Trùng Sinh Lần Này Em Yêu Anh

Bình Tĩnh


trước sau

“Ông ơi, đây là Kỉ Lam Thanh.” Hắc Phong giới thiệu hai người với nhau, Hắc Thanh vừa thấy người đã kéo ghế để Kỉ Lam Thanh ngồi xuống.

“Ông ơi, đây là trà Bách Hoa Xuân mà Lam Thanh đặc biệt mua cho ông. Nhìn đi, ông cũng muốn được tặng quà gặp mặt còn gì!” Hắc Phong đặt một gói trà trước mặt ông nội, sau đó mặt không đỏ tim không sợ ra sức vì người yêu mà tranh thủ lấy lòng.

“Hắc Phong!” Kỉ Lam Thanh ở sau kéo vạt áo Hắc Phong, xấu hổ cười với Hắc Thanh: “Cái đó, ông ơi, Hắc Phong là đang nói đùa, ông không cần quan tâm đâu ạ!”

“Ai nói em là…”

“Ônh đang muốn nói chuyện với cháu dâu, ai cho cháu xen vào chứ! "

Không cho Hắc Phong có cơ hội nói chuyện, Hắc Thanh trực tiếp ngắt lời y, khẽ nhếch mày, quay sang Kỉ Lam Thanh: "Cháu dâu, đó là quà mừng gặp mặt sao! ”Kỉ Lam Thanh đen mặt nghĩ, cháu dâu là cái quỷ gì chứ?

“Ông ơi, con là đàn ông đó ạ.” Kỉ Lam Thanh ngượng ngùng khẳng định.

“Gọi ông là ông nội.” Hắc Thanh sửa lại lời nói của hắn.

“Ông nội, con là đàn ông, con sợ cái danh gọi cháu dâu không thích hợp đâu ạ.” Kỉ Lam Thanh cong môi cười khúc khích.

“Đương nhiên, ông biết con là đàn ông.” Kỉ Lam Thanh vừa thở phào nhẹ nhõm, Hắc Thanh chuyển chủ đề quay đầu lại nói: “Cháu dâu, khi nào thì cháu và Hắc Phong kiếm một đứa cháu cho ông già này vui vậy? ”

Hắc Phong đang uống nước, nghe thấy liền sặc, sau đó bắt đầu ho không ngừng.

"Thằng nhóc, sao con lại không điềm tĩnh chút nào? Nó thực sự không giống con nhà Hắc Gia chúng ta chút nào." Hắc Thanh liếc mắt nhìn Hắc Phong, chậm rãi nói.

Khóe miệng Kỉ Lam Thanh giật giật, sau lưng Hắc Phong thì thầm: “Sao anh không nói cho em biết, ông nội là người có tính cách như thế này.”

Hắc Phong ho một hồi lâu cuối cùng cũng dịu đi, nhìn Kỉ Lam Thanh một cách an ủi, sau đó quay sang nói với Hắc
Thanh: "Ông ơi, chúng con đều là đàn ông, chuyện có cháu...Thật sự không thể làm được."

“Ai bảo là hai đứa tự mình sinh con?” Hắc Thanh nhìn chằm chằm gõ bàn nghiêm túc nói: “Đương nhiên, nếu cháu dâu có thể sinh con, ông sẽ vui hơn.”

Vì cháu trai thích đàn ông, đó là chuyện không thể thay đổi được. Hắc Thanh chưa bao giờ quan tâm đến việc con cháu yêu ai, nhưng gia đình họ Hắc không thể không có người thừa kế.

Lần này không chỉ Kỉ Lam Thanh hiểu được sự tình, mà ngay cả Hắc Phong, người luôn biết tính khí của ông nội cũng không khỏi nhíu mày.

“Ông không quan tâm con dùng phương pháp gì, ông chỉ muốn một đứa cháu thuộc dòng dõi Hắc gia của chúng ta, một người đủ tư cách thừa kế."

Hắc Thanh nói xong liền nói sang chuyện khác.

Ngoài chủ đề đó ra, cuộc gặp gỡ giữa Hắc Thanh và Kỉ Lam Thanh vẫn rất hài hòa. Tất nhiên, nếu trừ bỏ những lời nói ngẫu nhiên kinh hồn của Hắc Thanh thì khung cảnh sẽ hài hòa hơn.

Cho đến khi ông nội Hắc lên máy bay, Kỉ Lam Thanh vẫn chưa hết choáng váng.

Nhìn máy bay đang bay trên bầu trời, Kỉ Lam Thanh nghiêng đầu liếc nhìn Hắc Phong: "Ông nội lần này tới đây là có mục đích gì? Không phải chỉ muốn nói cho chúng ta biết chúng ta phải có con nối dõi đó chứ?"

Hắc Phong cười khúc khích, đưa tay ôm eo người yêu bên cạnh: "Ai biết được, có lẽ chỉ là muốn gặp cháu dâu thôi!"

"..." Kỉ Lam Thanh vẻ mặt trầm xuống, hất tay ra, xoay người, đi về phía ngoài sân bay.

Hắc Phong ngẩn ngơ cánh tay trống không, dừng một chút, mới kêu lên: “Lam Thanh, chờ anh!”

Người vợ ngượng ngùng, hiển nhiên anh chồng sẽ dỗ dành.

Truyện convert hay : Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu Vào

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện