Trở Thành Dì Nhỏ Của Pháo Hôi Thiên Tài


trước sau

Advertisement

“Cả hai đều là con ruột của Tiểu Trương.” Người có kinh nghiệm rất nhanh phát hiện nghi vấn, “Nhưng chỉ kém nửa tuổi? Tiểu Phong không phải 6 tuổi sao?”

“6 tuổi? Đó là bộ dáng 6 tuổi à?”

“Cũng phải, đứa nhỏ này nói ba tuổi cũng có người tin.”

“Nếu lớn hơn Hiên Hiên nửa tuổi, thì là 4 tuổi rưỡi.”

“Chắc là sợ mất mặt, đứa nhỏ này mới từ nông thôn ra, bao nhiêu tuổi còn tùy thuộc vào lời bọn họ.”

Hạ Miên khen ngợi sự thông minh của nữ cảnh sát, lập tức nói, “Là con ruột của anh rể, năm đó Hoàng Hiểu Quyên thừa dịp chị tôi mang thai liền ở cùng Trương Khải Minh.”

“Chị tôi mới sinh Tiểu Phong, cô ta đã gấp không chờ nổi gửi ảnh bụng to của mình cho chị ấy, nói người Trương Khải Minh yêu là cô ta, mà chị tôi còn đang trong cữ, sao có thể chịu được, lập tức đi tìm bọn họ, kết quả trên đường đến tai nạn qua đời.”

Cô chỉ chỉ mấy phòng nói, “Bằng không lấy lương bổng của công nhân bình thường làm sao mua nổi phòng, đều là cầm tiền bồi thường của chị tôi mua, nghe nói khoảng bốn năm vạn.”

Hoàng Hiểu Quyên nghe ba chữ “phí bồi thường”, sắc mặt đại biến.

Người phía sau xem náo nhiệt cũng sắp nổ tung, ở niên đại một gia đình bình thường tiết kiệm được từ ba đến bốn ngàn, bốn năm vạn tuyệt đối là một khoản rất lớn.

“Có thật không, không phải điều kiện trong nhà Tiểu Hoàng tốt sao?” Có người nghi hoặc.

Không ngờ Hoàng Hiểu Quyên còn tự cho mình một cái gia đình có bối cảnh tốt.

Hạ Miên cười lạnh, “Con người có giáo dục tử tế lại đi làʍ ŧìиɦ nhân sao?”

“Có điều kiện còn muốn chiếm vị trí chị tôi để lại cho đứa bé này?” Hạ Miên tiếp tục, “Hại chết chị tôi, chiếm được công việc tốt từ chị ấy, còn muốn ngược đãi đứa con duy nhất chị để lại, tâm địa của cô rốt cuộc ác tới mức nào?”

Mọi người một mảnh ồ lên.

“Gì cơ?”

“Sao lại thế?”

Hạ Miên giải thích, “Chị tôi học ở Đại học Minh Sư, sau khi tốt nghiệp được phân đến Nhất trung Hoa Cương làm lão sư, Trương Khải Minh cũng vì thế kết hôn với chị tôi, có thân phận người nhà, mới có thể làm công nhân ở Hoa Cương.”

Hạ Miên khinh miệt nhìn Hoàng Hiểu Quyên, nói, “Việc làm thủ thư ở sơ trung Hoa Cương hiện tại của Hoàng Hiểu Quyên, là do lúc trước chị tôi ngoài ý muốn qua đời, xuất phát từ chủ nghĩa nhân đạo, nhà trường thấy cha con Trương Khải Minh đáng thương nên mới cấp công việc.”

“Phỏng chừng trường học cũng không ngờ, vị trí vốn của Tiểu Phong, cuối cùng lại để đầu sỏ hại chết chị tôi làm!” Hạ Miên lạnh lùng nói, “Cô nói xem có đúng không, Hoàng Hiểu Quyên!”

Hoàng Hiểu Quyên còn đang hoảng loạn không biết vì sao Hạ Miên lại biết mấy chuyện này, Hạ Miên lại cho cô ta một câu hỏi khó như lên trời, lập tức ngoài mạnh trong yếu nói, “Cô nói bậy, cô nói bậy!”

Bình thường dân chúng ít khi ăn qua loại dưa này, tức khắc thảo luận ríu rít, bật công tắc spam có thể lưu truyền đến đời sau:

“Tấm tắc, nếu chuyện này là thật, thật đúng là……”

“Chuyện trẻ con mà cũng bịa đặt được, còn gì khác không thể không? Đúng là 5 năm trước Tiểu Trương mới đến nhà máy, ai biết trước kia anh ta là người nào.”

“Cũng đúng, Tiểu Hoàng luôn nói cha mẹ anh em của mình ở thành phố rất lợi hại, 4-5 năm qua, ngoài một đứa em gái là hộ sĩ, những người khác cũng chưa gặp qua.”

“Tiểu Hoàng đúng là vợ hai rồi.”

“Bây giờ không còn là vợ hai nữa, người ta đã thành công thượng vị hại chết người cưới hỏi đàng hoàng rồi.”

“Thế còn không phải tội phạm gϊếŧ người sao?”

“Đâu chỉ là tội phạm gϊếŧ người, cầm tiền bồi thường của người ta mua phòng lớn, lấy công việc của người ta, còn ngược đãi đứa bé ……”

“Tấm tắc, biết người biết mặt không biết lòng, loại này ngay cả súc sinh cũng không bằng!"

“Ai có thể ngờ được, nhìn hiền lành như vậy…… thật tấm tắc……”

“Đáng thương cho đứa nhỏ…… tạo nghiệt ……”

Vị phu nhân lúc nãy theo sát Hoàng Hiểu Quyên lập tức lùi sang bên cạnh hai bước, nhíu mày nhìn cô ta hỏi, “Hiểu Quyên, là thật sao?”

Hoàng Hiểu Quyên cấp hỏa công tâm, “Đương nhiên không phải, nói bậy hết! Chị Vương, đừng nghe cô ta nói, cô ta muốn thay mặt chị mình, không muốn để lão Trương cùng em sống an ổn!”

Nói tới đây, như nhớ tới gì đó, ánh mắt sáng ngời, “5 năm trước cô mới bao nhiêu tuổi! Mười thôi thôi, một đứa trẻ sao lại biết nhiều như vậy, chắc chắn là bịa đặt lung tung!”

Nhìn ánh mắt nghi hoặc của mọi người lại hướng về đây, Hạ Miên cũng không sợ, tuy cô không nói mình từ đâu biết, nhưng sự thật vẫn ở đó:

“Cô nói tôi bịa, vậy tôi đây hỏi cô: Hiên Hiên không phải con của anh rể sao? Thời điểm chị tôi vừa sinh xong cô không gửi ảnh mình mang bầu cho chị ấy hả? Bức ảnh đó chị đã gửi cho mẹ tôi, tôi còn lưu đây, nếu không để mọi người xem chút?”

“Hay là các người vô dụng dựa vào tiền bồi thường của chị tôi mua phòng? Anh rể cùng nhà cô đều là hai bàn tay trắng, các người lấy tiền ở chỗ nào? Đừng có nói điều kiện nhà cô tốt, nhà cô cũng chỉ ở ngoại thành mà thôi, hỏi thăm một chút là biết.”

“Còn nữa cô nói việc thủ thư ở sơ trung Hoa Cương là do Trương Khải Minh tìm? Chuyện này chúng ta chỉ cần tìm hiệu trưởng, hỏi xem vì sao lại cho vợ công nhân quèn như Trương Khải Minh một công việc tốt như vậy.”

Làm thủ thư ở sơ trung vừa nhàn hạ lại kiếm không ít tiền, là một công việc phúc lợi, người bình thường đoạt không nổi.

“Đúng vậy, nói đến quan hệ, xem nhà Lý Công kia kìa, con dâu người ta là sinh viên đại học chuyên khoa, thế mà còn chẳng vớt được một chức vụ tốt”

“Lúc trước còn nói là người trong nhà an bài, ha hả……”

“Chuyện cũng dễ thôi, lão Lý nhà tôi thân với hiệu trưởng Trần, hỏi một chút sẽ biết.”

Hoàng Hiểu Quyên càng nghe càng hoảng, cô ta nhất thời không có cách nào, một mặt cắn răng kêu Hạ Miên nói dối:

“Cô nói bậy, tiền mua phòng là tôi mượn người trong nhà, công việc ở trường học là vì tài nguyên của ba tôi không ở bên này, cho nên mới đổi với Tiểu Phong, chúng tôi đã bàn bạc sau khi Tiểu Phong lớn lên, sẽ tìm cho nó một công việc ở xưởng điện lực.”

Hạ Miên biết cô ta năng ngôn thiện biện, loại lời không căn cứ này, ầm ỹ mấy ngày sẽ không có kết quả.

Nhưng có một sự thật, cô ta trốn thế nào cũng không xong đâu, “Như vậy, Hiên Hiên rốt cuộc lớn bao nhiêu? Có phải con ruột của Trương Khải Minh không?”

Thấy ánh mắt Hoàng Hiểu Quyên rơi xuống người Tiểu Phong, Hạ Miên nhắc nhở, “Đừng hòng lẫn lộn tuổi của Tiểu Phong. Tiểu Phong nhà tôi có ghi chép ngày tháng năm sinh ở bệnh viện.”

Hoàng Hiểu Hà hít sâu một hơi, phẫn nộ nói, “Tôi vốn dĩ không muốn nói, là cô ép tôi.”

“Tiểu Phong vốn không phải con ruột của anh rể cô, là chị cô nɠɵạı ŧìиɦ!”

Tɦασ má! Lẫn lộn phải trái xong, lại muốn đổi trắng thay đen?

Nếu không phải đang ôm trẻ con, Hạ Miên tuyệt đối cho cô ta một cái tát, “Hoàng Hiểu Quyên, cô đúng là ăn thịt người không nhả xương, dẫm lên tro cốt của chị tôi hưởng thụ, hiện tại còn muốn bôi nhọ?! Tiểu Phong có phải con Trương Khải Minh hay không, chúng ta đi xét nghiệm sẽ biết!”

Hoàng Hiểu Quyên thốt lên, “Lấy máu nhận thân không khoa học, căn bản không chuẩn!”

“Thì ra cô biết điểm này, cho nên tùy tiện hất bát nước bẩn cho chị tôi.” Hạ Miên cười lạnh, “Hiện tại nhận quan hệ cha con cũng không cần lấy máu nhận thân nữa.”

Một bà lão tóc hoa râm bên cạnh giải thích, “Hiện tại xét nghiệm DNA, chỉ cần có tóc của đứa trẻ và ba nó, chuẩn trăm phần trăm, Tiểu Bạch nhà tôi nói.”

Lập tức có người phụ họa, “Tiểu Bạch từ nước ngoài trở về, anh ấy nói nhất định không sai.”

Thấy Hoàng Hiểu Quyên còn muốn nói gì đó, Hạ Miên lạnh lùng chặt ngang, “Cô tốt nhất nghĩ kỹ rồi hãng nói, còn dám tạo bôi nhọ thanh danh chị tôi, tôi sẽ kiện cô tội bôi nhọ.”

Nữ cảnh sát sửa lời, “Là tội phỉ báng.”

Hạ Miên nháy mắt càng có khí thế, “Có nghe rõ không! Tôi kiện cô tội phỉ báng, cứ chờ ngồi tù mọt gông đi!”

Có cảnh sát hát đệm, lại nghe chuyện phải ngồi tù, Hoàng Hiểu Quyên không dám ba hoa chích choè, đôi mắt đầy nước gấp đến loạn.

Mọi người còn có gì không rõ, cô cũng nói nhiều, chuyện ngược đãi trẻ con chắc chắn trốn không thoát, mà mấy chuyện kia, cùng lắm là làm mất thanh danh Trương gia mà thôi,

Advertisement
Hạ Miên cũng không sốt ruột.

Cô đưa cảnh sát cùng mấy người xem náo nhiệt đến nhà vệ sinh, chỉ vào quần áo nhìn không rõ màu trong chậu nhôm, “Đây là tất cả quần áo của thằng bé, hơn nữa đều là do nó tự giặt.”

Hoàng Hiểu Quyên đuổi theo nói, “Sao lại không có quần áo, tuổi của hai anh em tuổi không chênh nhau nhiều, bọn nó mặc chung quần áo với nhau.”

Hạ Miên liếc cô ta một cái, “Trên người không đau nữa sao? Chân cẳng còn rất nhanh nhẹn nha.”

Hoàng Hiểu Quyên lập tức lộ ra một bộ dáng kiên cường nhẫn nại đáng thương .

Đáng tiếc có câu tìm công đạo không bằng vấn lương tâm.

Lão thái thái đối diện vừa nãy còn mắng Hạ Miên không biết tiến vào từ khi nào, đứng ở cửa nhà vệ sinh nói, “Đứa nhỏ này đến đây đã hơn nửa năm, ngoài thời điểm được mẹ đưa tới còn trông sạch sẽ, về sau không thấy nó mặc quần áo đẹp đẽ gì, từ lúc tới đây đều mặc đi mặc lại mấy bộ này.”

“Tôi còn nhớ mình từng nghe, quần áo trẻ con nên giặt sạch, Tiểu Hoàng nói đứa nhỏ này quá làm ầm ĩ, cực kỳ bẩn thỉu, quần áo đẹp đều bị phá nát, phải mặc tạm đồ của Tiểu Trương.”

Hoàng Hiểu Quyên không ngờ lão thái thái sẽ xen mồm vào, vội la lên, “Bác Lưu, bác mới gặp nó có vài lần……”

Lưu lão thái thái không khách khí dỗi cô ta, “Đúng vậy, cả ngày bị cô nhốt trong nhà đánh, tôi đương nhiên chỉ có thể gặp vài lần? Uổng công lúc trước tin cô là người tốt, sớm biết cô ác độc như vậy, tôi có thể để cô sống lâu ở đây sao?!”

Sắc mặt Hoàng Hiểu Quyên tức khắc đại biến.

Phải biết trong tòa nhà này đều là lãnh đạo, tiền lương mấy năm nay của Trương Khải Minh cũng vì quan hệ với đám người đó mà tích cóp.

Gần đây cô ta lấy lòng đủ kiểu vị phu nhân kia, chính là chuẩn bị cho việc nhận giải ưu tú cuối năm, nếu năm Trương Khải Minh lại nhận được danh hiệu công nhân tiên tiến, sang năm có thể tiếp tục thăng chức.

Hoàng Hiểu Quyên đang vắt hết óc nghĩ lý do, Hạ Miên đã đẩy cửa phòng Bắc ra, trào phúng nói với Hoàng Hiểu Quyên, “Cho nên để trẻ con ngủ ở chỗ này cũng vì nó quá bẩn quá lôi thôi?”

Mấy người theo sau bác Lưu xem náo nhiệt nháy mắt trầm mặc.

Phòng tối không có cửa sổ, tầm khoảng năm sáu mét vuông, chất đầy đồ dùng, chỉ có một cái đệm bẩn thỉu nằm ở khoảng trống trước cửa, bông sớm kết thành từng khối, chính giữa đen sì chứng tỏ thời gian đứa trẻ ngủ ở đây không ngắn.

“Cái này cô giải thích thế nào?”

Bác Lưu đập đập cây gậy, tức giận thở dài, “Làm bậy ……”

Trong tiểu thuyết, vai ác Trương Dư Hiên 18 tuổi mới đột nhiên xuất hiện, danh tiếng họa sĩ thiên tài truyền xa, chờ thanh danh khiến giá tranh vẽ lên cao mới dọn khỏi nơi này, nói cách khác, rất có thể đứa bé này sống ở đây hơn mười mấy năm……

Nghĩ như vậy, nước mắt Hạ Miên nhịn không được rơi xuống, “Tên tội phạm gϊếŧ người này thật nhẫn tâm, nếu không thích, đưa đứa trẻ đi cũng được, vì sao lại ngược đãi như vậy……”

Thấy Hạ Miên khóc, Tiểu Phong có chút sợ hãi, cậu chịu đựng nỗi sợ, cẩn thận vuốt đôi mắt Hạ Miên, “Dì nhỏ không khóc.” Giọng nói mang theo sự nức nở của trẻ con.

Cậu quá nhỏ, thậm chí không hiểu cuộc đời mình thương tổn, ác độc như thế nào, ánh mắt thanh triệt chỉ còn sự lo lắng cho Hạ Miên.

Hạ Miên cực kỳ khó chịu, cô cố nén lệ ý, đè đầu đứa trẻ xuống vai mình, nức nở nói, “Không sao, dì nhỏ không có việc gì, Tiểu Phong đừng sợ. Dì nhỏ nhất định bảo vệ con.” Dứt lời vẫn nhịn không được rơi lệ đầy mặt.

Không ít người đỏ mắt theo.

“Súc sinh!” Trong đám người không biết ai mắng một câu.

Vẻ mặt Hoàng Hiểu Quyên nan kham, ủy khuất nói, “Căn bản không giống như mọi người nghĩ đâu! Tiểu Phong không ngủ ở đây! Cô ta mới phỉ báng!” Sống còn học còn dùng, “Tôi muốn kiện cô ta tội phỉ báng!”

“Có phải phỉ báng hay không, tới cục cảnh sát rồi nói sau.” Cảnh sát trung niên nói, “Liễu Hồng, chụp hết chưa?”

Nữ cảnh sát tên Liễu Hồng thu camera, “Toàn bộ.”

“Này sao lại tới cục cảnh sát? Tôi, tôi không phạm tội!” Hoàng Hiểu Quyên nháy mắt hoảng loạn, nói không lựa lời tìm đường thoái thác, “Tôi không ngược đãi trẻ con, là Khải Minh nói đứa nhỏ này không phải con anh ấy, không muốn nhìn thấy nó, cho nên để thằng bé ngủ bên trong, chính nó dơ làm bẩn chăn nệm.”

Hạ Miên cười lạnh, cô vẫn luôn không muốn dính tới Trương Khải Minh vì hắn ta là tên ngụy quân tử cực kỳ đáng sợ trong tiểu thuyết, bề ngoài hàm hậu nhiệt tình, hành sự lại cực kỳ cẩn thận chu toàn, hơn nữa khả năng bao biện rất tốt, không ai tin hắn là người xấu.

Chỉ không nghĩ rằng Hoàng Hiểu Quyên lại cắn người ra, thật đúng lúc.

“Cho nên, là anh rể ngầm đồng ý để cô ngược đãi?” Hạ Miên bừng tỉnh nói, “Cũng đúng, nếu anh ta không đồng ý, cô sao có thể ngược đãi trẻ con được?”

“Cho nên ý của cô là Trương Khải Minh nghi ngờ chị tôi nɠɵạı ŧìиɦ, cho nên anh ta nɠɵạı ŧìиɦ cũng là đúng, coi cô như vợ hai?”

Hạ Miên chỉ vào tấm đệm nát kia, phẫn nộ nói, “Trẻ con chỉ vì một sự hoài nghi vô cớ mà phải chịu chuyện thế này? Nếu cuối cùng tra ra đứa bé là con của Trương Khải Minh, hai người dám đồng ý dập đầu tạ tội chị tôi không?”

“Cũng không phải,” có người thóa mạ, “Mặc kệ Hạ Xuân* là người thế nào, Trương Khải Minh cùng Hoàng Hiểu Quyên là giày rách là thật.”

(*) có thể là tên mẹ Tiểu Phong.

“Không phải……” Hoàng Hiểu Quyên rơi lệ, “Chúng tôi……”

“Các người là mưu sát!” Đột nhiên Hạ Miên quát chói tai.

“Cảnh sát, tôi muốn kiện bọn họ tội mưu sát! Trương Khải Minh nghi chị tôi nɠɵạı ŧìиɦ, cho nên cùng Hoàng Hiểu Quyên âm mưu mưu sát, nếu không vì sao chị ấy mới sinh đã bị bọn họ kêu ra ngoài, còn trùng hợp gặp tai nạn?! Bọn họ ngược đãi tiểu Phong là vì chột dạ, muốn nhổ cỏ tận gốc!”

Hoàng Hiểu Quyên mông lung, cô ta chỉ muốn họa thủy đông dẫn, kết quả đối phương lại kết cho cô ta một cái tội đáng sợ, nghe giọng mọi người thảo luận, Hoàng Hiểu Quyên nhịn không được thét chói tai, “Cô nói bậy! Cô có bằng chứng gì?!”

Hạ Miên lạnh lùng nói, “Vậy cô có chứng cớ gì chứng minh chị tôi nɠɵạı ŧìиɦ? Người ta nói bắt gian phải bắt một đôi, ít nhất cũng phải có đối tượng nɠɵạı ŧìиɦ chứ? Hay chỉ là Trương Khải Minh nói thôi, ai biết anh ta có phải đang lấy cớ để mình thoải mái nɠɵạı ŧìиɦ hay không! Dù sao Hiên Hiên chính là bắng chứng nɠɵạı ŧìиɦ!”

Cầu ☆
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện