Trọng Sinh Chi Giả Thế Tử Chân Phò Mã

Chương 41: Vì người mà dũng cảm


trước sau

Advertisement

Chương 41: Vì người mà dũng cảm

Khóe miệng Cảnh Dung dính máu liền muốn ngẩng đầu lên, nụ cười lạnh lùng bên môi còn chưa kịp hình thành thì đã biến mất vì thấy Lạc Tử Phong cách đó ba bước, trong mắt lóe lên kinh ngạc, sao người này lại đến đây? Hầu như là theo bản năng, Cảnh Dung cúi đầu xuống, không muốn để đối phương nhìn thấy dáng vẻ chật vật bây giờ của mình, trong lòng không ngừng nói lặp đi lặp lại, xin ngươi, mau rời đi đi...
Lạc Tử Phong không có thuật đọc tâm, không biết suy nghĩ lúc này trong lòng Cảnh Dung. Nhìn động tác ngẩng đầu rồi cúi mặt của Cảnh Dung, còn tưởng đối phương bởi vì cái tát này mà cúi đầu khóc nức nở, đau đớn trong lòng chiếm cứ khiến nàng muốn tiến lên lau nước mắt cho Cảnh Dung. Thế nhưng hồng y nữ tử kia lại nhấc tay lên lần nữa, lửa giận cháy hừng hực lúc nãy bị đau lòng dập tắt lúc này lại bùng lên. Sao có thể để ngươi thực hiện được, lần này nhất định phải ngăn ngươi lại.
Vô cùng dùng sức, Lạc Tử Phong vững vàng chụp lấy cánh tay đang giơ trên không của hồng y nữ tử, sát ý bởi vì cảm nhận đối phương dùng sức hơn cái tát lúc nãy mà càng thêm nồng đậm. Sức lực khiến nàng suýt nữa không thể nắm được này có thể tưởng tượng được cái tát lúc nãy Cảnh Dung phải nhận có bao nhiêu đau đớn.
"Tương Vương Thế tử?". Tay phải bị tóm trong nháy mắt, trên mặt Nguyệt Viên công chúa hiện lên kinh hãi. Không phải nàng ta không e ngại thế lực Tương Vương phủ, mà là thực sự không nuốt trôi cơn giận này. Đợi một ngày vẫn không thấy người trương vương phủ đến quan tâm Cảnh Dung, rốt cuộc nàng ta cũng ngồi không yên nữa, thầm nghĩ thì ra trong mắt Tương Vương Thế tử, Cảnh Dung cũng chỉ có chút phân lượng như thế thôi. Vì vậy liền đánh bạo đến Như Nguyệt trai, ai ngờ vừa mới đánh một cái, đối phương đã chạy đến đúng lúc. Bây giờ nên ứng biến thế nào nàng ta cần khẩn cấp cân nhắc, sát khí trong mắt thiếu niên có bề ngoài tuấn lãng này thật sự quá làm người ta sợ hãi. Thậm chí Nguyệt Viên có trực giác, nếu một cái tát này thành công đánh trên mặt Cảnh Dung, như vậy chờ nàng chính là Tu La giết chóc vô tình.
Nghe đối phương gọi ra phong hào của mình, lông mày Lạc Tử Phong hơi nhíu, nhìn lại trang phục của đối phương. Cùng một kiểu dáng cung trang như Cảnh Dung, chẳng lẽ đây chính là Cửu công chúa Nguyệt Viên mà đêm qua ngoại công nhắc đến? Đột nhiên, Lạc Tử Phong cảm thấy vui mừng trong lòng, nếu không có ngoại công nhắc nhở, hôm nay căn bản nàng sẽ không đến, tất nhiên cũng không thể ngăn cản một hồi tai họa phát sinh. Đồng thời cũng buồn bực bản thân động tác không đủ nhanh, nếu như có thể nhanh chóng chọn xong lễ vật thì sẽ không chậm ba bước kia. Bởi vì chỉ kém ba bước mà nàng chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn cái tát kia hạ xuống. Trong đầu vang lên từng giọng nói đứt đoạn, không thể tha thứ, ác ma trong cơ thể không ngừng kêu gào, tuyệt đối không thể tha thứ. Cho dù cùng là công chúa như Cảnh Dung thì thế nào? Cho dù hôm nay Lạc Tử Phong nàng phạm phải đại tội phạm thượng loạn thần tặc tử thì thế nào? Tuyệt đối không thể tha thứ, hoàng huynh như vậy, hoàng tỷ cũng như vậy, Cảnh Dung, rốt cuộc suốt mười lăm năm qua nàng đã phải sống bên trong nước sôi lửa bỏng này như thế nào?
"Nguyên Viên công chúa?". Lạc Tử Phong mạnh mẽ vung tay, nhìn đối phương trọng tâm bất ổn mà lùi ra sau, sau đó ngã xuống đất, nhưng nàng cảm thấy chưa đủ, mức độ như vậy còn chưa đủ. Nhất định phải khiến nàng ta trả giá ngang bằng, không, phải trả gấp trăm lần. Tất cả mọi người đều bắt nạt Cảnh Dung, như vậy liền để nàng đi, để Phò mã tương lai như nàng bảo vệ nữ nhân đáng thương này.
Cảnh Dung cúi đầu được Lạc Tử Phong hộ ở phía sau không hiểu sao cảm thấy cảnh tượng này hết sức quen thuộc. Đúng rồi, là lúc đối mặt với công kích trí mạng của gấu đen, người này cũng kéo nàng ra sau như vậy. Giờ phút này, tâm tình của người này tuy không giống như lúc đó, thế nhưng nàng có thể cảm nhận được bóng lưng này đang nỗ lực truyền thông điệp cho nàng, hoàn toàn tín nhiệm và bảo vệ. Trong nháy mắt, nước mắt tẩm ướt vành mắt nàng, cho dù lúc nãy nhận một cái tát mạnh mẽ thì cũng không khóc, mà lúc này lại như nước vỡ đê. Được rồi, Lạc Tử Phong, ngươi làm được rồi, không cần thiết vì chuyện này mà chọc phiền phức không tất yếu. Nghĩ đi nghĩ lại, nàng liền bước nhanh về phía trước, từ phía sau ôm lấy, Lạc Tử Phong đang từng bước áp sát Nguyệt Viên, giống như lúc trước ôm lấy Lạc Tử Phong tránh khỏi một đòn của gấu đen, để Lạc Tử Phong không bước đến nữa.
"Công chúa, thả ra, ta không thể tha thứ, những người tổn thương nàng ta tuyệt đối không thể bỏ qua!". Cảm nhận được ý muốn ngăn cản trong cái ôm của Cảnh Dung, Lạc Tử Phong nói, buông tay đi, để cho nàng tự mình xóa sạch những người không xem trọng tình thân khỏi thế gian này.
Trong lòng Cảnh Dung lần nữa bị lời của Lạc Tử Phong làm chấn động, nhưng mà nàng chỉ ở trong lòng không tiếng động nói một tiếng cảm tạ, ngoài miệng lại nói lời cay nghiệt trái lương tâm: "Tổn thương ta đâu chỉ có một mình Cửu hoàng tỷ, còn có Tam hoàng huynh, Tứ hoàng huynh, Lục hoàng huynh, Bát hoàng huynh. Không, xa hơn bọn họ, còn có những người không rõ coi ta là người bị nguyền rủa, lẽ nào người đều muốn tìm từng người tính sổ sao? Ngươi cũng phải biết chừng mực cho ta, ngươi chỉ là một Tương Vương Thế tử nho nhỏ mà thôi, làm sao có thể đấu với thiên chi kiêu tử chân chính bọn họ chứ? Hôm nay nếu ngươi làm tổn hại Cửu hoàng tỷ, đó không phải là vì ta xả giận, mà là càng đem ta đẩy vào hố lửa!".
Xin lỗi, không cần lại ra mặt vì nàng, như vậy sẽ bị liên lụy, rời đi đi, rời xa đi, chỉ để một mình nàng thôi, kéo tất cả bọn họ xuống địa ngục. Tất cả bọn họ đều thuộc về địa ngục, thế nhưng Lạc Tử Phong sở hữu đôi mắt trong suốt ấy không phải. Vì vậy, xin ngươi rời đi đi....
Hố lửa sao? Lạc Tử Phong lắc đầu một cái, rõ ràng đối phương che giấu rất

Advertisement
khá, thế nhưng nàng cứ phát hiện đó thật sự chỉ là lời nói dối. Là bởi vì hai tay ôm lấy nàng đang dùng sức như đang nắm lấy cọng rơm cứu mạng sao? Đúng là không thành thật a, chuyện nàng muốn làm không phải là kéo Cảnh Dung từ trong biển lửa ra sao? Còn có thứ gì so với hiện tại khiến con người ta càng thêm tuyệt vọng hơn nữa? Huynh trưởng vì quyền lực có thể hi sinh muội muội ruột, tỷ tỷ vì tư dục có thể một tát đánh muội muội ruột thịt. Những người này, để cho hai tay nàng tự mình đẩy họ xuống địa ngục đi. Vì vậy, nếu thật sự thống khổ như vậy thì không cần rời khỏi nàng ấy, hai người cùng nhau đối mặt, sau đó sống lại từ trong tuyệt vọng. Lạc Tử Phong nàng chính là sống lại từ tuyệt vọng, cho nên nàng tin tưởng tương lai có thể cũng lôi kéo Cảnh Dung trải qua kì tích như vậy. Mà người sáng lập kì tích này, không còn là mẫu thân, mà là Lạc Tử Phong nàng.
"Công chúa, ta nghe thấy tiếng lòng chân chính của nàng, vì vậy, không cần ngăn cản ta, được không?". Lạc Tử Phong tận lực giảm nhẹ ngữ điệu, lời nói kia như lời an ủi ôn nhu nhất thế gian, vuốt ve lên khóe miệng bị thương của Cảnh Dung, cùng với vết thương nội tâm mà nàng cho rằng mãi mãi không thể khép lại kia.
"Ta biết rồi". Cảnh Dung nhẹ nhàng buông lỏng đôi tay ôm Lạc Tử Phong, nước mắt đã ngừng chảy, lần đầu tiên bị đối phương nhìn thấu nội tâm, nàng không những cảm thấy không thích mà ngược lại trong lòng còn nhàn nhạt vui mừng.
Thấy Lạc Tử Phong bị Cảnh Dung ngăn cản lại tiến đến lần nữa, Nguyệt Viên ngã ngồi trên đất giương mắt nhìn lại, ánh sáng mặt trời xung quanh bị người này hoàn toàn che chắn, phải chết ở đây sao? Sợ hãi trong lòng Nguyệt Viên không ngừng lan rộng, thế nhưng không có chút khí lực đứng lên bỏ chạy, ngay cả thái giám cùng tỳ nữ cũng không giúp được gì. Mùi vị chết chóc bao phủ nàng ta, lần đầu tiên trong đời, Nguyệt Viên có cảm giác hối hận.
"Hoàng thượng giá lâm!!!".
Đúng vào ngay lúc này Lạc Tử Phong nghe thấy thanh âm không muốn nghe nhất, đáy lòng liên tục cười lạnh. Sao vậy, mọi chuyện đến đây liền kết thúc rồi sao? Cuối cùng Lạc Tử Phong cũng cảm nhận được vì sao Cảnh Dung vẫn luôn thờ ơ với sủng ái của Phụ hoàng. An ủi đến muộn như vậy có khác gì diễn trò, nếu thật sự quan tâm, sao có thể để sau khi mọi chuyện xảy ra rồi mới chạy đến? Nàng không tin với thủ đoạn của Cảnh Thái đế thì sẽ không biết được chuyện hôm qua, càng không tin chuyện hôm nay Cửu công chúa đến đây hắn không nghe được chút phong phanh nào. Thậm chí ngay cả cha ruột cũng như vậy ư? Lạc Tử Phong hơi thùy mi mắt, đem con ngươi cùng suy nghĩ trong lòng yểm trong bóng tối, giống như những người ở đây quỳ xuống hành lễ với Cảnh Thái đế.
"Cảnh Dung....", Cảnh Thái đế vội vàng đỡ Cảnh Dung đang quỳ trên mặt đất lên, nhìn thấy vết máu nơi khóe miệng đối phương, hắn âm thầm tức giận hành động chậm trễ của bản thân. Nếu sớm biết Lạc Tử Phong không thể đến đúng lúc, hắn cũng sẽ không để chuyện phát sinh đến mức này. Thế nhưng, tất cả đều đã muộn, không phải sao?
Cảnh Dung nghiêng người, tự nhiên thoát khỏi vòng tay quan tâm của Cảnh Thái đế, vẻ mặt lạnh nhạt nói: "Phụ hoàng, nhi thần không sao, Phụ hoàng vẫn nên đến xem Cửu hoàng tỷ trên đất thì tốt hơn".
Nghe tên mình được Cảnh Dung nhắc đến, Nguyệt Viên ngồi trên đất lúc này mới có phản ứng, Phụ hoàng đến rồi, vì vậy, nàng được cứu rồi? Cảm giác sống sót từ cõi chết lúc này xâm chiếm tư duy nàng ta, hoàn toàn quên mất chuyện sai mình làm hôm nay, Nguyệt Viên giãy dụa đứng dậy, như một cơn gió chạy đến kéo cánh tay Cảnh Thái đế, một mặt oán giận chỉ Lạc Tử Phong và Cảnh Dung: "Phụ hoàng, người nên làm chủ cho nhi thần a, Hoàng muội cùng Tương Vương Thế tử bắt nạt nhi thần, nếu như Phụ hoàng không đến đúng lúc thì có lẽ sau này không còn gặp lại nhi thần nữa rồi".
Nghe Nguyệt Viên kẻ ác cáo trạng trước, Lạc Tử Phong ngoại trừ cười lạnh thì còn có thể làm gì? Đôi mắt lạnh lùng nhìn Cảnh Thái đế, nàng muốn xem xem Cảnh Thái đế vẫn luôn nơi nơi bảo hộ Cảnh Dung, luôn lấy hình ảnh người cha sủng ái con gái gặp phải tình huống thế này sẽ xử lý ra sao? Hai người đều là nữ nhi của hắn, nhất định rất khó xử đi?
"Vậy sao?". Cảnh Thái đế xoay người, nắm lấy bàn tay Nguyệt Viên đang ôm lấy tay mình, trên mặt là ý cười ôn hòa mà Nguyệt Viên chưa bao giờ nhìn thấy, "Đã như vậy thì hãy để trẫm tự mình lựa chọn ngày sau không còn gặp lại Nguyệt Viên là tốt rồi".
Lạc Tử Phong cùng Nguyệt Viên khi nghe lời này của Cảnh Thái đế đều bị dọa sợ rồi, hai người đều bất ngờ, chỉ là chuyện bất ngờ không giống nhau.
"Phụ hoàng, người đang nói gì vậy? Nhi thần không hiểu.....". Nguyệt Viên một mặt khó tin nhìn Cảnh Thái đế, khiếp sợ trên mặt dần chuyển thành hiểu rõ, thê lương, còn mang theo nụ cười tuyệt vọng: "Ta đã sớm biết không phải sao? Lại còn hi vọng xa vời người sẽ đứng về phía ta, thực sự là quá ngây thơ a. Đứa con gái người yêu nhất vĩnh viễn chỉ có một mình Cảnh Dung, cung điện tốt nhất, Phò mã tốt nhất, kỳ trân dị bảo tốt nhất, hết thảy đều là tốt nhất!".
Sau ngày đó, Nguyệt Viên không còn xuất hiện trước mắt dân chúng nữa, thế nhưng Lạc Tử Phong biết Cảnh Thái đế sẽ không giết nàng ta, dù sao thì đó cũng là con gái của hắn.

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện