Trùng Sinh Lần Này Em Yêu Anh

Chương 7: Chờ Đợi


trước sau

"Cậu?" Tả Khuynh Huyễn day trán thở dài, Hắc Phong đã tung hoành ngang dọc hơn 20 năm, làm sao có thể nhìn trúng Kỉ Lam Thanh?

"Cậu rốt cuộc thích cậu ta ở điểm nào?"

Tả Khuynh Huyễn thở dài, tiến lên đỡ lấy thân thể yếu ớt của Hắc Phong: "Đi thôi, để tôi đưa cậu đi!"

Kỉ Lam Thanh ngẩng đầu lên nhìn tòa nhà cao chót vót, sống hai kiếp, hắn và Hắc Phong dây dưa với nhau nhau hơn năm năm, đây là lần đầu tiên hắn bước chân đến Hắc Thị.

Kiếp trước, Kỉ Lam Thanh hẳn sẽ luôn tránh né nơi này, sự chán ghét của hắn đối với Hắc Phong khiến cho hắn cũng chán ghét nơi đây.

Hít một hơi thật sâu, Kỉ Lam Thanh bước vào tòa nhà của tập đoàn Hắc Thị

Công Nghệ Kĩ Thuật Lam Thanh của hắn chỉ chiếm tám tầng để mở văn phòng làm việc, trong khi tập đoàn của Hắc Thị chiếm tổng cộng 35 tầng để mở văn phòng làm việc, Hắc Thị luôn có nguồn tài nguyên vô cùng mạnh.

Hiện tại, bởi vì một sự thay đổi tâm lý, ngay cả tòa nhà cao tầng này cũng trở nên quen thuộc hơn rất nhiều.

Hắc Thị xứng đáng là một trong 50 tập đoàn hàng đầu thế giới. Cách bố trí và thái độ làm việc chuyên nghiệp của nhân viên, cho thấy hình ảnh 1 tập đoàn đẳng cấp và chuyên nghiệp.

Helen ở quầy lễ tân nhìn thấy Kỉ Lam Thanh,cô liền nghĩ đến hình ảnh người đàn ông đã được cho biết trước đó, cô chạm khuỷu tay vào Minh Tuệ: "Nhìn xem, người đó có phải là Kỉ tiên sinh không?"

Helen biết Kỉ Lam Thanh, nhưng đây là lần đầu tiên nhìn thấy người thật, cùng với của sếp tổng, cô không dám sơ suất.

Người trước mặt là do chủ tịch đích thân dặn dò từ trước, nếu có chuyện gì sơ suất xảy ra, thì em chức vụ tiếp tân của cô trực tiếp bị đe dọa.

Mặc dù không hiểu mối quan hệ giữa Kỉ Lam Thanh và Hắc tổng, nhưng nghĩ đến chỉ thị đã được đưa ra trong suốt 5 năm qua, Helen phải vực dậy tinh thần, dù vẫn còn nghi ngờ nhưng vẫn dùng 120 điểm kĩ năng hết sức tiếp đãi người kia chu đáo.

Minh Huệ lập tức đứng thẳng dậy, nhìn Kỉ Lam Thanh một cách cung kính, nở một nụ cười thích hợp: "Xin chào Kỉ tiên sinh, ngài đến đây gặp chủ tịch sao? Chủ tịch vẫn chưa đến, ngài có thể đợi ngài ấy trong phòng làm việc".

Bước chân của Kỉ Lam Thanh hơi khựng lại, anh không nhớ mình đã từng ở đây, nhưng những người này làm sao có thể biết được chứ?

Hơn nữa, trong công ty của hắn không được phép trực tiếp đưa người đến văn phòng chủ tịch mà không hỏi qua, huống chi là tập đoàn của Hắc Thị?

Kỉ Lam Thanh cong môi, nở cười chuyên nghiệp: "Xin lỗi, mọi người biết tôi sao?"

"Đúng, ngài không phải là ngài Kỉ Lam Thanh đó sao, chủ tịch của chúng tôi đã căn dặn, chỉ cần ngài đến đây, cứ cứ lên thẳng phòng chủ tịch. "Helen cười rạng rỡ, từ quầy tiếp tân đi ra, đưa Kỉ Lam Thanh đi về phía thang máy chuyên dụng:" Anh Kỉ, mời ngài đi theo tôi! "

Cho đến khi ngồi vào văn phòng của Hắc Phong, Kỉ Lam Thanh vẫn còn choáng, mọi người mỉm cười với hắn và cúi chào, như thể hắn là nhân viên cấp cao của tập đoàn Hắc Thị vậy.

Sự kính trọng trong mắt những người đó không phải là giả, sự kinh ngạc trong mắt những người đó cũng không phải là giả.

Nhìn tách cà phê được thư ký để trên bàn, Lam Thanh sau khi ngửi thử mới biết đó là loại cà phê yêu thích của hắn.

Nghi ngờ trong lòng càng lúc càng lớn, Lam Thanh hắng giọng, nhìn thư ký đang cười, tò mò hỏi hỏi: "Ừm, tôi muốn hỏi, mọi người... làm sao mà biết tôi thích loại này?", Đâu là cà phê Lam Sơn có phải không?

Kỉ Lam Thanh sẽ không ngạc nhiên nếu đây thương hiệu cà phê khác, Hắc Thị dùng cà phê thượng hạng đãi khách không có gì lạ, nhưng đây là cà phê Lam Sơn.

Bởi vì, mỗi năm trên thế giới chỉ có hai mươi lon cà phê này được sản xuất, đó là một báu vật mà tiền không thể mua được. Hắn có hai lon để ở biệt thự, đều do Hắc Phong mang về.

"Đây là lệnh của Hắc tổng. Chỉ cần anh tới, tôi sẽ pha cho ngài loại cà phê này. Đến đây, ngài sẽ được tiếp đãi
như vậy." Thư ký nói, sau đó nở nụ cười: "Chủ tịch sẽ thay đổi hàng tháng. Vâng, đã năm năm, việc này chưa bao giờ bị gián đoạn. "

Lời nói của thư kí như con dao sắc nhọn, đâm nhiều nhát vào trái tim của Kỉ Lam Thanh, mỗi một vết đều đâm sâu đến thở không nổi, ngón tay trắng nõn nắm chặt tách cà phê thơm phức, dùng sức cầm khiến bàn tay nổi cả gân xanh

Kỉ Lam Thanh phải mất rất nhiều công sức mới có thể dập tắt được nỗi chua xót trong lòng, nhìn vẻ mặt tươi cười của thư ký, khiến dục vọng trong hắn vừa mãnh liệt, vừa khiếp đảm

Kỉ Lam Thanh muốn biết một chút về Hắc Phong, nhưng hắnthật sự không dám,hắn sợ rằng bản thân sẽ biết những sự thật mà bản thân không thể chịu đựng được.

Không phải hắn nghi ngờ Hắc Phong không yêu hắn, mà là vì quá yêu hắn nên tình yêu này có sức nặng không thể chịu nổi.

"Hắc Tổng còn nói gì nữa?" Lam Thanh bình tĩnh lại, giảm bớt cảm xúc phức tạp trong mắt, chỉ có giọng còn run rẩy, chứng tỏ hắn chưa thể thật sự bình tâm vào lúc này

"Thực ra, không còn gì nữa, "Thư ký vẫn nở nụ cười thân thiện, cô trả lời câu hỏi của Kỉ Lam Thanh rất chuyên nghiệp:" Chủ tịch Hắc khiến mọi người trong công ty chúng tôi đều phải biết ngài, ngài ấy nói đối xử với ngài giống như đối xử với ngài ấy... "

Thư ký xem ảnh chụp Kỉ Lam Thanh suốt 5 năm, nghe lời dặn dò suốt 5 năm của Hắc Phong, cuối cùng nhìn thấy người thật, những đè nén bấy lâu sẽ tự nhiên tuôn trào một cách vô cùng trôi chảy.

"Hắc tổng cũng nói rằng bất cứ khi nào ngài đến, hãy nói với ngài ấy, ngay cả khi ngài ấy đang bận."

"Hắc tổng cũng dặn chúng tôi rằng, bất kể ngài hỏi gì, chúng tôi đều phải trả lời nghiêm túc."

"... "

Thư kí vẫn cười rất chuyên nghiệp, bắt quái tò mò trong lòng càng lúc càng tăng, nhưng nhìn thời gian thì còn lâu mới đến giờ Hắc tổng đến làm việc, thư ký lại nhìn Kỉ Lam Thanh đang do dự nói gì đó.

Kỉ Lam Thanh cẩn thận nghe thư ký nói, mỗi một lời nói, hắn lại cảm thấy xúc động và hối hận vô cùng.

Năm năm qua, tại sao hắn không nhận ra Hắc Phong rất tốt? Nếu không phải được sống lại, e rằng Kỉ Lam Thanh sẽ không biết, sau lưng Hắc Phong đã làm rất nhiều điều cho hắn ấy sau lưng...

Nhận thức được ánh mắt của thư ký, Kỉ Lam Thanh ngẩng lên nghi ngờ hỏi: "Có chuyện gì vậy?"

Hắn còn muốn nghe về Hắc Phong nhiều hơn nữa, tại sao không nói ra?

Mặc dù mỗi lần nghe nhiều hơn một chút, trong lòng lại cảm thấy khó chịu và có chút tự trách, nhưng Kỉ Lam Thanh vẫn muốn biết nhiều hơn về người ấy.

Trong cuộc đời này, chỉ cần là về Hắc Phong, Kỉ Lam Thanh đều muốn biết.

"Không có gì!" Sự chuyên nghiệp cuối cùng cũng đánh tan sự tò mò trong lòng của thư kí. Thư ký mỉm cười chào tạm biệt Kỉ Lam Thanh, nhưng vừa quay đầu lại, liền nghe thấy câu hỏi của Kỉ Lam Thanh: "Thân thể của anh ấy... Thế nào rồi.? "

Kiếp trước Kỉ Lam Thanh không thể quên, Hắn hoảng sợ và mất hồn khi nghe Tả Khuynh Huyễn nói rằng Hắc Phong bị bệnh tim bẩm sinh.

Kiếp này, từ lúc trùng sinh Kỉ Lam Thanh đã không ngừng tìm Hắc Phong nhưng quên đi tình trạng sức khỏe của người ấy

Thư ký dừng lại, nhìn Kỉ Lam Thanh khó hiểu nói: "Hắc tổng của chúng tôi sức khỏe rất tốt!Tại sao ngài Kỉ lại hỏi như thế?"


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện