Trùng Sinh Lần Này Em Yêu Anh

Chương 9: Thay đổi


trước sau

Bên ngoài phòng phẫu thuật của bệnh viện tư nhân Minh Kiều, Kỉ Lam Thanh đang không ngừng rơi nước mắt thở hổn hển, ngồi trên hàng ghế nhìn thẳng vào cánh cửa phòng phẫu thuật đang đóng chặt.

Mười lăm phút trước, trong phòng làm việc của chủ tịch tập đoàn Hắc Thị, Hắc Phong đột nhiên bất tỉnh, Kỉ Lam Thanh có gọi thế nào y cũng không hồi tỉnh.

Nhìn Hắc Phong nhắm chặt hai mắt, Kỉ Lam Thanh hoảng hốt không biết phải làm sao, hắn đứng cứng đơ, hai tay ôm chặt Hắc Phong, không dám làm thêm động tác nào.

Ở cả hai kiếp, cho dù Kỉ Lam Thanh biết Hắc Phong bị bệnh tim bẩm sinh, nhưng dù sao hắn cũng chưa từng nhìn thấy Hắc Phong phát bệnh, trong lòng sợ hãi cũng không biết phải làm như thế nào.

Nếu không phải Tả Khuynh Huyễn lập tức gọi cho bác sĩ riêng của Hắc Phong thì hắn thực sự không biết phải làm sao.

Kiếp trước và kiếp này, Kỉ Lam Thanh mặc dù đã biết tình trạng sức khỏe của Hắc Phong, nhưng khi thực sự đối mặt, hắn mới chân chính nhận ra bản thân bất lực không làm gì được, chỉ giương mắt nhìn Hắc Phong chật vật giữa ranh giới sự sống và cái chết....

Khoảnh khắc đó, Kỉ Lam Thanh sợ hãi tột độ, từ nhỏ đến giờ chưa từng sợ hãi như vậy.

Cho đến khi Hắc Phong được đưa lên xe cấp cứu dưới sự điều phối Tả Khuynh Huyễn, Kỉ Lam Thanh vẫn không thể bình tĩnh lại được.

Lúc trên xe cấp cứu, Trần Dĩ Thành mang mặt nạ oxi và tiến hành các bước cấp cứu quan trọng cho Hắc Phong,  Kỉ Lam Thanh ngồi sang một bên, nhìn chăm chú vào người đang nằm hôn mê bất tỉnh.

Sự đau khổ trước khi trùng sinh, cảm giác tội lỗi sau khi trùng sinh, sự tự trách và bất lực hiện tại giống như một sợi dây xiết chặt Kỉ Lam Thanh, thậm chí sức lực để lí trí hắn cũng không còn nữa.

Kỉ Lam Thanh nắm lấy bàn tay Hắc Phong, lòng bàn tay to lớn với những khớp xương rõ ràng và rắn rỏi, nhưng lòng bàn tay ấm áp  lúc này lại lạnh ngắt. Kỉ Lam Thanh không thể cảm nhận được một chút khí huyết nào từ trong cơ
thể bằng xương bằng thịt này.

Bàn tay nắm lấy tay Hắc Phong nhẹ nhàng nâng lên, Kỉ Lam Thanh  đưa tay lạnh lẽo áp lên mặt mình, cố gắng sưởi ấm cho anh bằng hơi ấm của cơ thể, nhưng đáng tiếc mọi thứ đều vô ích!

Bàn tay đặt trên má anh như một tảng băng, trên thân thể người ấy hoàn không tìm thấy một chút độ ấm, Kỉ Lam Thanh  cảm thấy toàn thân cứng đờ, hô hấp cũng như đông cứng lại.

Từ lúc lên xe đến lúc xuống xe, rồi đến phòng phẫu thuật, Kỉ Lam Thanh như một con rối, máy móc bám theo băng ca của Hắc Phong mà không hề buông tay.

Cho đến khi bị y tá chặn lại, Kỉ Lam Thanh hoảng hốt đứng dựa vào tường, ánh mắt trống rỗng, vô hồn đứng ngốc tại chỗ.

Dọc theo đường đi, Tả Khuynh Huyễn quan sát Kỉ Lam Thanh, anh cảm thấy khó hiểu với biểu hiện của người kia. Đây không phải là lần đầu tiên anh nhìn thấy Hắc Phong bị đưa vào phòng phẫu thuật, cũng biết đây không phải là lần cuối cùng.

“Ngồi đi!” Tả Khuynh Huyễn kéo Kỉ Lam Thanh  đang mất tinh thần ngồi xuống hàng ghế, nhìn người đang buồn bã, mở miệng muốn nói mấy lần, lại không thể nói được gì.

Thời gian chờ đợi luôn dài đến lạ thường, mỗi phút mỗi giây đối với Kỉ Lam Thanh mà nói đó là đau thương, dày vò, đau khổ đến tột cùng, đôi mắt đào hoa đỏ hoe đẫm nước mắt, nhưng cuối cùng vẫn không rơi xuống đất.

Bờ môi hằn rõ dấu răng cắn, bàn tay vò mái tóc rối bù. Sự tĩnh lặng kéo dài bao trùm không khí xung quanh. Kỉ Lam Thanh hít mũi, lấy tay áo lau nước mắt không còn chút hình tượng nào, nuốt vài ngụm nước bọt, nhìn Tả Khuynh Huyễn, chần chừ muốn nói điều gì đó


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện