Trọng Sinh Chi Tướng Quân

Vỡ Lòng (Hạ)


trước sau

C6. Vỡ lòng (hạ)

2019.12.16 ~ 2019.12.22

Cứ như vậy quanh đi quẩn lại, trong lúc lão thái phó tận tình khuyên bảo giảng giải từng bước, nửa năm thời gian cứ như vậy trôi qua.

Vệ Cẩm Dương mỗi ngày cũng trải qua thập phần quy luật, buổi sáng đến học đường cùng Vệ Cẩm Hoa, Lưu Minh, Lưu Nhân, buổi chiều quấn lấy Vệ Cẩm Hoa bồi dưỡng tình cảm huynh đệ, buổi tối trở về cung điện của mình ngủ, rất nhiều thời điểm hắn đều có thể ở buổi tối gặp được Lưu hoàng hậu, trừ phi hoàng đế lão tử muốn nàng thị tẩm.

Đối với việc cho dù đã có thư đồng mà nhi tử vẫn thích đi tìm Vệ Cẩm Hoa chơi, Lưu hoàng hậu dù cho thập phần bất đắc dĩ cũng vô kế khả thi, chỉ có thể thuận theo tự nhiên. Ngóng trông nhi tử lớn lên chút hiểu chuyện chút, liền biết Vệ Cẩm Hoa và bọn họ không chung một đường, liền tự động rời xa Vệ Cẩm Hoa. Cũng không biết ngày đó khi nào mới có thể đến.

Ngẫm lại thật sốt ruột mà! Nhi tử nhà mình cùng đối thủ cạnh tranh tương lai quan hệ tốt như vậy, này là chuyện gì đây?

Bên này Lưu hoàng hậu đang lo lắng không thôi nhi tử cùng Vệ Cẩm Hoa quá mức thân cận không tốt lắm, bên kia Vệ Cẩm Dương đang vì một chuyện khác mà buồn rầu, bọn họ hiện tại sớm đã được lão thái phó hướng dẫn bắt đầu học viết chữ.

Không cần phải nói, Vệ Cẩm Dương hắn tự nhiên cũng là người học viết nhanh nhất trong ba đứa nhỏ. Nói cho cùng, trong thân thể trẻ con của hắn cất giấu một linh hồn hơn hai mươi tuổi nha!

Chính là, học thì nhanh, nhưng viết thì lại phát sinh vấn đề!

Chữ hắn xấu, xấu giống như cua bò, chữ nào cũng xiêu xiêu vẹo vẹo (1) khiến người nhìn khổ não. Lúc mới học còn tốt, ba đứa đều là vừa bắt đầu học viết, chữ đều xấu, mà chữ hắn còn tương đối dễ nhìn hơn một ít. Chính là, học viết chữ được nửa năm về sau, Lưu gia huynh đệ viết chữ tuy rằng không theo kịp Vệ Cẩm Dương, nhưng so với hắn lại viết đẹp hơn nhiều.

Không có biện pháp a! Nét chữ của hắn từ kiếp trước đã xấu như vậy rồi, xấu từ trong bụng mẹ, hắn viết như vậy hơn hai mươi năm, trong chốc lát lại có thể thay đổi được sao? Thật là không thể cứu. Chữ của hắn vậy mà so với tiểu hài tử còn xấu hơn, nói ra thật là mất mặt!

Thật sốt ruột mà!

Vệ Cẩm Dương hiện tại mỗi ngày trừ việc học ở chỗ thái phó, còn lại chỉ có luyện chữ, luyện chữ, luyện chữ. Tục ngữ nói thật hay, thấy chữ như thấy người, chữ hắn xấu như vậy mà không sửa, trưởng thành chỉ sợ bị người chê cười.

Đời trước còn tốt, dù sao hắn tả hữu chỉ có chơi bời lêu lỏng, vốn dĩ không có thanh danh gì, không sợ nhiều ra thêm một cái xú danh chữ xấu! Nhưng đời này hắn đã quyết tâm thay đổi triệt để, một lần nữa làm người, ai gặp qua một thanh niên tài tuấn viết chữ xấu như hắn đâu. Về sau hắn tuy rằng sẽ không làm hoàng đế, nhưng chưa biết chừng lấy thân phận của hắn cũng vẫn có chút tiếng tăm, chữ xấu như vậy không phải sẽ bôi nhọ thể diện hoàng thất sao?

Vệ Cẩm Dương trong lòng buồn rầu không thôi, người có quan hệ thân mật nhất với hắn là Vệ Cẩm Hoa cũng không nhịn được vì hắn mà lo lắng. Nửa năm qua Vệ Cẩm Dương nhìn ra được Vệ Cẩm Hoa là thật sự có thích hắn, đã xem hắn như đệ đệ. Đây có thể nói là thành tựu lớn nhất trong nửa năm từ lúc hắn trọng sinh.

Nhìn đệ đệ yêu thương đang vì chữ của nhóc mà buồn rầu, khuôn mặt nhỏ mập mạp đều nhăn thành một đoàn, Vệ Cẩm Hoa cũng không nhịn được vì nhóc động dung. Kỳ thật y vốn dĩ cảm thấy không có gì đáng lo, tiểu hài tử mà, Vệ Cẩm Dương nhận thức nhiều chữ như vậy, hơn nữa còn viết được đã là thực thông minh. Bất quá chữ xấu một chút thì sao, trưởng thành tự nhiên sẽ tốt lên.

Vệ Cẩm Hoa một chút cũng không thể lý giải mức độ khổ bức trong nội tâm của Vệ Cẩm Dương. Hắn viết chữ xấu đã thành thói quen, muốn bỏ cái tật này cũng khó khăn tựa như một kẻ hút thuốc phiện muốn cai nghiện. Nhiều năm đã dưỡng thành thói quen như vậy, làm sao chỉ trong một sớm một chiều là có thể bỏ được.

Vệ Cẩm Hoa nhìn khuôn mặt nhỏ rầu rĩ của Vệ Cẩm Dương, đành phải thập phần bất đắc dĩ đem hắn ôm lên đùi, dùng những ngón tay trắng nõn như nữ tử nắm lấy bàn tay nhỏ của hài tử, dùng bút chấm mực đã mài tốt, rồi cứ tay nắm tay như vậy ở trên giấy Tuyên Thành từng nét từng nét mực viết ra, cuối cùng hình thành một chữ.

Phương pháp này rất có hiệu quả, Vệ Cẩm Dương luyện tập lâu như vậy liền nghiệm chứng, nguyên bản chữ viết nghiêng ngả xiêu vẹo được Vệ Cẩm Hoa dẫn dắt liền trở nên mạnh mẽ hữu lực, đẹp lên rất nhiều.

Chính là... Chỉ cần Vệ Cẩm Hoa vừa buông tay, hắn liền rất mau lại lộ nguyên hình, chứng nào tật nấy. Thật là khiến người buồn rầu vô cùng a!

Nhìn Vệ Cẩm Dương lần thứ hai nhăn lại mặt bánh bao, Vệ Cẩm Hoa cảm thấy có chút buồn cười. Y thật là lý giải không được tâm lý của tiểu hài tử, ở y xem ra, đệ đệ hiện tại đã là thực hảo. Chữ xấu luyện mãi không phải sẽ tốt sao?

"Chẳng lẽ lý tưởng của Cẩm Dương là trở thành danh gia thư pháp sao?" Vệ Cẩm Hoa cười khẽ, nhéo nhéo mặt bánh bao. Ân, xúc cảm thực tốt, đệ đệ quả nhiên là đáng yêu nhất, hảo niết!

"Lý tưởng? Thư pháp danh gia?" Vệ Cẩm Dương có chút sững sờ, hắn từ khi trọng sinh tới nay, vẫn luôn chỉ nghĩ không lại giẫm lên vết xe đổ, làm một hảo nhi tử, hảo đệ đệ, hảo thần tử, không làm kẻ hoàn khố khiến người vứt bỏ. Lại chưa bao giờ nghĩ tới tương lai hắn muốn làm gì. Hắn cũng không biết chính mình tương lai sẽ thế nào, hắn không có lý tưởng, cũng không có mục tiêu. Từ trọng sinh tới nay hắn vẫn luôn là vì chính mình tương lai có thể sống sót mà liều mạng ôm đùi Vệ Cẩm Hoa, còn chưa từng suy xét đến vấn đề xa xôi như vậy! Hiện tại nghĩ đến... Hắn thật sự vẫn còn tư tưởng ăn chơi trác táng a! Chỉ lo hôm nay, mặc kệ ngày mai!

Nhưng mà hắn có thể làm gì đây? Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, kêu hắn một tên chỉ biết chơi bời lêu lỏng đi
làm trọng thần tâm phúc của Vệ Cẩm Hoa hiển nhiên là không có khả năng! Hắn là trọng sinh, không phải bị tẩy não. Hắn không có cái chỉ số thông minh kia, cho nên, hắn trước tiên liền từ bỏ cùng Vệ Cẩm Hoa tranh đoạt thiên hạ. Như vậy, trừ bỏ có được thân phận hoàng tử... hắn rốt cuộc có thể làm những gì đây?

"Lý tưởng nha, chính là việc mà tương lai đệ muốn làm, người mà đệ muốn trở thành", Vệ Cẩm Hoa nhìn Vệ Cẩm Dương ngốc lăng lăng mê mang trong lòng ngực mình, còn tưởng rằng nhóc không hiểu "lý tưởng" là có ý tứ gì, liền thập phần kiên nhẫn giải thích, "Mỗi người đều sẽ có lý tưởng của chính mình, Cẩm Dương trưởng thành muốn làm gì?"

"Đệ... đệ không biết" Vệ Cẩm Dương chính mình cũng không biết, hắn còn không có việc gì đặc biệt muốn làm. Không biết, hiện tại Vệ Cẩm Hoa lại muốn tương lai làm gì đây? Vì thế, hắn mở to một đôi thuỷ linh linh ngập nước nhìn Vệ Cẩm Hoa, nãi thanh nãi khí hỏi, "Ca ca trưởng thành lại muốn làm gì?"

"Ca ca sao? Người ca ca kính nể nhất chính là phụ hoàng, cho nên ca ca trưởng thành muốn trở thành người giống như phụ hoàng". Vệ Cẩm Hoa nghĩ nghĩ, nhìn Vệ Cẩm Dương ôn nhu nói.

Vừa nói xong, Vệ Cẩm Hoa nhìn đệ đệ thập phần yêu thương trong ngực, trong lòng lại là một trận phức tạp, chỉ mong tới lúc ấy, đệ đệ mà y đã từng yêu thương này sẽ không đứng ở phía đối lập, trở thành đối thủ cạnh tranh, cùng y binh nhung tương kiến! Nếu thật như vậy, y sẽ có cảm giác bị phản bội.

Vệ Cẩm Hoa bên này tâm tư phức tạp, rối rắm vô cùng, Vệ Cẩm Dương bên kia cũng không nhường một tấc. Chẳng qua Vệ Cẩm Hoa là rối rắm quan hệ tương lai của mình cùng Vệ Cẩm Dương, mà Vệ Cẩm Dương lại là trong lòng yên lặng phun tào.

Ngọa tào! Đại ca ngươi muốn làm hoàng đế, ngươi chí hướng cao xa cứ việc nói thẳng! Còn nói cái gì ngươi kính nể nhất phụ hoàng, hoàng đế lão tử mỗi ngày đều vội vàng túc hoa miên liễu, đối với hài tử bọn họ một năm cũng nhớ không nổi vài lần, tâm tình tốt, nghĩ muốn hưởng thụ thiên luân chi nhạc mới có thể triệu kiến chúng ta! Ngươi kính nể hắn cái con khỉ! Quỷ mới tin bọn huynh đệ chúng ta sẽ có người thật sự dưới đáy lòng kính trọng hắn. Chúng ta kính trọng chính là đế vương của Tử Vân quốc!

Trở thành người giống như vậy? Vệ Cẩm Dương không thấy phụ hoàng nhà hắn trừ bỏ bên ngoài là hoàng đế còn từng thật sự làm được gì! Nhưng thật ra Hoàng đế bệ hạ tương lai, ca ca nhà hắn vừa nhìn liền biết tuổi trẻ đầy hứa hẹn, tâm tư trầm ổn mới giống vua của một nước!

Mà phụ hoàng cả đời đều tìm hoa vấn liễu, cuối cùng hình như cũng là chết bên cạnh mỹ nhân. Hắn cảm thấy chính mình đời trước nhất định là di truyền điểm này từ phụ hoàng. Hơn nữa hắn vẫn luôn cảm thấy đầu óc phụ hoàng cũng là mơ mơ màng màng, trước khi chết cũng không nhớ rõ lập một phần di chiếu. Hoàng đế bình thường đều sẽ lập có được hay không? Tuy rằng ngài đã lập Thái Tử, nhưng vẫn là lập thêm một phần di chiếu phó thác tâm phúc đại thần tương đối an toàn, không phải sao? Nhưng lão nhân gia ngược lại cái gì cũng không lưu liền như vậy mà đi.

Lúc trước nếu ngài lập di chiếu, mẫu hậu cùng Lưu gia cũng sẽ không có tâm tư tạo phản, không phải sao? Thật là, cứ như vậy hồ đồ hại nhi tử chính mình... Yến Vương gia ta một cái tánh mạng a!

Trời biết, hắn vốn dĩ không có tâm làm hoàng đế a! Này sách sử sau khi hắn chết phỏng chừng còn ra sức bôi nhọ hắn! Hắn thật là nhảy vào Hoàng Hà nói mình vốn dĩ không tâm tạo phản cũng rửa không ra!

Bất quá, không phải vậy lão tử cũng sẽ không có cơ hội sống lại một lần. Đời này... lão tử rốt cuộc muốn làm việc gì tốt đây? Không thể giẫm lên vết xe đổ là khẳng định, chính là, rốt cuộc muốn làm gì đây?

Vệ Cẩm Dương thiên mã hành không (2) loạn nghĩ, cứ như vậy bị cung nhân mang về Chiêu Dương điện.

"Nhị điện hạ, Hoàng Hậu nương nương lệnh chúng ta mang ngài đi Phượng Tê Điện thỉnh an!" Vệ Cẩm Dương chân trước mới vừa bước vào Chiêu Dương điện, còn không kịp thở một hơi, sau lưng liền nghe được tiếng cung nữ gấp gáp nói.

"Vì sao a?" Vệ Cẩm Dương nãi thanh nãi khí hỏi, không hề có khí thế gì. Bình thường đều là mẫu hậu tới xem chính mình, rất ít triệu kiến hắn sang cung của nàng. Cũng là đau lòng hắn tuổi còn nhỏ, sợ hắn mệt nhọc. Tuy rằng, hắn là ngồi ở bên trong kiệu, có mệt cũng chỉ có thể là cung nhân khiên kiệu, không ảnh hưởng đến hắn.

"Vân Tương Vương phi vào cung yết kiến Hoàng Hậu, Hoàng Hậu muốn để Vương phi nhìn điện hạ một chút!" Cung nữ giải thích.

Vân Tương Vương phi? Thê tử của tiểu hoàng thúc công, muội muội của mẫu thân hậu... người kiếp trước cự tuyệt không đứng về bên nào bất luận là hắn hay Vệ Cẩm Hoa... bối phận thực loạn tiểu di sao?

Tác giả có lời muốn nói: Bán manh lăn lộn, cầu cất chứa!

~~~~~

(1)

"Oai thất nữu bát" (歪七扭八): bảy chữ lệch, tám chữ xoay.

(2)

"Thiên mã hành không" (天马行空): con ngựa đang chạy nhanh như bay trong không trung. Ý chỉ tự do bay nhảy, không bị gò bó, trói buộc, cũng ẩn dụ sự không thực tế, bốc đồng. Truyện Hot

~~~~~

Editor có lời muốn nói:

Sắp tới Giáng sinh rồi.

./.

Truyện convert hay : Tư Thiếu Độc Sủng Tân Thê

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện