Trọng Sinh Chi Thủy Tựa Lưu Niên

Tuổi Trẻ


trước sau

Thời khắc này, cô đứng trong bóng râm trước cổng trường. Cô nhìn Tề Lỗi nhếch nhác dính đầy bụi đất và con đường rải nhựa dẫn tới chốn phồn hoa. Trong đầu cô giống như hiện ra cảnh đêm bi thương bên khung cửa sổ trong tiểu thuyết của Quỳnh Dao rồi lại giống như cô đã chạm tới vết xước của hiện thực.

Cô muốn gọi Tề Lỗi lại rồi đưa cho cậu số điện thoại đó để liên lạc nhưng cô lại không dám phá vỡ vẻ đẹp thê lương đó nên đành để mặc cho cậu đi xa.

Cô không nhịn được mà cười buồn. Hai người nhìn lướt qua nhau giống như hai phương hướng trên giao lộ chữ T càng lúc càng xa. Điều này lại dự báo trước những kết cục không giống nhau sao?

Cuối cùng thì Từ Thiến cũng buông bỏ được. Cô không nhìn cái bóng dáng đó thêm một lần nào nữa.

Cô xuyên qua đường, dẫm chân trên mặt đường rải nhựa, bước nhanh tới thành phố.

Cô và cậu… đã được định sẵn là người của hai thế giới.

Trong mắt của những người bình thường cô có gia thế cao không với tới nổi, có khuôn mặt xinh đẹp nhu mì, có thành tích đáng kiêu ngạo cùng với sự trưởng thành vượt xa những bạn bè đồng trang lứa.

Cho nên cuộc đời của cô cũng giống như một cái đồng hồ báo thức, đã được người khác dày công sắp đặt.

Cô sẽ học ở ngôi trường tốt nhất, giành được thành tích xuất sắc nhất. Sau đó, cô sẽ ra nước ngoài học ở ngôi trường đại học tốt nhất, ngắm đúng chuyên ngành có tiền đồ nhất. Trong tương lai cô sẽ đi trên con đường mà người bình thường không thể đuổi kịp được.

Mặc dù con đường đó nhạt nhẽo nhưng lại đủ vững chắc, cũng đủ để khiến đại đa số sinh lòng ghen ghét với cô.

Còn về cậu…

Không có suy nghĩ vươn lên, sống phí hoài năm tháng. Đó là cá tính mà cũng là ấu trĩ.

Thú vị thì đã sao? Cuối cùng thì cũng vẫn vô căn cứ thôi.

Nếu cô cũng xuyên không thì chắc chắn cô sẽ trích dẫn ra một câu nói kinh điển do một diễn viên nào đó buột miệng nói ra: "Tầm thường như vậy nhưng lại cũng tự tin đến vậy!"

Từ Thiến cảm thấy cô lại trưởng thành thêm một chút rồi. Cô ngộ ra một đạo lý mới. Đời người chính là phải không ngừng buông tay.

Mà lần này chỉ là vẫy tay với một đứa trẻ 16 tuổi mà thôi. Có gì mà đáng tiếc chứ?

Cô nhẹ nhàng xé mẩu giấy ghi số điện thoại đã bị cô nắm chặt tới mức ướt đẫm mồ hôi rồi vứt thẳng vào trong thùng rác.

"Tạm biệt… Tớ sẽ quên cậu."

Từ Thiến tự nói giống như đó là lần cuối cùng từ biệt vậy.

Nhưng đời người như vở kịch, hợp tan vô thường. Cuối cùng thì cô cũng chỉ giả vờ là một đứa bé đã từng trải thôi. Cô đâu có biết được giao lộ kế tiếp là đi ngược lại hay là không hẹn mà gặp, là cô xem thường người khác hay là cô bị người khác xem thường đâu.

Cuối cùng thì cái xe đạp leo núi cũng không còn xiêu xiêu vẹo vẹo nữa. Trong lúc xóc nảy Đường Dịch đã tìm ra mẹo để điều khiển xe đi về phía trước. Cậu ta không kiêng nể gì mà phóng thẳng về nhà.

Lúc này Tề Lỗi đã hoàn toàn mất đi tâm thái của linh hồn trung niên. Cậu cũng ngộ ra được một điều rằng:

Giả vờ cái gì mà giả vờ!? Mười sáu tuổi thì phải có sự ngông nghênh của cái tuổi 16 chứ! Có biết bao người trưởng thành thi thoảng còn ngồi trong xe nghe những bài hát cũ mà ngây người cũng chỉ bởi vì muốn ôn lại cái thời tràn đầy hồi ức.

Ông đây không cần hồi ức. Ông đây đang ở năm 16 tuổi rồi. Nếu ông đây không làm mấy chuyện ngu ngốc, không nói toạc ra thì
đúng là đã lãng phí một quãng thời gian đẹp đẽ rồi.

Thế là cậu và Ngô Tiểu Tiện cùng hét lớn mắng Đường Dịch:

- Đi chậm thôi! Mày có thể đi chậm lại chút không?

Mông đã tê rần, túi nước đá cậu cũng làm rơi rồi. Bây giờ muốn cậu nhếch nhác bao nhiêu thì có bấy nhiêu. So với lúc bị người khác âm thầm quan sát thì còn khó chịu hơn nhiều. Nhưng Tề Lỗi không hề thấy xấu hổ chút nào.

Mãi đến khi chiếc xe chuyển bánh vào trong ngõ nhỏ, tốc độ xe đột nhiên giảm xuống thì hai người mới nhảy từ trên xe xuống giống như bỏ trốn rồi đấm mạnh vào người Đường Dịch.

Đường Dịch nhanh chóng tăng tốc trốn khỏi cuộc bao vây tấn công. Cậu dùng bánh trước đâm vào căn nhà nhỏ hai tầng duy nhất trong ngõ rồi vứt xe vào trong sân:

- Mẹ, con thi xong rồi!

Trước khi Thôi Ngọc Mẫn chạy ra ngoài thì cậu ta đã chạy ra khỏi cửa như một cơn gió.

Ba người họ hợp lại rồi chạy thẳng đến nhà Tề Lỗi.

Trong lúc vào phòng, Đường Dịch trực tiếp lấy cây đàn ghita rực rỡ nhất đang treo trên tường xuống. Cậu ta ôm nó vào lòng, bày ra tư thế rock, tay quét qua dây đàn vang lên âm thanh như sét đánh.

Tề Lỗi cũng bắt chước theo mà lấy một cây đàn xuống rồi chơi cùng Đường Dịch. Cậu nhìn chằm chằm vào dây đàn một lúc lâu rồi mới gảy lên được nốt đầu tiên.

Ngô Ninh thì lấy bàn học làm mặt trống rồi chìm đắm vào trong đó.

"Tôi đã không thể chăm sóc cho đôi bàn tay mĩ lệ ấy… Đôi bàn tay đã luôn ở phía sau truyền hơi ấm cho tôi."

Ngay lập tức quỷ khóc thần sầu, những âm thanh như tiếng kêu gào của ma quỷ rót thẳng vào tai, đến cả căn nhà cũng run rẩy theo.

Hàng xóm xung quanh nghe thấy tiếng động thì đổ mồ hôi lạnh. Xong rồi! Lớp 9 kết thúc rồi. Bọn trẻ ranh ấy lại quậy phá rồi.

Trong căn nhà sát ngay bên cạnh nhà họ Tề, bà cụ nhà họ Dương đang ngồi cắn hạt dưa với một người phụ nữ trung niên, nói chuyện trong nhà.

Nghe thấy tiếng ồn ào ở nhà bên cạnh, bà cụ Dương nhíu chặt mày lại:

- Cũng không học hành gì, chỉ biết quậy phá thôi. Lớn thêm chút nữa không biết còn thế nào nữa.

Người phụ nữ lại cười:

- Bà lo lắng chuyện đó làm gì? Quách Lệ Hoa người ta còn chẳng thèm để ý ấy. Bà thật sự cho rằng nhà nó và hai nhà Đường, Ngô giống nhau sao? Cứ chờ xem. Qua 2 năm nữa chỉ có hai vợ chồng nhà họ khóc lóc thôi.

Bà cụ Dương bĩu môi:

- Còn những 2 năm? Năm nay có quẻ khảm*! Cũng nên học cấp 3 rồi. Để xem đầu đá nhà nó có thể thi được vào đâu.

*: Quẻ Khảm tượng trưng cho sự trùng trùng hiểm hãm.

Mắt thấy trong ngõ có một bóng người vụt qua ngay trước cửa. Là Thôi Ngọc Mẫn đuổi theo Đường Dịch đi vào nhà của Tề Lỗi.

Bà cụ Dương lập tức phấn chấn tinh thần:

- Đi, qua đó xem xem.

Truyện convert hay : Xuyên Nhanh Công Lược: Nữ Xứng Có Độc

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện