Trùng Sinh Lần Này Em Yêu Anh

Chương 11: Thổ Lộ


trước sau

Nói không bị sốc là dối lòng, Tả Khuynh Huyễn bị lời nói của Kỉ Lam Thanh làm cho choáng váng, nhưng ngay sau đó anh đã bình tâm lại.

Là một luật sư xuất sắc, Tả Khuynh Huyễn tin vào bằng chứng chứ không phải là lời nói suôn.

Đối với tình cảm của Hắc Phong, Tả Khuynh Huyễn có thể nhìn thấy rõ ràng và thấu đáo, kiếp này y dành tất cả tâm ý vào người đàn ông tên Kỉ Lam Thanh này. Ngay lần đầu tiên nhìn thấy cậu ta, Hắc Phong bị một loại độc tên "Kỉ Lam Thanh" xâm nhập. "Là loại cực độc! loại độc gây chết người!

Hơn ai hết Tả Khuynh Huyễn luôn muốn Hắc Phong được hạnh phúc, hắn luôn hy vọng Kỉ Lam Thanh có thể đáp lại tình cảm của Hắc Phong... Nghĩ đến những nỗ lực của Hắc Phong trong suốt những năm qua, nghĩ đến cuộc đời ngắn ngủi của bạn mình, Tả Khuynh Huyễn tình nguyện lựa chọn tin tưởng Kỉ Lam Thanh, không muốn nhìn thấy bạn thân của mình đau buồn mà chết đi. ".

Ngay cả pháo hoa vẫn cần phải bắn lên thật đẹp.

"Tôi có thể nói cho cậu biết, nhưng cậu phải hứa không được làm gì tổn thương đến cậu ấy." Tả Khuynh Huyễn lựa chọn thỏa hiệp, không phải bản thân tin tưởng Kỉ Lam Thanh, mà là không muốn nhìn thấy Hắc Phong đau khổ thêm nữa.

Trong trò chơi mang tên "Tình yêu" này, Hắc Phong đã thua triệt để, y đã dành tất cả sức lực của mình cho trò chơi đầy mạo hiểm này, thậm chí ngay cả tình trạng sức khỏe của y cũng đang rất tệ.

Vậy nên hắn quyết định ích kỉ một lần, vì thế Khuynh Huyễn nhìn Kỉ Lam Thanh, kiên quyết nói: "Cậu cũng biết tôi là luật sư, chỉ cần tôi muốn, tôi có cách hủy hoại cậu!"

Kỉ Lam Thanh khẽ cười, nhìn Tả Khuynh Huyễn đầy kiên quyết nói, "Được thôi! Nhưng tôi không nghĩ là anh sẽ có cơ hội làm vậy!"

Tả Khuynh Huyễn dừng lại một lúc, nhìn Kỉ Lam Thanh một lúc sau đó nói, "Tôi cũng hy vọng như vậy."

Đèn " phòng phẫu thuật" lúc này đã được tắt, Kỉ Lam Thanh lập tức đứng dậy, thời điểm cánh cửa mở ra, hắn đã đứng ngay truớc cửa.

"Hắc Phong?" Kỉ Lam Thanh nhìn thẳng vào vị bác sĩ mặc blouse trắng trước mặt, Trần Dĩ Thành tháo khẩu trang ra, nhìn chằm chằm Kỉ Lam Thanh trong chốc lát, khi nhìn thấy Tả Khuynh Huyễn, liền nổi giận mắng người: "Cậu điên sao, biết tình trạng của nó mà vẫn thông đồng với nó lẻn ra khỏi bệnh viện, đây là muốn đi tìm chết?" Trần Dĩ Thành nói một hơi, đôi mắt híp lại liếc nhìn Tả Khuynh Huyễn bằng ánh mắt trách móc, cuối cùng là nhìn đến  Kỉ Lam Thanh.

" Cậu là Kỉ Lam Thanh?" Trần Dĩ Thành Kỉ căn bản không đợi Kỉ Lam Thanh trả lời, liền trực tiếp mắng người: "Nếu cậu thích Hắc Phong, thế thì tốt, nhưng nếu cậu không thích thì biến khỏi đây, đừng đứng ở đây cản đường! "

" Cậu muốn giày vò nó, nó không còn sức chịu nổi giày vò nữa, nếu muốn nó chết sớm, cậu cứ tiếp tục làm, sớm muộn gì cậu cũng sẽ hối hận." Trần Dĩ Thành nói nửa ngày, vẫn không thấy Kỉ Lam Thanh nói lời nào, cũng không có biểu hiện mất kiên nhẫn hay muốn phản bác lại. Thái độ của hắn dịu lại nói: "Quên đi, tôi không thể quan tâm đến cậu." Nói xong, Trần Dĩ Thành đẩy Kỉ Lam Thanh ra chuẩn bị rời đi, đi được hai bước, quay đầu lại nhìn Tả Khuynh Huyễn: "Tôi nói cho cậu biết, nếu cậu không nghe lời tôi một lần nữa, mặc kệ sống hay chết đừng có đến tìm tôi nữa.

Trần Dĩ Thành chắp tay sau lưng, lẩm bẩm rời đi, "Lúc còn trẻ không biết trân trọng, lúc về già thì mới hối hận"

"Yêu cái quái gì, ngươi không có sức lực còn yêu cái rắm!"

"..."

Kỉ Lam Thanh cau mày, hắn không quen biết Trần Dĩ Thành, nhưng hắn cũng biết, người đó thật sự lo lắng cho Hắc Phong, người như vậy, đừng nói là mắng chửi vài câu, đánh hắn vài cái cũng là xứng đáng.

Hắc Phong phát bệnh là bởi vì liên quan đến mình, không cần phải nói, Kỉ Lam Thanh hổ thẹn biết chừng nào.

Y tá đẩy giường bệnh ra khỏi phòng phẫu thuật, Hắc Phong hôn mê nằm trên đó, mặt nạ oxi lớn che đi gần hết khuôn mặt, bởi vì hơi thể, trên mặt nạ oxi xuất hiện một chút hơi nước.

Kỉ Lam Thanh đi theo y tá đến phòng bệnh, bị y tá chặn trước cửa phòng chăm sóc đặc biệt. Nhìn qua cửa kính, Kỉ Lam Thanh nhìn họ di chuyển Hắc Phong từ chiếc từ băng ca
sang giường bệnh, mặc dù động tác của họ rất nhẹ nhàng, nhưng theo cảm nhận của Kỉ Lam Thanh, động tác có hơi mạnh.

Máy đo điện tâm đồ, máy đo huyết áp, ống truyền dịch, ống thở oxy và ống dẫn nước tiểu, từng cái được nối trên cơ thể Hắc Phong, Kỉ Lam Thanh những thứ chằng chịt đó, hốc mắt lại đỏ hoe.

Trong phòng bệnh yên tĩnh, Hắc Phong nằm tĩnh lặng trên giường, mái tóc đen lòa xòa trên gối trắng, sắc mặt tái nhợt.

Kỉ Lam Thanh đứng sát cửa sổ, nhìn các bác sĩ và y tá bận rộn quây quanh Hắc Phong, nhìn anh ấy bị lật qua lật lại, cảm thấy bất lực vô cùng, Hắc Phong luôn mạnh mẽ, chưa bao giờ bị người khác thao túng bất lực như thế...

Kỉ Lam Thanh bên cửa sổ, chăm chú nhìn Hắc Phong qua lớp kính thủy tinh, ngay cả khi Tả Khuynh Huyễn đến gần anh cũng không nhận ra.

Tả Khuynh Huyễn nhìn Kỉ Lam Thanh, rồi nhìn đến Hắc Phong, cuối cùng lắc đầu, bất lực rời đi.

Mãi đến ngày hôm sau, Hắc Phong mới chuyển từ phòng ICU về phòng bệnh bình thường.

Trong phòng bệnh yên tĩnh, chỉ nghe thấy  âm thanh rất khẽ của máy điện tâm đồ, yên tĩnh đến mức Kỉ Lam Thanh có thể nghe thấy nhịp tim của chính mình.

Anh ngồi cạnh giường bệnh, một tay nắm lấy tay không cắm kim truyền Hắc Phong, tay còn lại đặt ở trên mu bàn tay, nhẹ nhàng vỗ về.

Kỉ Lam Thanh nở nụ cười, đôi mắt đẹp tựa hoa đào trìu mến nhìn người đàn ông trên giường bệnh, mỗi hơi thể đều ngập tràn yêu thương.

"Hắc Phong, là em, Kỉ Lam Thanh!" Kỉ Lam Thanh khẽ cười, giọng nói nhẹ nhàng thanh tao, đặc biệt rõ ràng trong không gian yên tĩnh.

"Trước đây em đã sai, em sai rồi. Anh mở mắt ra nhìn em có được không?"

" Em biết mình là một tên khốn, em không biết tốt xấu, em thật tồi tệ, nhưng Hắc Phong, em thực sự biết em sai rồi, anh đừng trừng phạt em như thế này, có được không anh? "

" Hắc Phong, chúng ta hãy thỏa thuận được không anh, em sẽ đếm tới ba, chỉ cần anh mở mắt, sau này em sẽ luôn nghe lời anh!"

" Một! "

" Hai! "

"Ba!"

"Hắc Phong, anh thật sự không ngoan chút nào. Sao lại không nghe lời như vậy? Em thật sự biết em sai rồi. Anh là người rất tốt, vậy nên anh tha thứ cho em được không?"

"À, em biết rồi. Em nghĩ là em đã đếm quá nhanh đúng không? Vậy thì em sẽ đếm chậm lại. Anh hãy lắng nghe cẩn thận, em sẽ bắt đầu đếm, lần này anh phải mở mắt ra đó. "

"... Một... hai... ba... được rồi, Lần này em đếm chậm rồi đó, anh hãy mở mắt đi, đừng đùa nữa, nếu anh đùa như vậy, em sẽ đi đó. "

" Em đi thật đó, em đã không ăn cái bánh kem anh làm cho em," mặc dù trông nó không đẹp lắm, nhưng em tin là nó rất ngon... "

" Hắc Phong, anh biết đấy, đó là sinh nhật tồi tệ nhất mà em từng có, bởi vì em đã khiến anh tức giận và em suýt mất anh. "

Kỉ Lam Thanh nói rất nhẹ nhàng, vỗ nhè nhẹ lên mu bàn tay của Hắc Phong, vuốt ve mu bàn tay nhợt nhạt của anh, nhưng vẫn không có bất cứ động tĩnh nào.

"Hắc Phong, em hối hận rồi, em thật sự hối hận."

"Anh mau tỉnh lại đi, được rồi em cầu xin anh, anh có thể mắng em, đánh em, chỉ cần anh đừng không để ý tới em như thế này, em không thể chịu đựng được, thật sự là em không chịu được... "

" Không phải anh từng nói là thích giọng hát của em sao? Vậy thì em sẽ hát cho anh nghe. Mà này, anh còn nợ em bài hát hát sinh nhật đó, hay chúng ta cùng nhau hát đi.. "

Hốc mắt của Kỉ Lam Thanh đỏ hoe, ngay cả tròng mắt cũng chằng chịt tơ máu, bởi vì dùng sức cắn răng nên gò mà vặn vẹo khổ sở.

"Hắc Phong, em chuẩn bị hát nhé, nghe kỹ đó,em chỉ hát một lần thôi đó."

"Chúc mừng sinh nhật tôi, chúc mừng sinh nhật tôi, chúc mừng sinh nhật tôi, chúc mừng sinh nhật tôi, chúc mừng sinh nhật Lam Thanh..."


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện