng thìa súp mè đen vào trong miệng.

Xoèn xoẹt, hắn vét cho thật sạch lớp súp bám trên thành bát, không bỏ qua dù chỉ chút ít.

Sau khi ăn xong, hắn liếc nhìn xung quanh, rồi dùng mu bàn tay lau miệng.

Chờ khi tiệc thánh kết thúc, mọi người cùng đồng thanh ca ngợi Tư Mệnh cai quản tháng Mười Hai, rồi xếp hàng trả bát thìa lại cho người phụ nữ họ Lý và Nhậm Khiết.

Đến lượt Thương Kiến Diệu, người phụ nữ họ Lý cười hỏi: "Cậu lần đầu tham dự buổi tụ họp, có cảm tưởng gì không?"

Thương Kiến Diệu đáp lại rất nghiêm túc: "Đồ ăn rất ngon."

Cô ta đờ mặt ra, lại hỏi tiếp: "Có đề nghị gì với chúng tôi không? Không cần phải kiêng dè gì cả. Nếu cậu đã gia nhập giáo đoàn, thì mọi người đều là người thân của nhau, có gì mà người thân không thể nói với nhau chứ."

Thương Kiến Diệu suy nghĩ một chút rồi nói: "Tiệc thánh nên nhiều hơn chút nữa."

"... Còn gì nữa không?" Cô ta cố nặn nụ cười.

Thương Kiến Diệu khẽ đảo mắt, nói tiếp: "Cần đánh răng trước."

Người phụ nữ họ Lý không nhịn được ho khụ một tiếng:

"Các vị có thể đi rồi. Thương Kiến Diệu ở lại, 'Người Dẫn Đường' có chuyện cần nói với cậu ta."

Đám người Thẩm Độ lần lượt rời đi. Người phụ nữ họ Lý và chồng cô ta cùng ôm bát thìa vào trong gian phòng ở bên trong.

Nhậm Khiết đi tới trước mặt Thương Kiến Diệu, cười dịu dàng nói:

"Cháu vừa gia nhập giáo đoàn, cần phải nhanh chóng nắm giữ tri thức liên quan tới cầu nguyện. Yên tâm, mấy thứ này đơn giản lắm, chủ nhân Tư Mệnh của chúng ta là thần linh cai quản năm tháng, không để ý mấy thứ này, không có lễ nghi rườm rà phức tạp."

Thương Kiến Diệu gật đầu tỏ vẻ mình đang nghe.

Nhậm Khiết dần nói chậm lại:

"Chúng ta không có thời gian cầu nguyện cố định, nhưng thường lựa chọn lúc sáng sớm khi thức dậy, cảm ơn Tư Mệnh cho mình sống sót.

Điều chúng ta coi trọng nhất là sự chào đời của trẻ con và sự rời đi của người chết. Cho nên nghi thức tế lễ chính thức của chúng ta, hay còn gọi là nghi thức tôn giáo, tại trăng tròn của sinh mạng mới hoặc khi người chết được hạ táng, lúc bình thường thì tự giảng đạo, không cố định thời gian.

Ừm, ngày đầu tiên của tháng Mười Hai có lễ tế lớn, nghênh đón chủ nhân Tư Mệnh của chúng ta đến. Mà ngày cuối cùng của tháng Mười Hai cũng có nghi lễ lớn, cầu nguyện cho chủ nhân của chúng ta mở ra cánh cửa đến thế giới mới.

Cháu đã học được cách thi lễ rồi, chính là bắt chước động tác ôm em bé và đung đưa đấy. Ngôn ngữ tương ứng được phân ra ba loại chủ yếu: Khi nhắc đến chủ đề tử vong, từ trần thì nói 'Cuối cùng cũng quay về Tư Mệnh'; khi đề cập đến sinh mệnh cao quý, ơn huệ của chủ nhân ta thì dùng 'Ca ngợi sự khoan dung của người'; khi nhắc tới sinh mạng mới thì có thể nói 'sinh mạng mới như mặt trời', hoặc 'Sinh mệnh quan trọng nhất'.”

Truyện convert hay : Ngọt Ngào Hôn Lệnh: Lục Thiếu Y Thần Kiều Thê

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện