Trò Chơi Sớm Chiều

C68: Mở thư


trước sau

Advertisement

"Ầy anh không biết thôi! Chủ nhà là người tốt đó!"

“Dì ấy nói thỉnh thoảng vẫn nhận được thư, chữ viết trông gọn gàng, cẩn thận nên không dám vứt đi, sợ có người đến lấy nên đành giữ lại, nhiều năm như vậy những lá thư vẫn được để trong hộp, dì ấy cũng đã quên mất...”

Hoài Hâm vẫn cảm thấy mình rất may mắn, chuyện đã xảy ra hơn mười hai mươi năm trước rồi nhưng may là đối phương vẫn chưa dọn nhà, cũng không vứt bỏ những tờ giấy khó bảo quản này, 39 bức thư của Úc Thừa đều được lưu giữ đầy đủ.

"Anh ơi…"

Cô hưng phấn ngẩng đầu nhìn Úc Thừa, lại phát hiện đôi mắt anh đen như đầm, tối tăm khó phân biệt, tựa như đang đè nén một loại cảm xúc cực kỳ sâu sắc nào đó.

Giọng nói của Hoài Hâm đột nhiên dừng lại, giây tiếp theo cổ tay của cô bị Úc Thừa nắm lấy, anh kéo cô vào lòng, cúi người hôn cô thật mạnh.

Chiếc túi rơi xuống đất, hai cánh tay của Hoài Hâm bị anh giam bên mặt bàn, nhận lấy nụ hôn như cướp đoạt của anh.

Sức lực của người đàn ông rất mạnh, lưỡi của họ quấn vào nhau, Hoài Hâm bị mắc kẹt giữa cánh tay của anh và lớp gỗ mát lạnh, cô cảm thấy mùi gỗ đàn hương trên cơ thể Úc Thừa như đang bốc cháy, muốn làm cô tan chảy hoàn toàn.

Không biết công tắc gì bị chạm vào, cả căn phòng bỗng chốc tối sầm lại, chỉ có chiếc đèn bàn nhỏ trên bàn hơi sáng lên, nhưng Úc Thừa lại không để ý tới.

Anh hôn thật sâu, không hề nhẹ nhàng theo yêu cầu, trong đáy mắt Hoài Hâm có chút nước mơ hồ, cánh tay chống đỡ bộ ngực săn chắc của mình, muốn từ chối nhưng lại ra vẻ mời chào.

Cô có phần thở không được nên hơi tức giận, dùng một lực mạnh trên tay, nhưng không ngờ lại đẩy anh ra.

Úc Thừa thở hổn hển, thả lỏng một ít xiềng xích, nhưng lại cụp mắt xuống, màu mắt tối đen nhìn chằm chằm vào cô.

"Hoài Hâm, em như thế này... "

Nửa câu sau chìm vào bóng tối, anh còn chưa nói xong nhưng cô đã hiểu ý anh muốn gì.

Chuyện ban ngày nửa thật nửa giả, anh giao cho cô một vai, cô diễn cùng anh. Mối quan hệ của họ giống như một tấm gương, nói cho cùng thì không có quá nhiều ràng buộc như vậy, chỉ là yêu, tình yêu bền chặt nhất.

Hôm nay rõ ràng là yêu nhau, nhưng ngày mai lại không biết đi đâu về đâu. Vì vậy, nếu muốn bảo vệ bản thân, điều quan trọng nhất là phải tỉnh táo, tỉnh táo và tự nhận thức, vạch ra ranh giới rõ ràng giữa dục vọng và sự chân thành.

Đây là luật thông thường của trò chơi, nhưng người chơi trò chơi lại không tuân theo luật.


Úc Thừa cắn môi Hoài Hâm rồi lại tiến tới gần cô, cô là hồ ly nhỏ của anh, nhưng lúc này anh lại muốn biến cô thành một bông hồng nở rộ trong lòng bàn tay anh.

Lần trước cô nói sẽ luôn ở bên anh, anh vẫn không tin, nhưng bây giờ dù cô không hứa hẹn, anh cũng không muốn để cô đi nữa - cho dù cô có cầu xin sự thương xót cũng không thể.

Những lá thư rải rác trên mặt đất dần dần trở nên lạnh hơn, nhưng nhiệt độ trong phòng lại ngày càng tăng lên, trên gương thủy tinh xuất hiện một làn sương nhẹ, nở ra rồi lại rút đi, lặp đi lặp lại liên tục.

Bất cứ khi nào điều này xảy ra, Hoài Hâm đều cảm thấy sống động. Cô cũng tham lam, muốn rất nhiều, muốn anh lấp đầy sự trống trải trong lòng cô, muốn anh nhẹ nhàng an ủi góc yếu đuối nhất của cô.

Người như cô rất khó tìm được một người yêu ưng ý, nhiều một phần ít một phần cũng khiến cô bất an, cô chỉ muốn một người phù hợp.

Trưởng thành và quan tâm một cách vừa phải, đủ sâu sắc trong từng chi tiết, thậm chí sức mạnh từ cái ôm chân thành của cũng vừa phải, khiến cô dù cảm thấy ngột ngạt nhưng vẫn có thể thở được, giống như lúc Úc Thừa vòng hai tay ôm cô vào lòng lúc này vậy.

Hoài Hâm nghiêng đầu hôn lên cổ anh. Lông mày sâu thẳm của Úc Thừa lộ ra vẻ gợi cảm hơn, anh biết cô thích anh ôm cô như vậy.

“A Thừa…” Anh nói muốn cô gọi tên anh như một thói quen. Chính vào lúc này, cô có thể hiểu rõ nhất sự cô độc, cô đơn đến tột cùng của anh. Giống như tuyết trắng vô tận rơi trong đêm ở Đạo Thành, nối tiếp nhau rơi xuống.

Mùa đông năm nay khi cô leo lên cao nguyên gập ghềnh, sắp rơi khỏi vách đá thì chính anh đã kéo cô lại. Khu chưa lấy lại tâm trí thì mọi âm thanh cũng biến mất ngay lúc đó, cô chỉ có thể nghe thấy nhịp tim mạnh mẽ của anh.

Trên thực tế từ khi vướng vào, đã không rõ ai là người cứu ai từ lâu rồi.

Lúc này hai mắt Hoài Hâm ngấn lệ, cô giơ tay ôm lấy cổ anh, khi Úc Thừa cúi xuống liếm đi những giọt nước vừa mặn vừa nóng trên mặt cô, cô lại gọi: “A Thừa, hôn em đi.”

Úc Thừa chặn môi cô lại, như cô mong muốn mà chặn lại tiếng nói ở môi và răng cô như lúc hồ ly nói với hoàng tử bé rằng, thuần hóa có nghĩa là tạo ra một mối liên kết.

"Đối với em, anh chỉ là một cậu bé bình thường, không khác gì hàng ngàn cậu bé khác. Anh không cần em, em cũng không cần anh. Nhưng với em, anh cũng giống như hàng ngàn con hồ ly khác. Nhưng nếu em thuần hóa được anh, chúng ta sẽ cần nhau."

Vô số bộ phim đêm khuya, những cuộc liên lạc nghẹt thở, những lá thư rải rác, tuyết bay, thoáng nhìn cao nguyên năm ngàn mét, bao hình ảnh xao xuyến ùa về như thác lũ, lan rộng, tràn ngập tâm trí, Hoài Hâm ôm chặt lấy Úc Thừa, giống như anh không có cách nào buông cô ra.

"Cái gọi là thuần hóa là tạo ra sự gắn kết. Chính thời gian anh lãng phí trên người em đã khiến em trở nên quý giá như vậy."

Có lẽ vẫn còn những điều chưa chắc chắn, nhưng...

"Úc Thừa, từ nay về sau em sẽ ở bên anh... mãi mãi, ở bên anh."


Ngủ đến rạng sáng, mặt trời đã lên cao, những tia nắng vàng rơi xuống những hàng cây xanh tươi rực rỡ trên bậu cửa sổ.

Hoài Hâm còn buồn ngủ, quấn chăn quay đầu lại, đúng lúc chạm vào bộ ngực rắn chắc của người đàn ông. Úc Thừa ôm cô hôn một cái, sau đó giọng nói trầm thấp êm tai rơi xuống: “Chào buổi chiều, bảo bối.”

Hoài Hâm không muốn rời xa nên cọ vào trong ngực anh, dụi mắt có chút buồn ngủ, phát ra những tiếng rầm rì không rõ ý nghĩa, giống như một con thú nhỏ còn chưa tỉnh lại sau giấc ngủ đông.

Ánh sáng rực rỡ rơi xuống tóc cô, biến màu đen tuyền thành màu nâu nhạt tuyệt đẹp. Những ngón tay dài của Úc Thừa vén tóc mai mềm mại trên thái dương của cô lên rồi xoắn lại, chống người hôn lên khuôn mặt nghiêng trắng nõn của cô

"Muốn ngủ thêm chút nữa không? Hửm?"

Giọng nói của người đàn ông trầm thấp và từ tính, trong lòng cô chợt nóng lên. Hoài Hâm nhắm mắt lại, cử động, làm nũng mà ừ một tiếng.

“Được.” Úc Thừa dịu dàng xoa lưng cô một lát, đứng dậy mặc quần áo, sau đó cúi xuống đắp chăn cho cô một cách chu đáo, thân mật hỏi: “Anh ra ngoài mua đồ ăn, em muốn ăn gì?"

"Ừm…"

Hoài Hâm quay người đối diện với anh, lông mi cong cong ngoan ngoãn cụp xuống, dùng giọng mềm mại nói: “Xíu mại.”

Đôi má của cô có một màu hồng xinh đẹp, trông vô cùng đáng yêu, Úc Thừa không nhịn được xoa chóp mũi cô: “Còn gì nữa không?”

“… Cháo trứng muối thịt nạc.” Hoài Hâm nhăn mũi nhỏ, vô thức trốn đi, Úc Thừa cười khẽ: “Ừ, còn gì nữa”

"Bánh kếp trứng gà."

“Được, tuân lệnh.” Anh cúi xuống hôn cô lần nữa: “Bé yêu ở đây đợi anh quay lại nhé.”

Hoài Hâm nhẹ nhàng đồng ý, Úc Thừa nhìn chằm chằm cô một lát, sau đó cầm thẻ ra vào đi ra ngoài.

Không biết qua bao lâu, cô tỉnh dậy bởi mùi thơm phiêu tán. Ngồi dậy, cô phát hiện người đàn ông đang đặt đồ ăn mới nướng lên bàn gần đó, anh tách đũa dùng một lần ra, nhẹ nhàng cong môi với cô: “Đi rửa mặt nhanh rồi lại đây ăn nào.”

"Ồ."


Hoài Hâm từ từ đứng dậy, quấn mình bằng một mảnh vải có thể là khăn trải giường hoặc khăn tắm, sau đó vào phòng tắm đánh răng, rửa mặt và thay quần áo.

Lúc đi ra thì Úc Thừa đã đợi được một lúc, cô bước từng bước nhỏ đi về phía anh, sau đó anh thuận theo mà ôm cô vào lòng.

Thân thiết như song sinh dính liền vậy, Hoài Hâm muốn ngồi vào lòng người đàn ông để ăn nên đương nhiên Úc Thừa sẽ chiều chuộng cô. Anh mua món cháo trứng muối thịt nạc và xíu mại yêu thích của cô, cũng như bánh kếp trứng vàng mềm thơm ngon.

Hai người chia sẻ những món ăn ngon dưới ánh nắng dịu dàng và ấm áp, không ai nhắc đến chuyện xảy ra tối qua, mối quan hệ của họ cuối cùng đã thay đổi, họ không còn quan tâm đến việc những lời hứa đó là chân thành hay giả dối nữa.

Hầu Tố

Advertisement
Hinh thường nghỉ ngơi buổi sáng và buổi chiều, đêm trước vẫn còn nhức mỏi nên cô chỉ muốn ở trong khách sạn giết thời gian.

Hôm qua cô phát hiện trong phòng có một chiếc TV nhỏ, lá thư cô vất vả mới có được ngày hôm qua vẫn để ở gần đó, không ai để ý, không có chỗ nào khác để ngồi nên Hoài Hâm vỗ nhẹ lên giường ra hiệu cho Úc Thừa đi lên.

Một xấp dày rơi xuống cách đó không xa, Úc Thừa nhìn thoáng qua, lông mi dài như quạt che bóng, trong mắt có chút sâu thẳm khó tả.

Hoài Hâm biết đó chắc chắn là một hồi ức rất nặng nề, muốn chạm vào nó lần nữa thì phải lấy dũng khí mới có thể chạm vào được. Sau đó cô vịn cổ hôn lên khóe miệng anh, ôm thật chặt, cười nhẹ nói: “Anh.”

"... Hả?" Úc Thừa phục tùng mà nhìn qua.

"Anh có muốn xem phim với em không?"

Chỉ xem phim thôi.

Hoài Hâm nhìn anh, không nói gì mà ngả người về phía sau, kiên nhẫn chờ đợi phản ứng của anh.

Úc Thừa gật đầu, nắm lấy tay cô, đan vào ngón tay cô, nhắm mắt nhẹ nhàng ừ. Hoài Hâm mỉm cười, chọn bộ phim giả tưởng phát hành ở Canada năm 2003: "Big Fish".

Chiếc TV nhỏ chỉ có thể phát các kênh khác nhau, Hoài Hâm cầm máy tính bảng của Úc Thừa ở đầu giường xem với anh. Bài hát mở đầu chậm rãi và du dương vang lên, trái tim cô và anh cùng bình tĩnh lại.

"Big Fish" là một câu chuyện huyền thoại được Edward kể cho con trai Will, câu chuyện chứa đựng nhiều trải nghiệm kỳ diệu mà ông gặp phải trong chuyến du hành trong cuộc đời, không ai biết đó là sự thật hay giả dối. Ông đã gặp các phù thủy trong rừng, kết bạn với những người khổng lồ, làm việc cho một ông chủ rạp xiếc - người biến thành người sói vào ban đêm, đến một thị trấn xanh nơi không ai đi giày và nhìn thấy một con cá vàng lớn dưới sông đang tỏa sáng khắp cơ thể.

Hoang đường và hài hước, ngựa thần lướt gió tung mây và tràn đầy trí tưởng tượng, trong cuộc hành trình kỳ lạ và tuyệt vời này, Edward gặp Sandra, tình yêu của đời ông..

Chỉ là một cái nhìn thoáng qua, ông đã yêu bà ngay từ cái nhìn đầu tiên. Edward đã rất nỗ lực để tìm ra bà ấy là ai, rồi đến cầm một bó hoa thuỷ tiên vàng căn nhà gỗ nhỏ của Sandra để bày tỏ tình yêu của ông với bà.

Sandra từ chối ông, nhưng rồi một ngày bà tỉnh dậy và mở cửa kính trong phòng ngủ trên tầng hai ra, bà ngạc nhiên khi thấy Edward đã trồng đầy hoa thuỷ tiên vàng mà bà yêu thích trên cánh đồng ở tầng dưới.

“Nhưng tôi và anh không biết nhau.” Sandra nói.

Edward khẽ mỉm cười: “Tôi có cả đời để quen biết em.”


Sau này Will mới biết rằng đây chỉ là một câu chuyện giả tưởng đã được tô điểm và chỉnh sửa bởi ký ức của ông, nhưng đó là cách ông lão nhìn thế giới qua con mắt cổ tích. Cuối cùng anh ấy đã làm hòa với cha mình, cũng nhận ra rằng không có điều gì trong chúng là giả cả, nó chỉ phụ thuộc vào cách bạn đối mặt với quá khứ của mình như thế nào mà thôi.

Những trải nghiệm trong quá khứ của chúng ta đều do chính chúng ta xác định. Đó là một câu chuyện ngụ ngôn rất lãng mạn khiến trái tim người ta tan chảy sau khi đọc nó.

Ánh nắng đẹp đẽ xuyên qua rèm cửa sổ, từ từ thả những mảnh vàng xuống chân giường. Hoài Hâm nhìn Úc Thừa, ngũ quan anh tuấn và đường nét như tạc trở nên mềm mại và rõ ràng hơn, ngón tay của họ vô tình chạm vào đầu ngón tay của nhau, im lặng trong chốc lát rồi thân mật hôn nhau.

Những chiếc lưỡi mềm mại và nóng bỏng chạm vào nhau, hơi thở dễ chịu và mát lạnh của anh xuyên qua. Úc Thừa dịu dàng hôn lên môi Hoài Hâm một lát, nhìn cô thật sâu: “Mở thư đi em.”

Hoài Hâm nhếch khóe miệng lên, cô ôm lấy cổ anh hỏi: “Thật sự có thể mở ra sao?”

“Ừ.” Anh cũng thấp giọng cười: “Mở ra đi, mở cho em xem.”

Ba mươi chín lá thư được xếp thành hai chồng, cuối cùng họ đã tìm được lá thư đầu tiên dựa trên ngày tháng ghi trên.

Năm đó Úc Thừa đang học năm nhất trung học, chữ viết ngây ngô mà nhỏ nhắn, tuy không mượt mà như nét chữ hiện tại nhưng vẫn rất có lực.

[Bố mẹ ơi, đã lâu không gặp mọi người rồi. Đã lâu rồi con không gọi cho mọi người được vì con được nhà họ Phan sắp xếp cho đi du học, cũng mới ổn định cuộc sống xong, vì không tìm được thông tin liên lạc trước đó nên con đã viết bức thư này. Mọi người có ổn không? Con nhớ mọi người lắm, nhớ mọi người rất nhiều...]

[... Đường phố ở đây rộng hơn chỗ chúng ta rất nhiều, nhưng con luôn cảm thấy không an tâm khi đi trên đường, luôn cảm thấy hơi lạc lõng. Tuy nhiên, con học tiếng Anh khá tốt, buổi học đầu tiên con đã giới thiệu sơ qua về bản thân bằng tiếng Anh, sau giờ học có một số bạn cùng lớp đến nói chuyện với con, lúc đó con đã có chút hy vọng rằng có lẽ mình có thể hòa nhập được ở đây.]

Bức thư đầu tiên không dài, chỉ đơn giản mô tả cuộc sống ở nước ngoài và bày tỏ sự thăm hỏi thân thiết với vợ chồng nhà họ Úc.

Hoài Hâm mím môi vuốt ve những dòng chữ này, nét chữ đã phai màu theo thời gian, nhưng còn lưu lại mùi mực, trong đầu tưởng tượng ra cảnh Úc Thừa viết từng bức thư này một mình trong ký túc xá không người.

Vì không có hồi âm nên anh lại viết lá thư thứ hai, lần này ghi lại nhiều hơn về cuộc sống.

[Bố mẹ, bố mẹ thế nào rồi? Ở đây con sống rất tốt, con cũng dần dần thích nghi với cuộc sống ở đây rồi. Ở nước ngoài có rất nhiều hoạt động sau giờ học, con thường chơi bóng quần và cưỡi ngựa cùng mọi người. Ngoại trừ một vài người ra thì hầu hết các sinh viên rất thân thiện.]

[Chúng con vừa tổ chức Lễ Tạ ơn, hầu hết các bạn cùng lớp đều là người địa phương nên các bạn đã về nhà. Bạn con là Ivan đã mời con đến nhà họ để ăn gà tây nướng, nhưng con không muốn làm phiền họ. Con không có nơi nào để đi nên đã ở lại ký túc xá và đọc sách. Nhưng rồi con nghĩ, nếu con ở nhà vào dịp Tết Nguyên Đán, chắc chắn mẹ sẽ nấu một bàn lớn gồm nhiều món ngon…]

Bức thư thứ ba giống như đang nói với bản thân hơn, Hoài Hâm biết nửa năm đã trôi qua, anh đã chấp nhận sự thật rằng mình sẽ không bao giờ nhận được hồi âm nữa.

[Hôm nay con đã gặp phải một chuyện khó chịu trong lớp tranh luận. Các thành viên trong nhóm đối diện tỏ ra phản đối con một cách rõ ràng, cho rằng người châu Á có tư duy biện luận kém nên không cho con cơ hội lên tiếng, tuy nhiên, con lập tức đứng dậy và bác bỏ logic nhạt nhẽo của đối phương bằng tiếng Anh rất trôi chảy, con đều được giáo viên và học sinh khác công nhận.]

[... Con rất nhớ món chả bò mẹ làm lắm, bữa trưa nay con ăn xúc xích xông khói và trứng hồ tiêu, thực ra thì ngày nào cũng giống nhau, nhưng có hoa quả ở đây không giống, cảm giác khác nhiều lắm.

Sau đó anh còn vẽ một nụ cười ":)" kiên cường và mạnh mẽ ở phía sau. Hoài Hâm nhìn thấy kí tự này thì bật cười, cầm lá thư thở dài: "Anh à, sao anh dễ thương quá vậy!"

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện