Trọng Sinh Năm 70: Béo Thê Muốn Xoay Người

Trong Bông Có Kim


trước sau



Hoa Tiểu Ngọc là con gái của Hoa Nhị Ngưu, năm nay 17 tuổi.Trong trí nhớ của nguyên chủ, Hoa Tiểu Ngọc chính là cái đuôi của cô, cũng là người vô cùng đáng thương.

Nhà Hoa Nhị Ngưu có 5 người con, 2 gái 3 trai, Hoa Tiểu Ngọc có một chị gái lớn hơn vài tuổi, đã đi lấy chồng, phía dưới có 3 đứa em trai.Ba người em trai này, một người so với một người càng mạnh mẽ, vợ chồng Hoa Nhị Ngưu dứt khoát mặc kệ, cứ để hai người chị chăm sóc, chị cả đã lấy chồng được vài năm, việc ăn uống ngủ nghỉ của ba em trai đều rơi trên đầu Hoa Tiểu Ngọc, cuộc sống của cô ta cũng không dễ dàng gì.Nhưng cô ta lại biết nói chuyện, đặc biệt “ quan tâm” đến nguyên chủ, đem nguyên chủ thành “chị gái” mà đối xử, nguyên chủ một khi vui vẻ, đều cho cô đồ ăn ngon đấy.So với chị em ruột còn tốt hơn.“Ha ha” Hoa Chiêu cười lạnh một tiếng: “Đi ra ngoài! Vào phòng người khác mà không gõ cửa, một chút lễ phép cũng không có!”.Hoa Chiêu nắm chặt sợi dây chuyền trên cổ, đem nó giấu cẩn thận trong áo.

Không sợ tặc trộm, chỉ sợ tặc nhớ thương.

Kiếp trước Hoa Tiểu Ngọc có thể dùng 10 đồng tiền mua sợi dây chuyền này, có thể thấy được cô ta thực sự rất thích nó.


10 đồng có thể là tiền để dành của cô ta trong nhiều năm đấy.Nhưng Hoa Tiểu Ngọc vẫn nhìn thấy, tuy rằng không nhìn thấy gì nhưng cô lại thấy sợi dây quấn quanh cổ Hoa Chiêu.

Giấu cái gì không muốn cho cô xem.Hoa Tiểu Ngọc đứng yên, giống như không nghe thấy cô đuổi người.“Chị Tiểu Hoa, mau chạy a!,ông nội em sắp đế rồi, mang theo bác cả cùng đám anh họ.” Hoa Tiểu Ngọc khẩn trương nói.“Ông ta đến, cháu gái của ta sao lại phải chạy?” Ở ngoài, Hoa Cường đột nhiên lên tiếng.Hoa Tiểu Ngọc có vẻ sợ hãi, đứng đó cúi đầu, không biết phải nói gì.Hoa Chiêu thấy trong nháy mắt cô ta cúi đầu, khoé miệng nhanh chóng hiện lên một nụ cười rồi rất nhanh đè xuống.Hoa Cường sắc mặt tối sầm lại vì tức giận.

Hoa Chiêu lập tức nhớ ra, trong trí nhớ cũng có một cảnh tương tự.Kiếp trước, ông nội trước khi chết một thời gian ngắn, Hoa Tiểu Ngọc thường xuyên đến nhà “ thư báo”, Hoa Sơn cùng con trai cũng liên tiếp tới gây chuyện.

Hơn nữa trong thôn truyền đi những tin đồn về cô, Hoa Cường thân thể ngày càng kém hơn, nếu không phải cố gắng chống đỡ đến khi Hoa Chiêu sinh xong, ông đã sớm bị những người này làm tức chết.

Hoá ra bụng dạ cũng khó lường a!.“Đúng vậy, tôi sao lại phải chạy? Cô không phải vừa rồi rất lớn giọng sao? Hiện tại sao không nói gì rồi hả?” Hoa Chiêu vung tay lên tát.Cô đã khống chế độ mạnh yếu rồi, nhưng Hoa Tiểu Ngọc vẫn bị cô tát đến ngã xuống đất.Hoa Tiểu Ngọc lập tức khóc.Hoa Cường thở dài, nhưng cái gì cũng không nói.

Hoa Chiêu từ nhỏ chính là như vậy, bạn cùng trang lứa nếu một lời không hợp liền trực tiếp đánh.

Cô đã đánh Hoa Tiểu Ngọc đôi ba lần, ai khuyên cũng không được.

Lại nói đứa nhỏ Hoa Tiểu Ngọc này, tâm nhãn cũng không ngay thẳng.Sân nhỏ bên ngoài vang lên tiếng bước chân, một đoàn người tiến vào.

Hoa Chiêu cướp lời ông nội, nghênh đón trước: “Ông nội Sơn, các bác, các anh, mọi người đến thăm ông nội cháu đấy sao?” Hoa Chiêu trước khi họ mở miệng ra đã nói trước, trên mặt còn nở nụ cười nhẹ.Một nhà Hoa Sơn đều sửng sốt, hoảng hốt nhớ tới, đây là lần đầu tiên đứa cháu gái này của Hoa Cường cười.


Khoan hãy nói, thoạt nhìn vậy mà rất vui mừng đấy, lại phối hợp với giọng nói ngọt ngào, thân thiện.

Khí thế của một nhà Hoa Sơn bỗng dừng lại.“Ah, chúng ta là…” Hoa Sơn nói.“Cháu biết ngay là ông nội nói đúng mà!” Hoa Chiêu chặn họng ông ta: “Ông nội nói, các người là anh em, gãy xương thì vẫn còn gân, ông ấy hiện tại bị bệnh, mọi người cùng nhau đến thăm, bằng không thì toàn bộ thôn sẽ bàn luận, nói tại sao người ngoài đều đã qua thăm mà mọi người vẫn chưa tới một lần?”.Ngoại trừ Tam Ngưu không có nhiều tâm nhãn, Hoa gia mấy người đều thay đổi sắc mặt, nhìn Hoa Chiêu rồi lại nhìn Hoa Cường phía sau, đây là ông ta dạy nó ép buộc bọn họ sao?.

Hoa Cường đi nội thành xem bệnh trở về hơn mấy tháng rồi, cả thôn đều đã đến hỏi thăm, mà bọn họ thật sự là chưa từng tới.

Kỳ thật quan hệ hai nhà căn bản không tốt, Hoa Cường cùng Hoa Sơn đều chướng mắt đối phương, đối mặt nói chuyện tình cảm đều khó có thể duy trì.

Nhưng bọn họ mấy tháng nay không tới, cũng không phải bởi là do không muốn đến, mà là bọn họ còn chưa thương lượng tốt, cái nhà của Hoa Cường sẽ dành cho ai.

Trong nhà có nhiều cháu trai muốn kết hôn, nhất thời không biết cho ai mới tốt.Hoa Cường thấy Hoa Chiêu mồm mép lanh lợi cũng có chút ngoài ý muốn, cháu gái ông chưa bao giờ là người biết nói chuyện, chỉ biết dùng nắm đấm, lần này những lời trong bông có kim này thực sự làm cho ông cảm thấy ngoài ý muốn rồi.

Nhưng hôm nay chuyện ngoài ý muốn nhiều lắm, ông thậm chí có chút quen rồi.

Ông quyết định không nói, nhìn xem cháu gái có thể mang cho ông thêm cái ngạc nhiên gì.


Hoa Chiêu dùng trong bông có kim, Hoa Cường thông thạo cách sơn đả ngưu.Hoa Sơn nhìn Hoa Cường đứng sau lưng Hoa Chiêu nói: “Hai cháu dâu của ông đến đây dọn dẹp, tại sao ông không cho? Ghét bỏ chúng nó làm việc không tốt? chúng nó làm không tốt thì để cháu trai ông làm, ông đang bệnh, về sau có việc gì cứ để chúng nó làm là được! Còn mảnh đất của nhà ông, năm nay cũng để chúng nó đến làm đi nha!”“Đi làm việc giúp chú của các con đi!” Hoa Sơn vung tay nói.

Bọn họ đều mang theo cuốc đến đây, mấy đứa cháu liền xông vào làm việc như kẻ cướp.Hoa Chiêu ánh mắt trầm xuống, đây là nói không được nên dùng đến vũ lực, ăn cướp đến trắng trợn! Đâu có dễ dàng như vậy.

Hoa Chiêu ngẩng đầu, hướng Hoa Sơn cười cười, lớn tiếng hỏi: “Ông nội Sơn, chúng ta thật sự là người nhà, các bác và các anh đây là tới giúp nhà cháu trồng trọt a? Không thu tiền a?”“Đứa nhỏ này, nói cái gì vậy, ngươi cũng biết chúng ta là thân thích, sao lại thu tiền được.” Hoa Sơn trừng mắt nói.Hoa Chiêu cười cười: “Vậy không thu tiền cũng không thu đồ ăn a? Sẽ không phải đợi cây trong vườn chín, mọi người sẽ lấy cớ đến đây để hái đồ ăn a? Ví dụ như cây này là chúng ta trồng, hạt giống này chúng ta bỏ ra hay sao? Hoặc nếu không lấy không thì cũng chỉ mượn, đợi khi nào có thì trả?”Hoa Sơn không nói, mấy người Hoa gia đang cuốc đất đều dừng động tác, nhìn Hoa Chiêu, không nghĩ tới cô sẽ nói trắng ra như vậy, hơn nữa còn chuẩn xác…“Cháu nói trước, không thể cho mượn! Cháu một người ăn lượng cơm mười người, chỉ vài công điểm chưa đủ cháu một người ăn đây này!” Hoa Chiêu nói ra.“Phi! Sao không ăn cho bể bụng đi.” Vợ Đại Ngưu chống cuốc nói: “Ta nói Tiểu Hoa, cháu cũng đã trưởng thành mười tám mười chín tuổi rồi, sắp tới phải tìm nhà chồng, thím khuyên cháu nên ăn ít một chút a, bằng không thì nhà ai có thể nuôi đứa con dâu như cháu?”.Vì cân nặng của Hoa Chiêu, các bà đều không bán được giá tốt rồi.

kẻ đần trên núi mua con dâu không cần tướng mạo, cũng phải tìm người ăn ít cơm làm được nhiều việc đó a? Lại nhìn Hoa Chiêu, làm cũng không được mà ăn không sót thứ gì.

Đến nhà người ta, đừng nói sinh con, một năm là có thể đem giường chiếu nhà họ ăn hết, ai muốn?Hoa Chiêu không nhìn bà ta, giống như không nghe thấy, chỉ nhìn Hoa Sơn, chờ ông ta trả lời.

Cũng không thể để bọn họ chuyển chủ đề.

“Ông nội Sơn, các người sau này sẽ đến nhà cháu đòi đồ ăn sao?”..



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện