Trọng Sinh Chi Tướng Quân

Bái Sư (Hạ)


trước sau

C12. Bái sư (hạ)

2020.03.05 ~ 2020.03.30

Cáo từ Vu Minh Trung, Vệ Cẩm Dương liền bị Vệ Cẩm Hoa bế lên xe ngựa.

Ngồi trên xe ngựa chậm rãi chuyển động, Vệ Cẩm Dương thật lâu vẫn chưa khôi phục tinh thần, bỗng nhiên con đường làm tướng quân mà hắn vì bản thân (1) sau khi trọng sinh lập ra liền trở nên gần như vậy! Mấy hôm trước vẫn còn đang suy nghĩ, hiện tại tựa hồ có thể bắt đầu học tập thực tiễn rồi. Thế nào lại có một loại cảm giác nói không nên lời...

Thật giống như một giấc mộng, trong mộng hắn muốn cái gì liền có cái đó, hết thảy đều không chân thật như vậy.

"Đại ca, Cẩm Dương về sau thật sự sẽ làm Đại tướng quân sao?" Vệ Cẩm Dương từ lúc ra khỏi đại môn Vu phủ vẫn còn không dám tin tưởng, sợ rằng sau khi tỉnh lại chỉ là một hồi mộng đẹp.

"Đương nhiên!" Nhìn dị mẫu đệ đệ ngây thơ, phảng phất như đang ở trong mộng, Vệ Cẩm Hoa liền nhịn không được trong lòng trìu mến, chỉ cảm thấy đứa nhỏ này đáng yêu vô cùng, chính mình có thể vì nhóc thực hiện bất kể nguyện vọng gì cũng không thể tốt hơn. Y cười xoa xoa đầu Vệ Cẩm Dương, "Chỉ cần Cẩm Dương chịu nỗ lực, đại ca bảo đảm Cẩm Dương lớn lên sẽ là Đại tướng quân lợi hại nhất của Tử Vân chúng ta!"

Thái Tử đại ca, ngươi nói cái gì? Ngươi đang lừa gạt tiểu hài tử đúng không? Lão tử vừa mới đắm chìm trong mộng liền bị câu trả lời của ngươi tạt cho một chậu nước lạnh bật tỉnh. Loại chuyện này ngươi có thể bảo đảm sao? Trở thành Đại tướng quân lợi hại nhất của Tử Vân? Ngươi bảo đảm được sao? Chuyện này rõ ràng là phải xem vận khí, nếu đến lúc lão tử trưởng thành mà không có chiến tranh, quốc thái dân an, ngươi làm thế nào chắc chắn lão tử có thể trở thành Đại tướng quân lợi hại nhất? Muốn làm tướng quân là phải có chiến tích, phải có quân công! Thật là, kiến thức thông thường cũng không có, loại sự tình này rõ ràng một tên hoàn khố như hắn cũng biết nha!

Vệ Cẩm Dương bỗng nhiên cảm thấy Thái Tử đại ca nhà hắn kỳ thực là người cực kỳ không đáng tin cậy. Rõ ràng đây là ngữ khí cùng ánh mắt dụ hống tiểu hài tử, mệt cho Vệ Cẩm Dương còn nghiêm túc trả lời y! Ngươi đừng tưởng rằng lão tử là tiểu hài tử dễ bị lừa gạt! Lão tử nói cho ngươi biết, đó chỉ là thân xác, lão tử thực tế đã hơn hai mươi tuổi rồi, có được không?

Tuy rằng Vệ Cẩm Dương ở trong lòng hung hăng phun tào Thái Tử đại ca một hồi nhưng lại không thể không giả bộ làm một tiểu hài tử bị lừa gạt, phồng lên mặt bánh bao, dùng một đôi mắt ngây thơ sùng bái nhìn Vệ Cẩm Hoa, "Thật vậy ạ? Đại ca thật là lợi hại. Cảm ơn đại ca, Cẩm Dương thích đại ca nhất!" Đóng giả tiểu hài tử, bán manh gì đó đối với Vệ Cẩm Dương mà nói đã là chuyện nhỏ.

"Phải không? Một khi đã như vậy, Cẩm Dương làm thế nào cảm tạ đại ca, làm thế nào bày tỏ đệ thích đại ca nhất?" Vệ Cẩm Hoa nhìn tiểu hài tử ngây thơ đáng yêu trước mắt, trong lòng không khỏi nổi lên tâm tư trêu đùa. Tiểu hài tử nha, y quả nhiên thực thích! So với người lớn thì đơn giản hơn nhiều, nếu đệ đệ này vĩnh viễn không lớn lên, vĩnh viễn cứ ngoan ngoãn nghe lời, ngốc ngốc bên người y thì tốt rồi.

Đại ca, tuy rằng lão tử rất muốn hô to một tiếng, ta lớn lên về sau nhất định vì đại ca cúc cung tận tụy đến chết mới thôi! Bày tỏ lòng trung thành, làm ra một đoạn huynh hữu đệ cung, minh quân trung thần! Có điều, ngươi đem mặt thò qua đây là muốn quậy kiểu gì?

Còn có, dáng vẻ tươi cười đáng khinh của kẻ lưu manh đùa giỡn cô nương nhà lành lại xuất hiện trên khuôn mặt non nớt của ngươi... một chút cũng không hợp a! Ngẫm lại lúc lão tử vừa mới trọng sinh trở về, Thái Tử đại ca ngươi khi đó là cỡ nào ngây thơ, bị một tiểu hài tử hôn còn sửng sốt một lúc lâu... Hiện tại cư nhiên dùng vẻ mặt đùa giỡn hướng lão tử đòi hôn, ngươi sa đọa nhanh như vậy sao? (3)

Vệ Cẩm Dương hiển nhiên đã quên, hiện tại thì hắn vẫn là một tiểu hài tử, không phải Yến vương gia kiếp trước duyệt qua vô số người.

Nhìn gương mặt trắng nõn của Vệ Cẩm Hoa càng dựa càng gần, Vệ Cẩm Dương yên lặng phun tào, Hoàng đế bệ hạ tương lai, ngươi đừng thấy ta mặt nộn, nhìn có vẻ hôn rất tốt. Kỳ thật, mặt ngươi cũng rất nộn, hôn cũng thực hảo. Nếu không tự ngươi hôn chính mình đi!

Phun tào xong, nhìn nhìn gương mặt trắng nõn của Vệ Cẩm Hoa gần trong gang tấc, Vệ Cẩm Dương không khỏi cảm khái một chút, Thái Tử đại ca nhà mình có làn da thật là tốt, so với những ca cơ hay mỹ nhân hắn nuôi kiếp trước đều đẹp hơn. Bất quá, cũng có thể là nhờ tuổi y còn nhỏ a! Vệ Cẩm Dương nghĩ, liền có chút bất đắc dĩ hạ xuống mặt của Vệ Cẩm Hoa một nụ hôn tựa như chuồn chuồn lướt nước.

Vệ Cẩm Hoa cảm thụ được trên mặt có một loại xúc cảm mềm nhẹ mang theo chút nước miếng, trong lòng liền rung động, quả nhiên, y thích loại cảm giác dùng môi hôn, sau lần đầu tiên được đệ đệ hôn lên mặt, y liền phát hiện điều này. Y thích loại hôn môi ấm áp mang theo tâm ý, có thể cho y cảm nhận được bản thân cũng được lưu tâm.

Trong lòng xúc động, trên gương mặt vốn bất động thanh sắc của Vệ Cẩm Hoa cũng hiện ra tươi cười ôn hoà của một hảo ca ca, nhìn đệ đệ nhà mình sau khi hôn mình xong còn ngoan ngoãn đem khuôn mặt nhỏ đưa qua, ý cười bên môi của Vệ Cẩm Hoa càng đậm, lại ở trên mặt của Vệ Cẩm Dương hạ xuống một nụ hôn.

Đây là tật xấu cổ quái gì a? Lão tử hôn mẫu hậu, cũng chưa hôn nhiều bằng ngươi đâu. Quả nhiên, loại người quyền cao chức trọng như Hoàng đế bệ hạ tương lai vẫn là có vài thú vui cổ quái. Hôn tới hôn lui là chuyện gì? Ngẫu nhiên hôn hôn còn chưa tính, xem như bán manh! Ngươi mỗi ngày đều hôn hôn là muốn quậy kiểu gì đây? Thái Tử đại ca!

Đừng nhìn lão tử hiện tại da thịt non mềm hôn rất tốt, lão tử lớn lên cũng sẽ thành kiểu da dày thịt béo, tuyệt đối hôn không tốt bằng ngươi khi lớn lên, ngươi chịu lỗ, ta được lợi, có được không? (4)

Vệ Cẩm Dương trở lại Chiêu Dương điện đổi quần áo, còn chưa kịp thở một hơi, ngự tiền thái giám của Kính Hòa Đế liền tới tuyên chỉ, tuyên bố hắn chính thức bái lão tướng quân Vu Minh Trung làm thầy, về sau không cần đến chỗ thái phó học chữ, mỗi ngày tuyên lão tướng quân tiến cung đơn độc giảng bài cho hắn.

Thái Tử đại ca, ngươi quả nhiên là không gì không làm được! Lão tử còn chưa kịp thở, thánh chỉ liền tới rồi, đây là cái tiết tấu gì? Thật nhanh a! Phụ hoàng mà ngươi cũng thu phục được, ngươi thật không hổ là hoàng đế tương lai, quả nhiên là thế đại quyền thô a! Đùi này lão tử chắc chắn ôm đúng
rồi, đi theo ngươi thì cái gì cũng có!

Đúng là người nào mệnh nấy! (5) Thái Tử đại ca ngươi quả nhiên là con cưng của trời! Vệ Cẩm Dương có chút vừa hâm mộ vừa đố kị nghĩ.

Vệ Cẩm Dương nghĩ tiếp một chút, lại không khỏi có chút đồng tình với Vệ Cẩm Hoa. Thái Tử đại ca mới bao lớn, mười hai tuổi. Lúc hắn mười hai tuổi, cuộc sống cỡ nào vô ưu vô lự cùng thích ý mười phần a! Thái Tử đại ca số thật khổ! Mười hai tuổi, trong đầu liền không biết bị buộc phải chứa bao nhiêu sách, trên thông thiên văn dưới tường địa lý là khái niệm gì! Mười hai tuổi liền bắt đầu xử lý chính vụ, tham dự triều chính, sau này cũng là cái mệnh phải ngồi trên ngôi vị kia mà lao lực đến chết (6)! Hoàng Hậu cũng là liên hôn cùng Hiên Viên hoàng triều, vì củng cố địa vị của Tử Vân!

Tuy rằng đại tẩu tương lai chính là "Thiên hạ đệ nhất mỹ nữ", nhưng đến quyền được quyết định chung thân đại sự cũng không có, cũng quá khổ rồi! Có thể nói là sinh ra chỉ để hiến tế một đời cho Tử Vân!

Có đối lập mới biết, vẫn là hắn tương đối hạnh phúc, bừa bãi tiêu sái, muốn gió được gió muốn mưa được mưa, từ nhỏ đến lớn đều sống thực vui vẻ. Tuy rằng sau khi chết thanh danh chẳng ra gì, nhưng cuộc sống như vậy đều làm người ta yêu thích và ngưỡng mộ.

Đời trước thanh danh không tốt, chết sớm, ông trời cũng đã trả lại cho hắn một lần cơ hội trọng sinh không phải sao?

Nghĩ tới tấm gương Vân Tương Vương, về sau ta cũng sẽ đi trong quân hỗn ra cái hảo thanh danh, sau đó làm Tiêu Dao Vương, làm hảo đệ đệ, lại chọn một nữ nhân mà ta yêu nhất, mang theo ái nhân tiêu sái du ngoạn đại giang nam bắc. Ngẫm lại, một gia đình nhỏ ngày ngày trôi qua (7) như vậy thật dễ chịu nha. So với Vệ Cẩm Hoa ngồi trên ngôi vị hoàng đế mệt chết mệt sống, làm trâu làm ngựa, ta sống thoải mái biết bao nhiêu a!

Quả nhiên, lão tử mới là người gặp người thích, hoa gặp hoa nở, con cưng của trời! Vệ Cẩm Dương vui vẻ nghĩ.

Bên này Vệ Cẩm Dương vừa mới tiếp thánh chỉ, bên kia Lưu hoàng hậu nhận được tin liền cấp tốc chạy tới. Nàng xem ra hưng phấn lợi hại, cũng không biết đạo thánh chỉ này là Vệ Cẩm Hoa mời đến, còn tưởng rằng Kính Hòa Đế tự mình hạ chỉ, tưởng rằng Kính Hòa Đế chiếu cố mẫu tử bọn họ, nhớ tới nhà mẹ đẻ của nàng là tướng môn mới giao nhi tử cho lão tướng quân làm đệ tử, đây là làm tốt việc lót đường cho tương lai a!

Lưu hoàng hậu tưởng tượng như vậy, càng thêm cảm thấy trong lòng Kính Hòa Đế vẫn có nàng, cũng thích nhất nhi tử Vệ Cẩm Dương này, nghĩ nghĩ, cười đến miệng đều không khép lại được!

Nhìn bộ dáng hưng phấn của mẫu hậu, Vệ Cẩm Dương thật sự là không đành lòng nói với nàng, thánh chỉ này kỳ thật là Vệ Cẩm Hoa vì hắn mà cầu, Kính Hòa Đế mới sẽ không nhớ tới mẫu tử bọn họ đâu! Hắn có nhiều hài tử như vậy, mẫu tử hai người ở trong mắt hắn thì xem là gì?

Tối thị vô tình đế vương tâm, nữ nhân của Kính Hòa Đế chỉ sợ là nhiều đến chính hắn cũng nhớ không rõ. Thật là, hậu cung có nhiều nữ nhân như vậy chờ hắn sủng hạnh, hắn làm sao có khả năng ai ai cũng đều chiếu cố! Mẫu hậu của hắn, Tiên hoàng hậu, còn có hậu cung ba ngàn giai lệ, lại có người nào không phải vì phụ hoàng mà phí hoài thanh xuân đâu? Chẳng qua là tăng thêm thương cảm mà thôi.

Nếu không phải bởi vì mẫu hậu là tướng môn chi nữ, thân phận hiển hách, chỉ sợ lấy tâm cơ trí tuệ của nàng, đừng nói là làm hoàng hậu, ngay cả tư cách lọt vào mắt của Kính Hòa Đế cũng không có. Mỹ mạo tính là cái gì? Hậu cung này không thiếu nhất chính là nữ nhân mỹ mạo, nhưng mấy người có thể nhận được vài phần chân tình của Kính Hòa Đế?

Cho nên, Thái Tử đại ca nhà hắn, Hoàng đế bệ hạ tương lai vẫn là một người thực đáng tin cậy! Mặc kệ như thế nào, ít nhất người ta công phu ngoài mặt làm được đúng chỗ, so với phụ hoàng lãnh tình cái gì cũng không nhớ rõ thì tốt hơn nhiều.

Nếu hắn là nhi tử của Thái Tử đại ca thì tốt rồi, phụ thân như vậy so với phụ hoàng thì đáng yêu hơn nhiều.

Tiếc thay, hắn chỉ có thể làm đệ đệ của y mà không phải nhi tử. Bất quá, hiện tại cũng không kém, y đối xử với hắn vẫn khá tốt, hắn cũng đã hạ quyết tâm muốn ôm đùi, bọn họ về sau nhất định sẽ chung sống thực vui vẻ.

Tác giả có lời muốn nói: Bán manh, lăn lộn, cầu cất chứa!

~~~~~

(1)

"Hốt nhiên chi gian tự kỷ ly tự kỷ vi tự kỷ": mình tra hoài vẫn không hiểu nên dịch thoáng luôn.

(2)

"Dĩ kinh khinh xa giá thục liễu". Từ "dĩ kinh" (已經) nghĩa là "đã rồi", từ "khinh" nghĩa là "nhẹ",... mình tra không ra nguyên câu nên đành dịch thoáng luôn.

(3)

Anh không hề sa đoạ, bản chất của anh là như vậy rồi, lần đầu anh còn chưa biết, được em hôn một cái thì anh lộ mặt liền. Tui cũng nhớ chàng trai ngây thơ năm đó, vĩnh viễn không còn cách nào gặp lại được nữa.

(4)

Câu gốc "Tuyệt đối một nhĩ trường đại dĩ hậu hảo thân, nhĩ khuy liễu, ngã trám liễu, hảo bất hảo?"

Từ "một": không có, vùi lấp, không bằng, chết.

Từ "khuy": thua lỗ.

(5)

"Nhân các hữu mệnh" (人各有命): mỗi người đều có số mệnh.

(6)

"Luy tử luy thoại" (累死累活): làm việc nhiều đến chết vì mệt, vô cùng mệt mỏi; tiếng Anh có từ "the dog-tired".

(7)

"Tiểu nhật tử" (小日子): cuộc sống hằng ngày trong một gia đình nhỏ.

~~~~~

Editor có lời muốn nói:

Gần đây tui vô tình nhìn thấy có bạn edit một bộ 135 chương trong vòng bốn tháng, tiến độ mỗi ngày một chương... thiệt là ngưỡng mộ! Ngưỡng mộ xong tui lại thấy có lỗi với mọi người. *khóc ròng*

Tui sẽ cố gắng gom góp thời gian edit từng chút...

Cảm ơn mọi người vẫn còn nhớ đến hai bạn nhỏ! Chúc mọi người đều bình an vui vẻ vượt qua mùa dịch này!

./.

Truyện convert hay : Trọng Sinh Đệ Nhất Sủng: Đại Lão Ngọt Thê Sủng Lên Trời Cố Chín Từ Hoắc Trong Sáng

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện