Trọng Sinh Năm 70: Béo Thê Muốn Xoay Người

Thì Ra Là Thế


trước sau

Advertisement



Hoa Chiêu mừng rỡ như điên, sau đó nhiều lần nghiên cứu sợi dây chuyền, nhưng cũng không nghiên cứu ra cái gì.

Không có không gian xuất hiện, cũng không có chuyện kỳ quái gì phát sinh.

Chính là một lúc sau, hai mắt cô sáng lên.

Cô bây giờ đang quỳ trên mặt đất, khuỵ chân, vốn là lúc dập đầu ba cái, cô cảm thấy mình không thở nổi, vậy mà hiện tại, cô thật sự cảm thấy hô hấp thông suốt.

Theo mỗi lần hô hấp, bộ ngực cỡ đại cũng theo đó mà lên xuống, nhưng một chút cũng không cảm thấy bị ép tới khó thở.

Cường thân kiện thể? Sống lâu trăm tuổi? Cái này cũng được a! Lần này cô không cần phải lo lắng bởi vì quá mập mà đột tử chết.

Lại nghiên cứu một hồi, Hoa Chiêu rốt cuộc xác định sợi dây chuyền này có tác dụng gì, cô thật sự không khó thở nữa.

Cô nối lại đoạn dây bị đứt, cẩn thận đeo lên cổ, sau đó bắt đầu khoái trá thu dọn nhà cửa.

Mắt hướng tới chỗ nào, tất cả đều rách nát, hết thảy đều ném đi! Cuối cùng trong phòng chỉ còn lại một cái gương, một chiếc lược và một cái ngăn tủ.

Bàn ghế cùng bọc quần áo nằm trong sân chờ giặt.


Sau đó quét sàn, lau bụi, lau kính.

Hoa Cường lúc trở lại, Hoa Chiêu đang giặt quần áo trong sân.

Hoa Cường trực tiếp đứng sững sờ ngoài sân, hoài nghi mình nhận nhầm người.

Nhưng trong cả thôn, không trong toàn trấn chỉ có cháu gái ông là có thể trọng này.

muốn tìm một người tương tự để ông nhận lầm đều không có khả năng.

Nhưng Hoa Cường vẫn yếu ớt mà hô to một tiếng: “Tiểu Hoa nhi?”Hoa Chiêu ngừng giặt quần áo, nhìn xem Hoa Cường, trong lòng cảm thấy không có tư vị.

Người cứ như một con gấu tinh, nếu là hoa thì cũng là hoa ăn thịt người, ông ấy làm sao có thể hô lên “ tiểu hoa nhi?” đến hay như vậy?Người không biết còn tưởng rằng ông ấy đang gọi một cô bé xinh đẹp đáng yêu đấy.

Nhưng cô lại biết rõ, Hoa Cường đối với nguyên chủ là thật tâm thật dạ, đào tim móc phổi, quan tâm xuất phát từ nội tâm.

Hoa Cường là một lão binh xuất ngũ, lập được nhiều chiến công, quân công chương có thể treo đầy nửa trước mặt ngực, cho nên dù là đã rút lui nhưng mỗi tháng vẫn nhận được không ít tiền lương.

Năm 76 đã tang tới 50 đồng mỗi tháng.

Ngoại trừ tiền lương, còn có các loại phiếu mà thậm chí công nhân thành thị hay công nhân lao động đều không được hưởng.

Nhưng tất cả tiền và phiếu định mức này đều tiêu hết trên người nguyên chủ, lúc này mới có thể đem cô ấy dưỡng thành một người to lớn như đô vật.

“Ai nha, thật sự đúng là tiểu Hoa của ông, Hoa à, cháu thế nào rồi hả?” Hoa Cường buớc nhanh đi vào sân nhỏ.

Tiểu Hoa nhi nhà hắn cho tới bây giờ còn chưa giặt qua quần áo! Hôm nay có chuyện gì vậy? Bị cái gì kích thích? Nói tới kích thích…Ồ? Chẳng lẽ muốn ở trước mặt người đàn ông của mình thể hiện.

Ah cái này tốt, cái này tốt!Hoa Cường lập tức nở nụ cười: “Hoa ah, ông nội mua một cân thịt trở về, tý nữa nấu ăn, cho Diệp Thâm một chút bồi bổ.

”Ông vươn cổ nhìn vào trong phòng, lại giật mình.

Cửa lớn mở rộng, phòng bếp trống trơn sạch sẽ, kính trong phòng sạch sẽ đến mức không có một hạt bụi, hắn đứng bên ngoài có thể nhìn thấy trông phòng không có bóng người.

“Hắn ở đâu?” Hoa Cường lập tức trầm mặt xuống, gương mặt khô gầy trở nên dữ tợn, trong ánh mắt đục ngầu cũng lộ ra một cỗ sát khí.

Đây là người anh hùng bước ra từ vũng máu của một núi thi thể chồng chất.


Hoa Chiêu đối với người ông nội tiên nghi này bắt đầu kính nể.

Bây giờ thân thể này thuộc về cô, đứa trẻ thuộc về cô, và ông nội cũng thuộc về cô.

“Ông nội, đi đường xa như vậy mệt mỏi a? Nhanh vào nhà nghỉ ngơi!” Hoa Chiêu đứng dậy tiếp nhận thịt trong tay hắn, vịn hắn vào nhà, một mực đỡ ông đến đông phòng trên giường gạch, lại rót cho hắn một chén nước ấm.

Ông nội thân mang bệnh nặng, sẽ sớm qua đời.

Nguyên chủ đối với người ông này, cũng là kêu đến thét đi, xem như lão nô mà sai sử, chưa từng có nửa điểm hoà nhã, giống như kiếp trước mắc nợ cô ta vậy.

“Ông nội, con hiện tại đã trưởng thành, biết rõ chuyện trước đây là con không đúng, sau này con sẽ thay đổi! Từ hôm nay trở đi, thay đổi triệt để!” Hoa Chiêu chân thành nói.

“Ai! Ai! Tốt! Tốt!” Hoa Cường hai mắt lập tức đỏ lên, tranh thủ lúc uống nước mà cúi đầu, che giấu tâm tình.

“Ông nội, coi chừng bị phỏng!”“Ai! Tốt! tốt!, không bị phỏng, không bị phỏng.

”Uống hai phần nước, Hoa Cường rất nhanh bình tĩnh trở lại, hỏi chính sự: “Hắn đâu?”“Hắn không phải là đang có nhiệm vụ ư, đương nhiên là đi để bắt kịp xe lửa rồi.

” Hoa Chiêu nói.

Hoa Cường ánh mắt trở nên sắc bén: : “Hắn cứ như vậy mà đi hả? Không nói gì?”“Ông nội…người muốn hắn phải nói cái gì đây?” Hoa Chiêu ngồi ở trên giường gạch, cùng hắn nói đạo lý: “Phát sinh việc này,

Advertisement
hắn còn không lấy súng bắn ta, đều là hắn thiện lương rồi, người còn muốn hắn như thế nào?”.

“Thế nhưng mà, thế nhưng mà…” Nhìn dáng người và gương mặt của cháu gái, lại nghĩ đến Diệp Thâm, Hoa lão đầu thật sự không nói nên lời “Cháu chịu thiệt rồi.

”“Nhưng mà, nếu không giữ hắn lại, cháu về sau phải làm sao bây giờ? Đợi ông chết đi, cháu sống thế nào? Cháu sẽ làm việc? Cháu biết nấu cơm sao? Cháu còn không giữ được cái nhà này! Hoa Sơn kia, nhất định sẽ đem nhà này cướp đi, sẽ đem cháu bán vào trong núi, bán cho kẻ đần!”Hoa Sơn tuy là anh em ruột của ông, nhưng vì khi còn bé, trong nhà nghèo nên đã đưa ông ta đi làm con thừa tự ở nhà người khác, hai người không thân thiết.

Cái nhà kia cũng không dạy dỗ tốt cho Hoa Sơn, lúc còn nhỏ, Hoa Sơn là ác bá một phương ở trong thôn, già rồi lại nuôi ra một nhà con cháu tiểu bá vương, trong thôn hoành hành ngang ngược.

Nếu không có ông chấn lấy, cả gia đình kia không biết có thể làm ra chuyện gì.

Đợi ông chết, cả cái gia đình kia khẳng định sẽ không bỏ qua cho phòng ốc của ông, cháu gái của ông.

Đem phòng ở chiếm mất là chuyện nhỏ, đem cháu gái bán đi mới là đại sự!“Ông cũng nghe nói, bọn họ ở khắp nơi hỏi thăm người thích hợp! Nếu cháu không được gả ra ngoài trước khi ông chết, thì cháu xong đời rồi! Nếu không phải như thế, ông làm sao phải làm việc trái lương tâm như vậy! khục khục!”.

Hoa Cường gấp đến nỗi liên tục ho khan, đột nhiên phốc một tiếng, phun ra một ngum máu.

“Ông nội!” Hoa Chiêu kinh hãi, vừa giúp ông nhuận khí vừa nói: “Ông nội, con sai rồi, con vừa rồi trêu chọc người thôi! Kỳ thật hắn nói sẽ quay lại lấy con! Ngắn thì một tháng, dài thì ba tháng, sau khi hoàn thành nhiệm vụ sẽ quay lại kết hôn!”“Thật sự?” Hoa Cường hai mắt sáng ngời.


“Thật sự!” Hoa Chiêu liên tục gật đầu: “ Người xem, vật đính ước đều đưa cho con!”.

Cô lôi ra sợi dây chuyền trên cổ.

Hoa Cường ra ngoài lưu lạc nửa đời người, từng làm cảnh vệ cho lãnh đạo, cũng là người biết hang đấy, biết rõ đây là đồ tốt.

“Đây không phải là cháu trộm?” Hoa Cường do dự hỏi.

“Ông nội! con đã lúc nào trộm qua đồ đạc?” Nhà cô giàu có nhất thôn, quả thực muốn ăn cái gì có cái đó, nguyên chủ còn cần đi ra ngoài trộm? Còn những thứ khác ngoại trừ đồ ăn, cô đều không có hứng thú.

“Đúng vậy, cháu gái của ta cho đến bây giờ chưa từng cầm qua một cây kim nhà người khác!” Hoa Cường dường như cuối cũng cũng tìm được điểm sáng cho tiểu Hoa nhi nhà ông, lập tức nở nụ cười: “Ông nội sai rồi, ông nội sai rồi.

”“Ông nội, còn có những việc khác, người cũng không cần lo lắng, trước đây cháu không biết làm việc hay nấu ăn, nhưng nếu người khác làm được thì cháu cũng vậy! Cháu sẽ học, nếu một lần không được, cháu sẽ học 100 lần 1000 lần, rồi cũng có thể học được!”.

“A, đúng, đúng! Tiểu Hoa nhà ta thông minh nhất!” Hoa Cường khoé miệng chảy máu tươi cười, trong mắt hiện lên vẻ nhẹ nhõm cùng hi vọng.

Diệp Thâm đã đáp ứng, ông yên tâm, ông tin tưởng nhân phẩm người Diệp gia, tuyệt đối là nói được làm được.

Hoa Chiêu chua xót trong lòng, cúi đầu nói: “Ông nội, người nghỉ ngơi, con đi làm cơm, người đợi xem tay nghề của con a!”Hoa Cường do dự một chút, nói câu tốt.

Trong nhà lương thực không còn nhiều, gần đây ông ăn ít một chút cháu gái mới có thể kiên trì đến tháng sau, chà đạp không nổi a…Nhưng cháu gái đang hang hái, không thể bị đả kích.

“Được, cháu đi đi!” Hoa Cường nhắm mắt, cắn rang nói: “Ông nội không đói bụng, cháu làm ít một chút.

”“Ai!” Hoa Chiêu nội tâm không có tư vị, đứng dậy đi vào phong bếp.

Ngoài của nghe nửa ngày, Diệp Thâm lách mình đi ra khỏi Hoa gia.

Thì ra là thế….


Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện