Trùng Sinh Lần Này Em Yêu Anh

Chương 13: Tỉnh dậy


trước sau

Kỉ Lam Thanh đi tắm trong phòng tắm bên trong phòng bệnh, thay bộ quần áo do Sở Dịch Thiên mang đến, sau đó đứng trước gương cạo sạch râu trên mặt.

Nhìn con người xanh xao trong gương, đôi mắt đỏ sưng như thỏ, Kỉ Lam Thanh nhếch miệng cười.

Từ phòng tắm đi ra, ánh mắt liền nhìn người trên giường bệnh, Kỉ Lam Thanh liền sững sờ.

"... Hắc Phong..." Kỉ Lam Thanh không thể tin vội bước tới, đôi mắt đỏ hoe mang theo nụ cười vui vẻ, từng bước đi tới giường bệnh, nụ cười trên khóe miệng càng hiện rõ hơn, xúc động nói: "Anh tỉnh rồi!"

Hắc Phong thân thể vẫn còn rất yếu, nhưng trên mặt không còn vẻ tái nhợt ốm yếu như trước, trong mắt tràn đầy nét cười cưng chiều khi nhìn Kỉ Lam Thanh.

"Lam Thanh." Vì vừa mới tỉnh dậy, giọng nói Hắc Phong khàn khàn giống như bị ma sát trên giấy nhám, nghe khá trầm trầm nhưng lại gợi cảm: "Vất vả cho em rồi"

Cảm thấy trạng thái của Kỉ Lam Thanh thật hông ổn, nhất là đôi mắt đỏ hoe, Hắc Phong nhìn sắc mặt của đối phương, bỗng nhiên rầu rĩ nói: "Thực xin lỗi, là tại anh..." Là tại y, là tại y, không bảo vệ được người mình yêu, khiến cho người ấy chịu khổ sở

Nhìn khuôn mặt tái nhợt của Lam Thanh, Hắc Phong nhíu mày, bàn tay nối với ống truyền dịch che lại trái tim, tim đập dữ dội trong khoang ngực.

"Hắc Phong! Anh không khỏe ở đâu sao, có phải lại khó chịu không? Em, em đi gọi bác sĩ, em... hức hức..."

Năm năm qua, Hắc Phong chưa bao giờ nhìn thấy Kỉ Lam Thanh lo lắng và sợ hãi như vậy, nhìn người thương bộ dạng như thế, y hận không thể tự tay tát mình hai cái.

Thấy người thương hoảng sợ, Hắc Phong ôm lấy khuôn mặt của Kỉ Lam Thanh trực tiếp hôn lên đôi môi tuyệt đẹp của cậu.

Nụ hôn của Hắc Phong rất nhẹ nhàng, vô cùng nhẹ nhàng, là sự tôn sùng từ trong sâu thẳm tâm hồn...

Hôn nhẹ lên khóe môi Kỉ Lam Thanh, Hắc Phong dịu dàng nhìn vào mắt Kỉ Lam Thanh sau khi kết thúc
nụ hôn, nụ cười của y quyến rũ chết người, khiến khuôn mặt Kỉ Lam Thanh đỏ bừng, tim đập liên hồi.

Cho dù nằm sau lớp xương ngực, Hắc Phong vẫn có thể nghe rõ nhịp tim đập của Kỉ Lam Thanh, âm vang như những tiếng đàn rất em tai cũng rất rõ ràng.

Hắc Phong cười khúc khích, những ngón tay mảnh khảnh chỉ vào trái tim của Kỉ Lam Thanh, trên khuôn mặt gầy gò ý đùa không che giấu được: "Anh ấy, đập nhanh quá nha!"

Lam Thanh đỏ mặt xấu hổ, giơ tay đánh khẽ lên ngón tay đang chỉ lên tim mình của Hắc Phong, lông mày cau lại, có chút giận dỗi, hai mắt rũ xuống không dám nhìn người kia.

Thật là xấu hổ quá đi mất, bị Hắc Phong trêu khiến hắn quá ngượng ngùng.

Kỉ Lam Thanh thực sự xấu hổ chết đi được, nói cho cùng hắn đang ở độ trưởng thành, sao lại có thể bị một bệnh nhân trêu đùa như vậy chứ?

Quan trọng là cam tầm tình nguyện để người ấy trêu đùa! Thực sự rất xấu hổ luôn.

Hắc Phong cười đắc ý khi nhìn Kỉ Lam Thanh vì ngượng ngùng mà cúi đầu không dám ngước mắt lên.

Hắc Phong trực tiếp xé ống truyền dịch đang cản đường trong tay mình, sau đó nắm lấy khuôn mặt của Kỉ Lam Thanh, hôn lên...

Kỉ Lam Thanh khẽ cau mày: "Ống truyền dịch!" Chưa kịp nói tiếp đã bị Hắc Phong cắt ngang: "Em yên nào!" Điều anh muốn làm bây giờ là hôn Kỉ Lam Thanh, hiển nhiên anh không có tâm trí để ý đến ống truyền dịch đang ngáng đường.

Mặc dù Hắc Phong đã hôn mê suốt nhiều ngày, nhưng anh vẫn có thể nghe được những lời thổ lộ của Kỉ Lam Thanh khi ngồi bên giường bệnh.

Bây giờ anh đã biết tình cảm của Kỉ Lam Thanh giành cho anh, làm sao anh có thể nhịn được chứ?


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện