Trò Chơi Sớm Chiều

C60: Ngọn đèn


trước sau

Advertisement

Bên ngoài khung cửa sổ bằng kính trong suốt nối từ trần đến sàn là màn đêm sâu thẳm khó phân biệt, vừa lúc phản chiếu ánh mắt đen như mực của Úc Thừa. Anh tiến đến hai bước ấn cô vào chiếc ghế chân cao bên cạnh rồi cụp mắt chăm chú nhìn cô giống như thợ săn đang hung hãn nhìn con mồi.

Mặc dù Hoài Hâm không cố ý nhưng cô vẫn vô thức thực hiện hành động nuốt nước bọt, trong vô thức cô muốn nhìn sang chỗ khác.

Đôi mắt đen láy của cô mở to nhìn anh, đầu óc cô quay cuồng muốn nhanh chóng tìm chuyện gì để nói.

"Anh và anh Phó gặp nhau thế nào?"

Cô thay đổi chủ để chẳng thông minh gì cả, từ trên cao Úc Thừa nhìn xuống cô trong chốc lát nhưng anh vẫn nuông chiều kiềm chế hơi thở.

Anh cụp mắt xuống rồi cười nói.

"Trước kia khi ở Hồng Kông thì bọn anh học chung trường trung học."

Phó Đình Hựu và Úc Thừa kết bạn với nhau qua lớp Pô-Lo*.

*Môn cưỡi ngựa đánh bóng

Ở ngôi trường quý tộc mà anh chuyển đến, Phan Tuyển khơi mào để mọi người bài xích và chèn ép anh nên mới dẫn đến lần ngã ngựa đó. Lúc đó chính Phó Đình Hựu đã cử người đưa anh đến bệnh viện, sau đó anh ta cũng đứng ra nói chuyện thay anh, chính điều này đã giúp tình hình của Úc Thừa ở trường không còn gian nan nữa.

Đây là lần đầu tiên Hoài Hâm nghe đến chuyện này, cô mở to đôi mắt phẫn nộ rồi gằn giọng nói.

"Tại sao họ có thể làm như vậy chứ! Cũng quá đáng quá rồi!"

Úc Thừa bất ngờ vì cô dám lên tiếng phê phán như vậy, anh hơi giật mình nhưng lát sau thì anh nhanh chóng ngước mắt lên và mỉm cười.

"Chuyện đã qua rất lâu rồi."

Giọng nói của người đàn ông như kiểu không đáng nhắc đến, anh xoa đầu cô an ủi.

"Anh đã không quan tâm từ lâu rồi."

Nhưng Hoài Hâm vẫn cau mày rồi nhìn anh lo lắng.

"Khi đó anh bị thương ở đâu?"

Úc Thừa nhìn vào đôi mắt to tròn sáng lấp lánh giống như hơi ươn ướt của cô, giọng nói của anh hơi trầm thấp.

"Cánh tay trái bị thương nghiêm trọng hơn vì xương gãy vụn."

"Có để lại sẹo không?"

Hoài Hâm hỏi xong mới phát hiện câu hỏi này của mình có hơi dư thừa thế nên cô thay đổi cách nói.

"Em có thể xem thử không?"

Úc Thừa đỡ cô tựa gần vào bàn, đôi mắt đen sâu thẳm của anh nhìn xuống sau đó bàn tay của anh vuốt nhẹ lên đầu vai của cô.

"Cần phải cởi áo."

Câu nói của anh khiến trái tim cô hơi chấn động nhẹ, Úc Thừa thấy Hoài Hâm hơi hé môi thì cười nói.

"Quay về sẽ cho em xem."

Hoài Hâm mím môi không thốt nên câu nào được nữa.

Úc Thừa im lặng chăm chú nhìn cô sau đó anh giúp cô vén tóc ra phía sau tai, anh nhẹ nhàng hỏi cô.

"Em ăn no không?"

Hoài Hâm ậm ừ một tiếng. Anh cụp mắt xuống rồi nói.

"Anh còn có việc phải làm nên em về phòng trước nhé."

Cô nhướng mày mím môi nhìn anh, Úc Thừa thở dài giải thích với cô.

"Em ở đây anh sẽ bị phân tâm, có thể anh sẽ không chăm sóc cho em được."

Thật sự lý do là như vậy, vô duyên vô cớ Hoài Hâm cảm thấy hơi mệt nên cô ngáp dài đáp lại anh.

"Vậy được, vậy em về phòng đây."

Trước khi cô đi Úc Thừa còn căn dặn cô.

"Sau khi lên phòng thì nhắn tin cho anh."

"Ừm."

Anh bình tĩnh nhìn theo dáng người mảnh mai mặc quần áo màu xanh đậm biến mất chỗ ngã rẽ, đột nhiên có ai đó ôm lấy vai anh.

"Cậu ở đây à, tôi tìm cậu khắp nơi."

Thì ra là Phó Đình Hựu. Anh ấy nhìn theo ánh mắt của Úc Thừa rồi nở nụ cười sáng tỏ nhìn sang.


"Tiễn cô bạn gái nhỏ của cậu à?"

Úc Thừa chẳng nói đúng hay sai, vẻ mặt của anh không tập trung nhìn anh ta.

"Nói chuyện với họ xong rồi à?"

"Đuổi đi hết rồi."

Phó Đình Hựu ngồi xuống, sự chú ý của anh ta đã bị chiếc cốc đặt trên bàn thu hút, danh thiếp của Diệp Hồng bị lộn ngược và dính đầy rượu trông vô cùng thảm thương.

Anh ấta y nhìn nó hồi lâu rồi vui vẻ hỏi Úc Thừa để xác nhận.

"Cô ấy làm đấy à?"

Úc Thừa không trả lời nhưng Phó Đình Hựu vẫn tấm tắc khen ngợi.

"Cô bé này khá thú vị đấy, không ngạc nhiên khi cậu thích cô ấy."

Úc Thừa nhướng mày lộ ra vẻ mặt không rõ sau đó anh lên tiếng sửa lại.

"Cô ấy chỉ nói cô ấy là bạn nữ dự tiệc của tôi thôi."

"Là ban đầu tôi nghĩ cũng không có gì đặc biệt."

Lời nói của Phó Đình Hựu chứa đầy ẩn ý.

"Sau này tôi thấy hai người tương tác với nhau thì lúc đó tôi mới biết là không giống."

Úc Thừa khẽ cong môi xem như thừa nhận lời này.

"Là tôi thì tôi cũng thích kiểu như vậy."

Phó Đình Hựu cười nhưng dường như nghĩ đến chuyện gì đó, anh ta lại thở dài.

"Đáng tiếc gặp người như chúng ta thì sẽ phải chịu cực khổ."

Úc Thừa biết anh ta đang nói cái gì nên anh gọi người phục vụ mang một chai whisky đến.

Rót rượu đầy ly thủy tinh, bọt khí nổi lên, hai người họ cụng ly uống với nhau.

Giống như trường hợp của em trai Phó Đình Hựu là Phó Đình Tư và mối tình đầu của cậu ấy vậy, cậu ấy bị gia đình ép liên hôn và bắt đôi uyên ương số khổ phải chia tay nhau. Bạn gái của cậu ấy không chấp nhận nổi chuyện người mình yêu cưới người khác nên đã tự sát, sau đó Phó Đình Tư đã bị trầm cảm nên suốt ngày đều không vui vẻ gì.

Úc Thừa cụp mắt xuống.

"Cho nên cậu cũng biết vì sao tôi không muốn qua lại với nhà họ Phan."

Bởi vì anh muốn được tự do.

"Có lý."

Phó Đình Hựu nhấp một ngụm rượu rồi hỏi Úc Thừa.

"Vậy tại sao bây giờ cậu lại muốn quay về?"

Bởi vì anh nhận ra trốn tránh không thể giải quyết được vấn đề, chỉ có trở nên mạnh mẽ hơn thì anh mới có thể bảo vệ được tất cả những gì anh quan tâm.

Từ ánh mắt của Úc Thừa mà Phó Đình Hựu có thể đọc được suy nghĩ của anh, anh ta trầm mặc rất lâu rồi mới nói.

"A Thừa, con đường này không dễ đi."

Muốn có cả tự do và quyền lực thì trên đời này không có chuyện dễ dàng đến thế.

"Tôi biết."

Úc Thừa gật đầu bình tĩnh nói.

"Tìm cách thoát khỏi ngõ cụt. Chung quy vẫn phải thử."

Hứa Ngọc có thể sai người đến thay băng cho Hầu Tố Hinh, sau này anh ta cũng có thể dùng thủ đoạn để phá hủy tiền đồ của Hoài Hâm. Chỉ cần Úc Thừa có điểm yếu thì đây chính là ngõ cụt.

Chuyện của Hầu Tố Hinh chỉ là một màn dạo đầu, nhưng qua chuyện này Úc Thừa có thể dự đoán được tương lai.

Nếu như anh dốc hết sức thì biết đâu có thể bảo vệ được vợ chồng nhà họ Úc nhưng nếu kéo dài thời gian để nhiều người hơn đứng trên bàn cân này thì không chắc Úc Thừa có thể bảo vệ hết tất cả mọi người.

Nhưng anh cũng biết mình tham lam và muốn quá nhiều thứ, chỉ là anh không thể bỏ cuộc nên tất cả những gì anh phải làm là cố gắng hết sức.

Phó Đình Hựu biết anh đã hạ quyết tâm nên không còn gì để nói nữa, anh ta chỉ cụng ly với Úc Thừa rồi an ủi anh.

"Ngày lành tháng tốt nên không nói mấy chuyện này nữa."

Hoài Hâm vừa gửi tin nhắn cho anh nói cô đã trở về phòng rồi, Úc Thừa cất điện thoại đi rồi lại tiếp tục rót rượu cho Phó Đình Hựu rồi nói.

"Tôi đã giới thiệu cơ bản những người ở đây cho cậu biết rồi. Đến Hồng Kông thì nhớ tìm tôi, tôi mời cậu và mọi người đi ăn cơm."


"Được."

Úc Thừa vỗ vai anh ta.

"Có chuyện gì thì nói với tôi."

"Đương nhiên rồi."

Phó Đình Hựu nhớ lại những chuyện đã xảy ra khi còn đi học, những chuyện trong quá khứ như vẫn còn hiện diện trước mắt của anh ta khiến anh ta không khỏi thở dài.

"Chớp mắt mà đã hơn mười năm rồi."

Quả thật thời gian chính là thứ tàn nhẫn nhất nhưng nó lại có thể khiến cho rất nhiều chuyện trở nên có ý nghĩa sâu sắc nhất,

Chẳng hạn như dao đâm hai bên*, tình nghĩa chân thần đối đãi với nhau. Cho dù năm tháng trôi qua có khó khăn đến mức nào thì mọi thứ vẫn giống hệt ngày xưa.

*Thành ngữ có ý nghĩa là tình bạn sâu đậm đến mức có thể hy sinh vì nhau

Chai whisky đã sắp cạn rồi còn hai người cũng đã ngà ngà say. Lúc này thì điện thoại của Úc Thừa vang lên, là Hoài Hâm gọi đến.

Phó Đình Hựu liếc nhìn rồi dường như hiểu ý nên anh ta mỉm cười.

"Người ta chờ sốt ruột lắm rồi, cậu mau quay về đi. Có chuyện gì thì ngày mai nói tiếp."

Anh ta tạm dừng rồi lại nói.

"Tôi sẽ thay cậu dạy cho tên Diệp Hồng đó một bài học."

Úc Thừa cười như không cười rồi khẽ ừ, anh đứng dậy chào tạm biệt Phó Đình Hựu. Anh vừa quay về vừa nghe điện thoại, anh nghe thấy phía bên kia Hoài Hâm thì thầm hỏi khi nào thì anh quay về.

Giọng nói của cô mềm mại nhưng lại hơi tủi thân cũng có lẽ là do cô cố ý, như con mèo con dụi vào trong lòng người ta khiến người ta ngứa ngáy.

"Bây giờ anh quay về."

Giọng nói của Úc Thừa trầm thấp êm dịu hệt như rượu vang.

"Ngoan ngoãn ở trong phòng đợi anh."

Con đường từ sảnh tiệc đến phòng khách sạn khá dài, giữa đường phải đi qua một sòng bạc náo nhiệt. Đủ kiểu nam nữ ôm nhau hô hào đặt cược, bầu không khí tràn ngập mùi tiền xa hoa phung phí. Úc Thừa cong khuỷu tay cài lại cúc áo vest của mình, anh bước qua khu trung tâm náo nhiệt này với vẻ mặt lạnh lùng.

Trong quá trình chờ thang máy từ tầng trệt dần đi lên cao thì Úc Thừa không kìm được mà nghĩ đến con mèo con đang ở trên lầu.

Không biết bây giờ cô đang làm gì? Đơn giản là không phút nào cô chịu an phận.

Anh biết tối nay anh sẽ uống say, nhiệt độ cơ thể sẽ cao hơn bình thường nên hơi khô nóng. Úc Thừa nhắm mắt lại xoa huyệt thái dương.

Không mất quá nhiều thời gian để đến được cửa phòng chính. Bây giờ đã gần một giờ sáng rồi, trên tầng cao này đã rời xa sự hối hả nhộn nhịp của mặt đất mà trái lại xung quanh rất yên tĩnh. Úc Thừa vốn định giơ tay gõ cửa nhưng cuối cùng anh lại lấy thẻ phòng ra rồi trực tiếp mở cửa.

Khác với những gì anh tưởng tượng vì bên trong phòng là một mảnh tối mờ, không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.

Có ánh sáng mờ ảo từ trong phòng ngủ chiếu ra, Úc Thừa cởi áo khoác ngoài rồi tùy ý đặt xuống một chỗ. Tầm nhìn của anh hơi mờ, anh chậm rãi bước từng bước vào trong phòng ngủ.

Sau khi nhìn rõ cảnh tượng trên giường thì người đàn ông mới dừng bước.

Hoài Hâm mặc một chiếc váy ngủ bằng lụa màu tím hoa cà, cô đang nằm ngủ ở một bên giường cách cửa ra vào không xa. Ở đầu giường có một ngọn đèn màu cam nhạt không sáng lắm nhưng vừa đủ để phác họa đường nét xinh đẹp của cô.

Hoài Hâm nằm nghiêng nên đôi má trắng ngần của cô đang đối diện với anh, mái tóc đen suôn mượt mềm mại của cô xõa tung trên chiếc gối mềm, hai hàng lông mi hơi cong của cô khẽ run theo từng nhịp thở, bắp chân thon thả mảnh khảnh lộ ra rất mịn màng trơn tru.

Toàn bộ cơ thể của cô phát sáng, ngay cả phần tóc ngoài cùng của cô cũng tỏa ra thứ ánh sáng màu cam nhạt ấm áp.

Yết hầu của Úc Thừa khẽ trượt rồi sau đó anh tiến lên hai bước ngửi lấy hương thơm của hoa dành dành nhàn nhạt trên người cô.

Anh cúi xuống nhìn thì thấy Hoài Hâm ngủ say nhưng vẫn còn cầm chặt điện thoại trong tay, có vẻ như cô đang định sẽ đợi anh nhưng lại buồn ngủ quá nên đã ngủ quên mất.

Trước khi Úc Thừa lên đây thì trong lòng anh vẫn còn nghĩ khác, nhưng bây giờ anh lại cảm thấy không có cảnh tượng nào cảm động hơn bối cảnh trước mắt anh.

Đây là cảm giác khi có người đợi chờ mình, nhiều năm về trước anh cũng đã từng được lĩnh hội.

Úc Thừa ngồi xuống mép giường chỗ gần Hoài Hâm nhất, anh nhìn xuống khuôn mặt của cô.

Dường như thời gian đã dừng chuyển động trong giây lát sau đó anh đưa tay ra từ tốn vuốt nhẹ mái tóc đen xõa ra của cô, nó mềm mại khiến trong lòng người ta cảm thấy ấm áp.

Hô hấp của Hoài Hâm vẫn nhẹ nhàng đều đặn nên không hề hay biết chuyện này, cô ngủ ngon lành như một con thú nhỏ dễ thương đang tận hưởng giấc ngủ đông.

Úc Thừa nhìn cô rất lâu với những cảm xúc rất khó phân biệt, anh nhẹ nhàng lấy điện thoại trong tay cô ra rồi đặt nó ở đầu giường. Hồi lâu sau anh cúi xuống đặt lên má cô một nụ hôn.

"Ngủ ngon."


Anh thì thầm bên tai cô.

Sáng hôm sau khi Hoài Hâm thức dậy thì ánh nắng sớm rạng rỡ ngoài cửa sổ đã tràn vào trong phòng. Ánh nắng ấm áp tạo thêm cảm xúc như họa thêm nét vẽ cho bức tranh sơn dầu của khung cảnh xung quanh, cô mờ mịt nhìn lên trần nhà hồi lâu rồi đột nhiên quay đầu nhìn sang hai bên.

Không có ai cả.

Trong phòng tắm có tiếng nước chảy yếu ớt vọng ra, Hoài Hâm chống người ngồi dậy, cô lấy tay ôm đầu rồi vuốt mái tóc đang xõa tung của mình.

Aaa cơ hội tốt như vậy mà lại bỏ lỡ rồi!

Vốn dĩ tối qua cô muốn lợi dụng cơ hội cả hai bên đều ngà say mà làm cái gì đó, khụ khụ, thật không nói nên lời mà. Vốn dĩ thể chất của cô rất tốt nhưng ai biết được cô không chống đỡ được mà đã ngủ thiếp đi chứ!

Cô cầm điện thoại lên nhìn… thế mà đã gần trưa rồi! Cô là heo à?? Thời gian hẹn hò

Advertisement
tốt đẹp như thế lại bị cô lãng phí rồi, Hoài Hâm thẹn quá hóa giận chỉ muốn trốn đi. Mất hồi lâu cô mới lấy lại được bình tĩnh, cô đứng dậy rời giường rồi choàng áo choàng ngủ lên người, sau đó cô đi ra bồn rửa tay bên ngoài để đánh răng rửa mặt.

Đánh răng rửa mặt xong cô mới quay lại phòng ngủ rồi chuẩn bị thay quần áo để ra ngoài chơi, lúc này tiếng nước trong phòng tắm cũng dừng lại.

Người đàn ông mặc áo choàng tắm màu trắng từ phòng tắm bước ra, mái tóc đen ngắn ướt đẫm của anh xõa trước trán, có vẻ như anh vừa mới tắm xong.

Mặc dù anh đã cột cổ áo rất cẩn thận nhưng Hoài Hâm vẫn có thể nhìn thấy xương quai xanh gợi cảm hơi ẩm ướt của anh qua cổ áo choàng tắm. Đôi mắt hoa đào xinh đẹp ấy hơi nhếch lên nhìn sang giống như có gì đó sai trái.

Trái tim của Hoài Hâm đập thình thịch, sau đó cô nghe thấy giọng nói trầm ấm của anh.

"Giấc ngủ này có ngon không?"

"..."

Hoài Hâm nuốt nước bọt, trông cô có vẻ bình tĩnh gật đầu.

"... Giường rất mềm."

"Vậy sao?"

Úc Thừa tiến lại gần hai bước rồi nhìn xuống cô, ý tứ không rõ ràng.

"Anh cũng thấy như vậy."

Trong phút chốc khoảng cách bị rút ngắn lại, từ trên cao anh nhìn xuống bằng đôi mắt đen sâu thẳm. Không biết tại sao Hoài Hâm cảm thấy chân hơi run rồi cô yếu ớt ngã ngồi xuống mép giường.

Úc Thừa chậm rãi cong môi sau đó anh thuận thế nghiêng người cúi xuống, hai cánh tay của anh chống xuống hai bên người cô còn tầm mắt thì ngang với tầm mắt của cô.

Ánh mắt của Hoài Hâm đảo quanh phần cổ tay với kết cấu da rõ ràng và phần nhỏ cẳng tay lộ ra của anh, sau đó cô mới nhìn thẳng vào mắt anh.

Dung mạo của anh tuấn tú với lông mi dày và dài, sống mũi cao cùng với đường nét khuôn mặt nổi bật và ưa nhìn. Ngón tay của cô hơi cong lại rồi cô vô thức thì thầm một câu.

"Tối qua… anh ngủ ở đây sao?"

Úc Thừa khẽ dừng lại sau đó anh nhướng mày như cười như không nói.

"Nếu không thì sao?"

"... À."

Vành tai của Hoài Hâm hơi ửng đỏ, cô chậm chạp đáp lại một tiếng. Ngón tay của cô hơi cong lại vô thức nắm chặt lấy ga trải giường bên dưới nhưng cô vẫn phải đối mặt với ánh mắt của anh, đôi mắt hàm chứa màu của nước.

"Không có gì, sáng nay thức dậy em nhìn thấy anh nên cảm thấy rất tốt."

Không giống sự tùy tiện thường ngày, bây giờ vẻ mặt của cô nơn nớt ngây thơ mang nét quyến rũ hoàn toàn tự nhiên.

Thật sự Hoài Hâm rất có năng khiếu trong chuyện này, cô biết cách làm thế nào để thu hút người khác nhất cho nên cô cố ý làm như vậy.

"Xin lỗi, vốn dĩ tối qua em định chờ anh quay lại… ưm!"

Nụ hôn của Úc Thừa trực tiếp đánh tới khiến Hoài Hâm bị ép lùi về phía sau, cô phải chống hai cánh tay xuống giường khiến áo choàng vải trên vai bị tuột xuống một nửa để lộ chiếc váy lụa màu tím hoa cà bên dưới, bờ vai của cô trắng nõn mềm mại còn da thịt từ cổ đến xương quai xanh thì mềm mịn thanh tú.

Ngay từ đầu nụ hôn của anh đã không nhẹ nhàng mà sau đó càng lúc càng cuồng nhiệt, nhiệt độ khi chiếc áo choàng bị lấy đi khiến đôi vai của Hoài Hâm khẽ run lên. Dường như mọi thứ đã biến thành một cơn thủy triều và hô hấp mỏng manh hòa quyện vào nhau, hai cánh tay của Hoài Hâm đã không thể chống đỡ được sức lực áp bức này nữa.

Hoài Hâm khẽ rên rỉ một tiếng rồi cơ thể cứ thế mềm nhũn ra, Úc Thừa trực tiếp đè cô ngã xuống giường.

Áo choàng đã hoàn toàn rơi ra, bàn tay của người đàn ông nắm lấy đầu vai trắng ngần của cô rồi từ tốn vuốt ve nó trong chốc lát.

Đó là một luồng nhiệt thiêu đốt trái tim con người.

Cô giống như một đóa hoa sắp bung nở trong lồng ngực anh, anh cứ hôn mãi đến khi đôi môi anh dần dịch chuyển lên trên, anh mút lấy dái tai cô rồi lại dần hôn xuống một bên cổ cô.

Anh cứ từng chút một liều lĩnh thổi bùng lên ngọn lửa.

Úc Thừa nheo mắt lại nhìn khuôn mặt ngây thơ của Hoài Hâm sau khi được anh hôn thì đã hơi ửng đỏ.

Anh lần tìm bàn tay của cô rồi đặt nó lên đỉnh đầu cô, anh siết chặt lấy những ngón tay của cô rồi hôn thật sâu lên đôi môi đỏ mọng ướt át.

Dây đàn đã căng hết cỡ, ngay khi mọi thứ đã sẵn sàng thì đột nhiên chuông điện thoại vang lên.

Mọi động tĩnh đột ngột dừng lại.

Úc Thừa chống tay lên nhắm mắt hít thở sâu mấy hơi. Yết hầu của anh cứ trượt lên xuống, anh dùng đôi mắt đen sâu thẳm chăm chú nhìn người dưới thân hồi lâu rồi nhanh chóng đứng dậy.

Người đàn ông cầm điện thoại đi ra ngoài phòng khách rồi nhưng Hoài Hâm vẫn giữ tư thế cũ, áo lụa màu tím hoa cà trên ngực cứ phập phồng lên xuống.

Hồi lâu sau cô mới đứng dậy, cô đi vào phòng thay đồ để thay quần áo đi ra ngoài rồi sau đó cô ngồi xuống bàn trang điểm và bắt đầu trang điểm.

Cuộc điện thoại kéo dài gần hai mươi phút, sau đó Úc Thừa quay lại lịch sự gõ cửa phòng thay đồ.

Hoài Hâm đang chuẩn bị kẻ chân mày nghiêng người nhìn anh. Không tìm thấy bất kỳ sự khác lạ nào trong vẻ mặt của người đàn ông nữa, anh chăm chú nhìn cô hồi lâu rồi thấp giọng nói.

"Phó Đình Hựu mời anh và em chiều nay đi cưỡi ngựa, muốn đi không?"

Hai mắt của Hoài Hâm lóe sáng rồi cô gật đầu, Úc Thừa hơi khựng lại rồi sau đó quay người đi ra ngoài.


Lúc Hoài Hâm trang điểm xong đi ra ngoài thì Úc Thừa đã thay quần áo chỉn chu, anh mặc áo khoác cổ đứng màu đen sẫm khiến dáng người anh cao ráo thẳng tắp, vừa phóng khoáng vừa tuấn tú.

Hoài Hâm cúi đầu liếc nhìn bộ quần áo nữ tính của mình rồi hỏi anh.

"Trông em thế này đi cưỡi ngựa có tiện không?"

Úc Thừa quan sát cô từ trên xuống dưới một lượt, sau đó anh mím môi bước lại gần cô.

"Em không cần lo đâu, ở trường đua ngựa có trang phục đua ngựa chuyên biệt nên đến đó rồi em có thể thay đồ khác."

Hai người dùng bữa trưa đơn giản ở khách sạn rồi lái xe đến trường đua ngựa.

Từng người đi thay trang phục cưỡi ngựa sau đó Úc Thừa nắm tay Hoài Hâm bước vào, Phó Đình Hựu đã đến rồi, anh ta đang cưỡi ngựa chạy chậm vài vòng quanh sân để khởi động, con ngựa màu nâu vung vẩy chiếc đuôi dài và có tiếng móng ngựa kêu lạch cạch.

Bất chợt Hoài Hâm nhớ đến chuyện xảy ra với Úc Thừa khi anh học trung học. Anh ngã từ trên ngựa xuống khiến xương gãy vụn, chỉ nghe thôi mà cô cũng cảm thấy rất đau nên chắc đó không phải là bóng đen tâm lý của anh đâu đúng không?

Cô nhớ lại lúc trước khi ở Đạo Thành cô đã cảm thấy anh khá bình thường, thậm chí có thể nói là tay nghề rất thành thạo.

"Em đang nghĩ gì thế?"

Giọng nói dịu dàng của người đàn ông vang lên bên tai cô, sau đó anh véo nhẹ lên ngón tay của cô.

"Em…"

Hoài Hâm liếc nhìn anh, cô muốn nói gì đó nhưng lại do dự rồi thôi. Dường như Úc Thừa biết cô đang nghĩ gì nên anh nhếch môi mỉm cười.

"Lúc đầu có bóng đen tâm lý thật."

"..."

Úc Thừa nhìn bóng dáng đang cưỡi ngựa của Phó Đình Hựu ở cách đó không xa rồi khẽ nói.

"Nhưng rồi anh nhận ra điểm yếu là thứ mà khi đã sở hữu thì khó mà xóa bỏ được, cho nên sau này khi anh đến Mỹ thì anh đã ép buộc mình phải đến trường đua ngựa mỗi ngày, dần anh cũng đã vượt qua được sự khó chịu đó."

Đột nhiên trái tim của Hoài Hâm co rút lại.

Giọng nói của anh rất bình tĩnh, bao gồm cả đoạn quá khứ ở trường trung học thì anh cũng tường thuật lại rất nhẹ nhàng nhưng cô lại cảm thấy xót thương khó tả.

Cô không biết dùng lời nào để an ủi anh cho nên Hoài Hâm đã vòng tay ôm lấy cổ của Úc Thừa, cô kiếng chân tha thiết hôn lên khóe môi anh.

Úc Thừa cụp mắt xuống, màu mắt tối sầm không rõ ràng.

Lúc Phó Đình Hựu chạy một vòng nhỏ quay lại thì đã nhìn thấy cảnh này, anh ta bật cười trêu chọc.

"Lẽ ra tôi phải biết điều không nên gọi cậu ra ngoài mới đúng, bây giờ tôi cảm thấy bản thân mình thật dư thừa."

Úc Thừa còn chưa trả lời thì Hoài Hâm đã chớp mắt rồi cao giọng nói.

"Nếu anh Phó đây muốn gọi ai đó đến thì cũng chỉ là chuyện mất vài phút thôi mà."

Con ngựa dần đi chậm lại rồi dừng lại trước mặt hai người họ. Phó Đình Hựu cười nói.

"Cũng khá khéo ăn khéo nói đấy."

Anh ta tiếp tục cưỡi ngựa chậm rãi đi vòng quanh.

"Trước đây tôi còn chưa hỏi tên họ của cô."

"Hoài Hâm."

"Là Hâm nào?"

Hoài Hâm liếc nhìn Úc Thừa rồi mỉm cười duyên dáng.

"Hâm trong hâm mộ."

Phó Đình Hựu đã thu hết vào mắt mình sự tương tác của hai người họ, anh ta nhướng mày nói.

"Nhưng tôi nghe nói trước đây cô nói với mấy người Diệp Hồng là chỉ cần gọi cô là Lisa chứ chưa bao giờ cô nói tên tiếng trung của mình."

"À, anh hỏi cái này à?"

Hoài Hâm hiểu ý của anh ta nên cong môi nói.

"Họ đều là những người không quan trọng nhưng anh Phó lại là người mà A Thừa thật lòng quan tâm, không phải sao?"

Phó Đình Hưu hơi giật mình không nói thêm được gì, thay vào đó Úc Thừa lại mỉm cười chăm chú nhìn cô bằng đôi mắt đen sâu thẳm. Phó Đình Hựu để cho hai người họ tự do chơi vui vẻ với nhau nên anh ta nhấc dây cương rồi lại cưỡi ngựa đi ra ngoài sân.

Hoài Hâm hiếu kỳ nhìn hai con ngựa trên sân còn Úc Thừa lại nheo mắt nhìn sang cô.

"Em vừa nói gì thế?"

Hoài Hâm giả vờ không hiểu anh nói gì, cô ngây thơ quay sang nhìn lại anh.

"Cái gì là cái gì?"

Cô xoay người leo lên lưng một con ngựa trắng trong số đó, cô kéo dây cương nóng lòng muốn cưỡi thử.

"Anh trai, em muốn chạy hai vòng trước…"

Lời còn chưa nói xong thì cô đã nhìn thấy người đàn ông dễ dàng túm lấy yên ngựa rồi leo lên ngồi ở phía sau lưng cô, anh vòng tay ra trước nắm lấy dây cương rồi ôm cô vào lòng.

Anh ôm chặt đến mức Hoài Hâm cảm thấy hơi khó thở. Hơi thở ấm nóng của anh nhẹ nhàng phả vào gáy cô, Úc Thừa ghé sát vào tai cô rồi trầm giọng hỏi nhỏ.

"Em gọi anh là gì?"

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện