Trùng Sinh Lần Này Em Yêu Anh

Chương 14: Hôn


trước sau

Nụ hôn của Hắc Phong rất nhẹ nhàng và mềm mại, như một làn gió lướt qua má anh, như lông vũ lướt qua môi anh, sau đó khẽ tách ra, cho dù chỉ là chạm nhẹ nhưng mặt Kỉ Lam Thanh vẫn đỏ bừng cả lên.

Tính cả quá khứ và hiện tại, đây là lần đầu tiên Hắc Phong hôn Kỉ Lam Thanh.

Kỉ Lam Thanh hơi thở hổn hển, sau khi hiểu được tình cảm của mình, anh cũng khao khát tiếp xúc thân thể cùng Hắc Phong.

Giống như một nghi thức, chỉ bằng cách này, chỉ khi chạm vào đối phương, chỉ khi quyết liệt chiếm hữu đối phương, Kỉ Lam Thanh mới chân chính thấy được sự tồn tại chân thực nhất của người kia.

Kỉ Lam Thanh hơi ngẩng mặt lên, đôi mắt đẹp như hoa đào tràn đầy vui sướng và ngọt ngào... Kiếp trước, hắn luôn cự tuyệt sự đụng chạm của Hắc Phong, còn lại là kinh nghiệm cũng chỉ hời hợt qua loa, huống chi là cùng người ấy hôn.

Nhắc đến vẻ mặt mờ mịt không thể che giấu trong mắt Hắc Phong mỗi lần bị hắn từ chối ở kiếp trước, tim Kỉ Lam Thanh quặn thắt đau đớn vô cùng, nhìn người đang nở nụ cười vui vẻ trước mặt mình, đôi môi ngọt ngào của Kỉ Lam Thanh vô thức khẽ hé môi, bẽn lẽn mời gọi người thương.

Hắc Phong giật mình, nhìn đôi môi hơi hé mở của Kỉ Lam Thanh, chiếc lưỡi hồng hào run rẩy trong khoang miệng, nhiệt tình mong muốn anh chạm vào, chiếm đoạt nó... Môi Hắc Phong cong lên, tâm tình vui sướng hạnh phúc hiện rõ trên khuôn mặt vô cùng điển trai.

Ngón tay mảnh khảnh nắm lấy cằm của Kỉ Lam Thanh, đôi mắt đầy mê tình... ngón tay xoa xoa trên đôi môi đỏ mọng ẩm ướt, cử chỉ tiếp xúc khiến Kỉ Lam Thanh khẽ rùng mình, một cảm giác lạ và cực kỳ nhạo nhộn nổi lên từ phía dưới bụng, quét đến toàn bộ cơ thể, đó là thử cảm giác không cách nào khống chế được, chỉ có thể ngày càng quyết liệt hơn.

Kỉ Lam Thanh môi đỏ mọng hồng hào, đôi môi dính ướt nước bọt càng tăng thêm sự quyến rũ, Hắc Phong duỗi ra hai ngón tay, không chút do dự kẹp lấy đầu lưỡi run rẩy kia. Kỉ Lam Thanh không ngờ Hắc Phong lại làm động tác như vậy, đôi mắt đào hoa tròn xoe càng thêm ướt át khi Hắc Phong chuyển động ngón tay trên đầu lưỡi, ái tình khiến con người ta cảm thấy choáng váng, hưng phấn và cả hụt hẫng nữa, đó là những u mê, ham muốn không thể ngăn cản được..

Kỉ Lam Thanh không khỏi run lên, môi Hắc Phong cong lên, đôi mắt sắc bén như chim ưng mang theo chút trêu đùa vui vẻ.

Sau khi khẽ cười, Hắc Phong hé môi, đầu lưỡi lướt qua hàng mi dài của Kỉ Lam Thanh, cảm giác nhột nhột truyền đến, Kỉ Lam Thanh vô thức rên lên.

Kỉ Lam Thanh mở to mắt, không thể tin được tiếng rên rỉ vừa thẹn thùng vừa say mê vừa rồi lại phát ra từ cổ họng mình, Hắc Phong nhếch mép cười khoái trá trước phản ứng nhạy cảm đáng yêu của đối phương.

Kỉ Lam Thanh ngại ngùng muốn trốn né, nhưng lại bị Hắc Phong đưa một tay ra sau đầu, tay kia nâng cằm lên, chưa kịp phản ứng thì toàn bộ khuôn miệng đã bị đôi môi mềm mại của Hắc Phong hôn xuống.

Đôi môi nhiệt tình quấn lấy môi Kỉ Lam Thanh, đầu lưỡi càng ngày càng sâu tiến sau hơn, linh hoạt quấn quít lấy đầu lưỡi Kỉ Lam Thanh, khi đối phương hoàn toàn tiếp nhận, y trực tiếp ấn mạnh hơn nữa,nụ hôn thâm nhập gần như chạm đến cổ họng.... Sự hoan ái mê người khiến Kỉ Lam Thanh không kìm được phát ra những tiếng động rên rỉ ái muội vừa nức nở trầm khàn vì khoái cảm từ nụ hôn sâu. Đôi mắt động tình trở nên ướt ác mê người, dịch thể trên môi chảy ra bởi vì tốc độ hôn quá cuồng nhiệt, quá nhanh!

Hắc Phong không ngừng đảo lộng khuôn miệng của Kỉ Lam Thanh, cuối cùng khi nhận thấy Kỉ Lam Thanh thân thể mềm nhũn, y mới chịu buông người ra, cười thầm.

"Đừa nhỏ ngốc, thở đi!" Hắn trêu đùa nói, ánh mắt y luôn trìu mến, khóe miệng mang theo ý cười, tâm tình rất tốt.

Kỉ Lam Thanh càng ngựng nguợng y càng thấyvui, nhất là khi nhìn thấy đối phương gần như bị nụ hôn của mình làm cho nghẹt thở, phía trước đen lại càng vui.

"Hắc Phong, anh?"

Kỉ Lam Thanh ngước mắt lên nhìn nụ cười trêu chọc của Hắc Phong, vốn dĩ đang rất ngượng ngùng, giờ lại thấy bất đắc dĩ cùng hơi giận dỗi

Hắc Phong cười nhạt, đôi mắt sáng ngời, khuôn mặt tái nhợt vì kích tình mà trở nên ửng hồng vì nhìn rất đẹp, Kỉ Lam Thanh
trong phút chốc nhìn đến ngây người.

"Nhìn cái gì, chồng em quá đẹp trai đúng không!" Hắc Phong cúi đầu, áp lên má của Kỉ Lam Thanh một nụ hôn thật kiêu.

Kỉ Lam Thanh xấu hổ đến mức suýt ngất đi vì nụ hôn của anh người yêu, hắn cảm thấy ngượng ngùng làm sao, khi nụ hôn chọc ghẹo của Hắc Phong áp xuống, hai má không kiềm chế được lại càng đỏ bừng hơn...

Hắc Phong bất giác cười khúc khích, chỉ là cảm giác như đã khàn hơn trước, vài tiếng ho nhẹ xen lẫn tiếng cười, như thể đã cố kìm nén khó chịu.

Kỉ Lam Thanh còn đang hơi giận dỗi vì Hắc Phong trêu chọc mình, nghe được tiếng ho khó kìm nén của anh, hắn đột nhiên quên sạch giận dỗi thay vào đó là lo lắng trách móc: "Ai bảo anh dùng lực như vậy, em không có chạy đi.". Sao, anh... " Sao anh không đợi sức khỏe của mình tốt lên..."

Nói giữ chừng, Kỉ Lam Thanh buồn bực dừng lại, đôi mắt hoa đào đầy tức giận nhìn thẳng vào Hắc Phong, tất cả là tại anh, nếu không phải là anh., làm sao em có thể mất mặt xấu hổ như vậy được!

Thật sự rất khó chịu, sau này cậu nhất định phải luyện tập thật tốt, có ngày sẽ hôn lên Hắc Phong thở không ra hơi!

Nghĩ đến đây, sự giận dỗi của Kỉ Lam Thanh dần giảm bớt, khuôn mặt vốn đã phi thường thanh tú giờ lại càng thêm ấm áp tươi sáng, nhịp tim của Hắc Phong mạnh như trống vỗ, đập thình thịch... tiếng chuông báo động không hề báo trước vang lên, Hắc Phong ôm tim cười khổ. Kỉ Lam Thanh trợnmắt, lo lắng giữ vai Hắc Phong: "Em đã nói với anh đừng có cố sức, anh lại đau rồi." Vừa trách móc, vừa dùng tay vuốt ngực Hắc Phong, bàn tay luôn cẩn thận xoa ngực điều tiết cho người thương,

Mấy ngày trước khi Hắc Phong đang còn hôn mê, Kỉ Lam Thanh đã tra cứu rất nhiều tin tức về bệnh tim, những gì hắn tìm hiểu được, ngay cả Trần Dĩ Thành rất ngạc nhiên.

Khuôn mặt mới chỉ vừa hồng hào được chốc lác lại trở nên tái nhợt, chỉ còn một đôi mắt sâu thẳm vẫn mang theo ý cười, Hắc Phong nhẹ nhàng nằm xuống, để cho Kỉ Lam Thanh xoa bóp thuận lợi hơn...

Thiết bị báo nguy vẫn cứ tiếp tục vang lên, nhưng đáng tiếc vẫn chưa thu hút được ai tới xem xét hình hình.

Hắc Phong nằm trên giường bệnh, áo trên ngực rộng mở rộng hơn 1 chút, da thịt hoàn toàn lộ ra, một số thiết bị hỗ trợ gắn trên ngực gây cản trở... Kỉ Lam Thanh dựa nửa người vào Hắc Phong một tay chống trên giường giữ thăng bằng, tay còn lại không ngừng xoa xoa trên tim Hắc Phong, hết lần này đến lần khác.

Trần Dĩ Thành đẩy cửa vào, vội vàng chạy nhanh đến. Bất ngời lại thấy cảnh tượng như vậy trước mắt.

"Các cậu?" Trần Dĩ Thành tức giận đến mức trực tiếp hét lên: "Nếu cậu muốn chết thì cút khỏi đây, đừng làm tổn hại danh tiếng của tôi."

Kỉ Lam Thanh sửng sốt, vội vàng đứng dậy.

Trong cơn bối rối, đôi tay vẫn đang xoa xoa vô tình dùng sức hơn khiến Hắc Phong rên rỉ thành tiếng.

"Hắc Phong, cái kia, em, cái kia, bác sĩ Trần, tôi..." Kỉ Lam Thanh hoảng sợ nhìn Hắc Phong, sau đó nhìn Trần Dĩ Thành, lắp bắp một lúc lâu vẫn không thể ổn định đươc.

Hắc Phong ôm chặt tim, thở hổn hển, sắc mặt càng thêm tái nhợt, trán lấm tấm tầng mồ hôi mỏng, nhưng ánh mắt lại lộ ra vẻ chán ghét khi nhìn thấy Trần Dĩ Thành.

"Chú Trần, thật ra chú thật sự không cần vào."

"..." Bị Hắc Phong tỏ vẻ chán ghét, Trần Dĩ Thanh thô bạo vạch áo Hắc Phong lên kiểm tra, xác định mọi thứ đều ổn, không nói gì, quay đầu lại rời đi, cửa "rầm" một tiếng khi đóng lại

"Ừm, đừng bận tâm, chú Trần đến tuổi mãn kinh." Hắc Phong thản nhiên nói.

"Hả?" Kỉ Lam Thanh khẽ mở miệng, ánh mắt dại.

"..." Trần Dĩ Thành lui về sau hai bước dừng lại, sau đó quay đầu đi tiếp.

Hắc Phong chết tiệt, thời kỳ mãn kinh chết tiệt...


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện