Trọng Sinh Chi Tướng Quân

Minh Châu (Hạ)


trước sau

C15. Minh Châu (hạ)

2020.04.17 ~ 2020.04.20

Sau khi cùng Vu Minh Trung hàn huyên một hồi, Vệ Cẩm Dương tự nhiên là được đại ca nhà mình mang về Vinh Hoa điện, bất quá, hôm nay hắn thật sự không sức lực bán manh trang nộn, chỉ nghĩ hảo hảo ngủ một giấc, tiếc là cả người bủn rủn khó chịu nên ngủ không được.

Vệ Cẩm Hoa thấy nhóc không khoẻ, săn sóc mệnh cung nhân chuẩn bị nước để Vệ Cẩm Dương có thể tắm rửa thân mình chảy đầy mồ hôi, giúp nhóc không tiếp tục dính nhớp khó chịu.

Mà thay y phục... Ni mã! Vậy mà cũng kết được một tầng muối, lão tử chảy không ít mồ hôi? Hai đời cộng lại chỉ sợ cũng không chảy nhiều mồ hôi như hôm nay! Thậm chí còn có muối, đây là biết bao nhiêu mồ hôi ngưng kết mới có? Trách không được lão tử hôm nay khát như vậy! Lão tử nhất định phải uống thật nhiều nước a!

Vệ Cẩm Dương tắm rửa xong, cũng nghiên cứu y phục dính một tầng muối xong rồi, vội vàng chạy đến bên cái bàn trong tẩm điện của Vệ Cẩm Hoa, đổ một chén nước, liền há to miệng ừng ực (1) uống hết.

Uống nước no rồi, bổ sung hơi nước xong rồi, Vệ Cẩm Dương tuy rằng không thể như nguyện trở lại giường lớn của hắn, lại thích ý nằm trên giường lớn của Thái Tử đại ca nhà hắn, hưởng thụ Vệ Cẩm Hoa giúp hắn xoa bóp.

Ai nha! Đây chính là giường lớn của Tử Vân hoàng đế tương lai, cùng với y tự mình động thủ xoa bóp nha. Trên thế giới này có mấy người có thể hưởng thụ qua? Tuyệt đối là độc nhất vô nhị, duy nhất trên đời (2).

Không phải nói quá, Thái Tử đại ca nhà hắn thật đúng là đa tài đa nghệ, việc gì cũng có thể làm được (3). Vậy mà lại biết xoa bóp, hơn nữa thủ pháp còn không tồi, cho dù là hoa khôi cao cấp nhất kiếp trước cũng không ấn được thoải mái như đại ca hắn. Thái Tử gia, Hoàng đế bệ hạ tương lai, thật đúng là sắc nghệ song tuyệt, không phải, là tài đức vẹn toàn (4).

Thủ pháp xoa bóp này quả thật giúp người thư thái (5), đại tẩu tương lai đúng là hảo phúc khí nha. Nếu Thái Tử đại ca nhà hắn mà là nữ nhi, hắn liền thú, người yêu hoàn mỹ đến vậy a. Không đúng, là thê tử tương lai hắn muốn thú phải lấy tài nghệ cùng phẩm mạo của đại ca nhà hắn làm tiêu chuẩn mà chọn.

Đáng tiếc, Vệ Cẩm Hoa là nam tử, còn cùng hắn có quan hệ huyết thống, lại là hoàng đế tương lai. Vệ Cẩm Dương có chút suy nghĩ không thực tế, mí mắt cũng càng thêm nặng trĩu.

Vệ Cẩm Hoa xoa bóp thực tốt thực đúng chỗ, trước đó có cùng thái y học qua một ít về huyệt vị, lần nào cũng ấn đúng huyệt đạo giảm bớt mệt nhọc. Thân thể rã rời một buổi sáng của Vệ Cẩm Dương được y xoa ấn một chút liền thoải mái rất nhiều, được một lúc thì chỉ cảm giác mí mắt nặng nề khép lại, thoải mái an nhàn nằm trên giường lớn của Vệ Cẩm Hoa rơi vào mộng đẹp. Tiểu hài tử năm sáu tuổi chính là thể chất thích ngủ như vậy.

Vệ Cẩm Hoa nhìn Vệ Cẩm Dương ngủ ngon lành, nhẹ nhàng đem tay mình dời đi, nghĩ nghĩ lại từ trên giường lấy ra một cái thảm cẩn thận đắp lên người nhóc. Đứa nhỏ này ngủ được thật ngon, sờ sờ khuôn mặt nhỏ trắng nõn của Vệ Cẩm Dương, Vệ Cẩm Hoa nghĩ như thế.

Lặng im nhìn ngắm hài tử đang an tĩnh say giấc được một lúc, Vệ Cẩm Hoa tuy rằng trong lòng không muốn, vẫn phải cưỡng chế ý nghĩ muốn cùng nhóc ngủ trưa, lấy lại tinh thần ra khỏi tẩm điện xử lý chính vụ.

Một đoạn thời gian sau đó, Vệ Cẩm Dương phi thường giữ vững trạng thái tốt đẹp trong ngày đầu tiên, mỗi ngày văn kê khởi vũ, đứng tấn, chân mềm nhũn thì được Vệ Cẩm Hoa nhận về Vinh Hoa điện, hưởng thụ xoa bóp của y, ở đó ngủ trưa, buổi tối trở về cung điện của mình, rồi lại tiếp tục bắt đầu một ngày mới. Cuộc sống có thể nói là vô cùng có quy luật.

Quy luật này vẫn luôn kéo dài đến hơn mười ngày thì rốt cuộc bị đánh vỡ. Bởi vì, Vệ Cẩm Dương đã quen đứng tấn, mỗi ngày vô luận đứng bao lâu, hắn đều sinh long hoạt hổ nơi nơi chạy loạn, cũng sẽ không cảm thấy mệt mỏi, việc này kiếp trước nghĩ cũng không dám nghĩ. Hơn nữa Vệ Cẩm Dương phát hiện đi theo Vu Minh Trung đánh được mấy thế võ cơ bản rồi, thân mình hắn rõ ràng cao hơn không ít.

Xem ra tập võ thật là kế sách tốt để cường thân kiện thể, cho dù chỉ là mấy động tác cơ bản, Vệ Cẩm Dương cũng cảm giác được thân thể của mình rõ ràng cường kiện hơn! Không chỉ riêng mình hắn, Lưu gia huynh đệ cũng vậy, đặc biệt là mắt thường cũng nhìn ra được Lưu Nhân đã gầy đi không ít.

Hiện tại mỗi ngày Vu Minh Trung nhìn đến bọn nhóc đều là ánh mắt vui mừng khi tuổi già được an ủi (6), mà huynh đệ Lưu Minh, Lưu Nhân cũng rất nghe lời vị sư phụ này, đối lập với khi học với lão thái phó. Lão thái phó nếu nhìn thấy hai tiểu gia hỏa chỉ biết gây rối ở lớp học của ông lại ngoan ngoãn nghe lời như vậy, chỉ sợ là bị chọc giận đến phun hết ba thăng (7) máu! Đương nhiên, cũng không loại trừ khả năng hai tên trọng sắc khinh sư này vì muốn lưu lại ấn tượng tốt trước mặt tiểu biểu muội mới tỏ ra ngoan ngoãn như thế.

Thoát khỏi thời kỳ mệt nhọc lúc trước, Vệ Cẩm Dương tự nhiên là tinh lực mười phần. Hắn cũng bắt đầu có tâm tư chuẩn bị cho tương lai chính mình. Nói ví dụ trước mắt, Vệ Minh Châu cái đùi rõ ràng như vậy, đây chính là không ôm cũng uổng (8) a! Yến Vương điện hạ hắn làm sao có thể lãng phí tài nguyên, còn là tài nguyên phi thường có lợi cho tương lai của hắn?

Ôm tâm thái như vậy, Vệ Cẩm Dương liền bắt đầu cố ý tiếp cận nhằm lấy lòng vị tiểu hoàng cô này. Đối với Vệ Cẩm Dương biểu hiện rõ ràng thành ý muốn trở thành bạn tốt, tiểu quận chúa Vệ Minh Châu tự nhiên là thực nhanh liền chơi đùa cùng nhóc.

Tiểu hài tử tâm tư đều thực mẫn cảm, đặc biệt là khi năm sáu tuổi. Lúc trước Vệ Cẩm Dương còn mỏi mệt thì đối với Vệ Minh Châu cũng không biểu hiện được ý tốt nào, mọi người đều không quen biết, Vệ Minh Châu tự nhiên là không chơi cùng hắn. Hiện tại quen thuộc rồi, hai người đều là đệ tử giỏi (9) của lão tướng quân, lại là biểu huynh muội kiêm cô chất, có thể nói là thân càng thêm thân, vô cùng tốt.

"Minh Châu, ngươi nói xem hôm nay sư phụ sẽ dạy chúng ta cái gì?" Rõ ràng là một câu hỏi thực nghiêm túc, vì cái lông gì từ miệng lão tử phát ra lại non nớt kèm theo bán manh? Vệ Cẩm Dương lần nữa nội tâm phun tào giọng trẻ con của mình, cũng không biết khi nào hắn mới biến giọng. Đời trước hắn là tên thô kệch (10), lại bất tri bất giác giống như thay đổi chính mình. Thật là lo lắng (11) mà!

"Tiểu Dương, ngươi không ngoan. Ta nói ngươi bao nhiêu lần, ngươi không thể kêu ta là Minh Châu, phải kêu là cô cô, kêu cô cô!" May mà bọn nhóc quanh hắn cũng là giọng con nít, thanh âm của Vệ Minh Châu còn mềm mại hơn hắn nhiều.

"Không!" Vệ Cẩm Dương kiên quyết từ chối. Ngọa tào! Lão tử bên trong là một đại nam nhân hơn hai mươi tuổi, dựa vào cái gì phải kêu một tiểu nha đầu từ trong ra ngoài đều nhỏ hơn ta là cô cô? Dù tính bối phận ngươi là cô cô của lão tử, nhưng ngươi cũng là biểu muội của lão tử không phải sao? Dựa vào cái gì phải kêu cô cô? Còn cái gì "Tiểu Dương"? Mẫu hậu của ta cũng chưa đem tên của ta gọi thành non nớt như vậy đâu, một chút cũng không uy phong lẫm lẫm. Lão tử về sau chính là phải làm Đại tướng quân!

"Ngươi kêu cô cô được không? Ta muốn nghe Tiểu Dương kêu cô cô!" Vệ Minh Châu thực ủy khuất, ở nhà, nhóc là nhỏ nhất, mọi người đều xem nhóc là tiểu hài tử, nhóc cũng muốn làm người lớn. Thật vất vả mới biết Vệ Cẩm Dương là cháu trai của mình, là vãn bối, nhóc thật hy vọng Tiểu Dương đáng yêu như vậy có thể kêu nhóc là cô cô!

"Không". Lão tử không kêu! Dù sao lão tử hiện tại so ngươi không lớn hơn bao nhiêu, dù người khác cho rằng ta vô cớ gây rối cũng được, tuyệt đối không kêu ngươi là cô cô.

"Tiểu Dương, chỉ cần ngươi kêu ta cô cô, ngày mai ta liền đem cho ngươi một con tiểu thỏ thỏ mà mẫu phi mua cho ta!" Cứng không được, vậy liền mềm, Vệ Minh Châu quyết tâm phải dùng tiểu thỏ thỏ đáng yêu đổi một cháu trai so với thỏ thỏ còn đáng yêu hơn, nãi thanh nãi khí mở miệng dụ dỗ.

"Không!" Vệ Cẩm Dương thập phần kiên quyết xoay đầu, lão tử không phải tiểu nữ nhi, muốn cái gì tiểu thỏ thỏ? Ông già thỏ (12) sao? Xin thứ lỗi (13), lão tử không thích kiểu đó, lão tử tuyệt đối thích mỹ nữ.

Bên này hai
tiểu hài tử phân cao thấp, bên kia gia trưởng của bọn nhóc liền tới rồi. Cách đó không xa Vệ Cẩm Hoa cùng một thiếu niên tuấn tú cao hơn y một chút đang xem Vệ Cẩm Dương cùng Vệ Minh Châu tán chuyện, thiếu niên là đại ca của Vệ Minh Châu, cũng là tiểu hoàng thúc của Vệ Cẩm Dương, Vệ Minh Ngọc.

"Ca ca, ca ca, Tiểu Dương hắn không chịu kêu muội là cô cô!" Phát hiện thân ảnh màu trắng cách đó không xa, Vệ Minh Châu liền chạy như bay qua, dùng thanh âm ủy khuất hướng đại ca nhà mình lên án.

Mà Vệ Cẩm Dương cũng thực nhanh chạy lại, bất quá mục đích của hắn không phải Vệ Minh Ngọc, mà là phía sau Vệ Cẩm Hoa.

Vệ Cẩm Dương lôi kéo cánh tay Hoàng đế bệ hạ tương lai nhà mình, tránh ở phía sau y, từ sau lưng y lộ ra khuôn mặt nhỏ nhìn Vệ Minh Châu làm mặt quỷ, còn dùng khẩu hình nói "Không gọi, không gọi liền không gọi!"

"Ca ca, ca ca!" Nhìn Vệ Cẩm Dương làm mặt quỷ, Vệ Minh Châu khẩn cấp kéo kéo tay áo đại ca, tựa hồ lên án, dường như hy vọng đại ca lợi hại nhất trong lòng nhóc có thể khiến Vệ Cẩm Dương kêu nhóc là cô cô.

"Hảo, Minh Châu không được hồ nháo, ở trong cung không thể không có quy củ như vậy!" Vệ Minh Ngọc tuy có ý răn dạy nhưng trên mặt lại là ý cười ôn hòa nói chuyện cùng Vệ Minh Châu.

Nhìn Vệ Minh Ngọc cùng Vệ Cẩm Hoa đứng chung một chỗ, Vệ Cẩm Dương thật tình cảm thấy khẩu khí hống hài tử của bọn họ không khác nhau lắm, nhìn qua có vài phần vị đạo người phân theo nhóm, vật họp theo loài (14), chẳng lẽ thanh niên tài tuấn trong thiên hạ đều là một dạng này? Quả nhiên Vệ Cẩm Dương hắn không thể trở thành thanh niên tài tuấn, hắn không có cái vị đạo kia.

"Ca ca, muội muốn Tiểu Dương kêu muội là cô cô!" Vệ Minh Châu bất mãn chu chu cái miệng nhỏ, một bộ dáng khiến người ta vừa thấy liền nhịn không được tâm sinh trìu mến, không hổ là "đệ nhất mỹ nhân" tương lai của Tử Vân, chưa trưởng thành đã chọc người yêu thích như vậy.

Thấy muội muội bảo bối không vui, Vệ Minh Ngọc đành phải bất đắc dĩ nhìn về phía Vệ Cẩm Hoa, trong ánh mắt để lộ vài phần ý tứ muốn y khuyên nhủ đệ đệ y kêu muội muội mình một tiếng cô cô. Vệ Cẩm Hoa nhận được ánh mắt của Vệ Minh Ngọc đành phải cúi đầu nhìn Vệ Cẩm Dương đang đứng cạnh mình.

Không gọi! Đánh chết lão tử cũng không gọi! Ánh mắt Vệ Cẩm Dương thập phần kiên quyết, xem ra không kém kiếp trước liều mạng muốn cưới Liễu thị bao nhiêu.

Tiếp nhận ánh mắt kiên quyết không thể xoay chuyển của đệ đệ nhà mình, Vệ Cẩm Hoa đành phải bất đắc dĩ cười cười, dùng thần sắc ôn hòa nhìn Vệ Minh Châu, tính toán hống hống vị tiểu hoàng cô này, "Nếu Cẩm Dương không muốn gọi tiểu hoàng cô một tiếng cô cô, như vậy ta làm ca ca sẽ thay đệ ấy gọi, về sau đều gọi tiểu hoàng cô là cô cô thì thế nào?"

Quá hố cha! Vệ Cẩm Dương chỉ muốn che mặt, đại ca, ngài lão nhân gia không biết xấu hổ sao? Vệ Minh Châu nhỏ hơn ngươi sáu tuổi có dư, tuy rằng bối phận của nàng đúng là cô cô ngươi, không giống ta còn có danh phận biểu muội, nhưng ngươi cư nhiên tính toán về sau đều gọi như vậy, ngươi không biết xấu hổ sao? Ngươi đây là trắng trợn chiếm tiện nghi a. Đem cách hống hài tử đi hống cô cô? Đây là cái tiết tấu gì?

Vệ Cẩm Dương chỉ cảm thấy quái dị vô cùng, vô cùng quái dị!

Tác giả có lời muốn nói: Bán manh lăn lộn, cầu cất chứa!

~~~~~

(1)

"Cô lỗ cô lỗ" (咕噜咕噜): miêu tả âm thanh nước chảy hoặc vật thể lăn, cũng là đề cập đến việc dùng lời nói không rõ ràng.

(2)

"Tuyệt vô cận hữu" (绝无仅有): chỉ có duy nhất một cái này, tuyệt đối không có cái khác, tuyệt đối-hết mức-duy nhất có được.

Một số từ đồng nghĩa:

i. "Tuyệt thế siêu luân" (绝世超伦), đứng đầu, vượt mức thông thường;

i. "Cử thế vô song" (举世无双), khắp thế giới không có cái thứ hai;

i. "Không vô tuyệt hậu" (空前绝后), trước kia chưa có mà sau này cũng không có.

(3)

"Ngũ hoa bát môn thập ma đô hội": Nguyên cụm này ý nói công việc loại nào, đa dạng thế nào thì Vệ Cẩm Hoa cũng làm được.

i. "Ngũ hoa bát môn" (五花八门): 5 kiểu dáng, 8 loại ngành. Từ này vốn dùng để chỉ việc biến đổi không lường trước được trong binh pháp, "ngũ hoa" liên quan đến ngũ hành (kim, mộc, thủy, hỏa, thổ), ngũ sắc (lục, xích, hoàng, bạch, hắc), "bát môn" là tám cửa bát quái, lập thành 64 quẻ. Về sau được dùng để chỉ chung sự việc đa dạng, nhiều loại, khó nắm bắt.

i. "Thập ma" (什么): cái gì.

i. "Đô hội" (都会): (nghĩa hiếm khi dùng) có thể làm được.

(4)

"Tài đức kiêm bị" (才德兼备): có được cả tài năng và phẩm chất tốt.

(5)

"Phóng túng" (放纵), có ba nghĩa:

i. "Dung túng" (纵容);

i. "Bất gia ước thúc" (不加约束): không có ai quản lý, hạn chế hành động;

i. "Bất thủ quy củ" (不守规矩): không coi trọng quy tắc, không giữ gìn quy củ.

Tui không hiểu Cẩm Dương được đại ca mát xa sao lại có loại cảm giác này? Hay là còn nghĩa nào nữa mà tui chưa tra được? Trong bản qt ghi là "thả lỏng".

(6)

"Lão hoài an úy" (老怀安慰): sử dụng cho tâm trạng của người cao tuổi, thường là nói về sự an tâm, thỏa mãn, tự hào,... đối với người trẻ.

(7)

"Thăng" (升): Đơn vị đo lường thể tích cổ của Trung Quốc, 1 thăng = 1/10 đấu (斗), 1 thăng tương đương với 1 lít.

(8)

"Bất bão bạch bất bão" (不抱白不抱): tui bó tay, tra mãi mà không hiểu.

i. "Bão" (抱): ôm, ẵm, bế bồng; nuôi nấng; ấp ủ.

i. "Bạch" (白): màu trắng; sạch sẽ; trình bày; lộ rõ; sai lầm; đơn giản; miễn phí; vô ích.

(9)

"Tiêm tử sinh" (尖子生): học sinh đứng đầu, học sinh tiêu biểu.

i. "Tiêm" (尖): mũi nhọn; ưu tú, vượt trội, đứng đầu; tinh, thính, nhạy bén.

i. "Tiêm" (憸): gian tà, gian nịnh.

i. "Tiêm" (攕): khéo léo, nhỏ xinh.

(10)

"Thô tâm đại ý" (粗心大意): làm những việc cẩu thả, không cẩn thận, lơ đểnh, không tập trung, ngơ ngơ ngáo ngáo, xớn xa xớn xác.

(11)

"Tróc cấp" (捉急): lo lắng và lo lắng; đây là phương ngữ của một số vùng như An Huy, Sơn Đông, Hồ Bắc, Hà Nam, Giang Tây, Giang Tô, Hồ Nam, Quảng Tây,...

(12)

"Thố nhi gia" (兔兒爺), gốc là "Thố Nhi Thần" (兔兒神): tên một vị thần chưởng quản tình yêu của người đồng tính luyến ái.

Bình thường đọc truyện đều thấy người ta gọi "ông già thỏ" với ý tứ châm chọc nam nhân ẻo lả, không ngờ lại bắt nguồn từ tên của một vị thần.

(13)

"Bất hảo ý tư" (不好意思): xin lỗi một cách nhẹ nhàng, tiếng Anh có "Excuse me".

(14)

"Nhân dĩ loại tụ, vật dĩ quần phân" (人以类聚, 物以群分): mọi thứ tập hợp theo điểm chung, người có cùng chí hướng sẽ tụ hội với nhau.

i. Hoặc là "Vật dĩ loại tụ, nhân dĩ quần phân" (物以类聚, 人以群分): vật hợp theo loài, người phân theo nhóm;

i. Trong kinh dịch còn có "Phương dĩ loại tụ, vật dĩ quần phân, cát hung sinh hỹ" (方以类聚, 物以群分, 吉凶生矣).

~~~~~

Editor có lời muốn nói:

Đoạn Cẩm Dương nghĩ muốn cưới Cẩm Hoa khiến tui thấy băn khoăn nhiều lắm. Bởi vì rõ ràng Cẩm Dương đang bị những nguyên tắc cố hữu của xã hội ràng buộc suy nghĩ. Nếu như Cẩm Hoa là nữ, không cùng huyết thống (dù thậm chí ngày xưa biểu huynh muội còn được xem là "mối" tốt để thành hôn),... có lẽ Cẩm Dương sẽ để tình cảm của mình phát triển tự do rồi. Sau này đọc mấy đoạn miêu tả suy nghĩ của Cẩm Hoa nữa thì tui đọc được huynh đệ văn luôn.

Còn phụ tử văn thì vẫn chưa chuẩn bị tâm lý, tui chưa tìm được bộ nào ưng ý, toàn là H với H thôi. Tại tui biết mấy vụ cha cưỡng hiếp con nè,... mấy người đó không khác gì súc vật. Đọc ngụy phụ tử thôi đã thấy chịu không nổi rồi.

Mà ngụy phụ tử tui cũng chỉ đọc hết được bộ "Một người cha và ba đứa con" của Phong Duy. nhấn mạnh 1x1 nha (hai đứa con kia có mối khác), mẹ ruột của công là chị nuôi của thụ, sau này phải chạy nạn thì đóng giả cha con thôi. Truyện này hay lắm đó, nhiệt liệt đề cử.

./.

Truyện convert hay : Huyền Huyễn: Ta Thật Không Phải Cái Thế Cao Nhân

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện