Triền Miên Tình Kiếp

Chương 54


trước sau





"Nhưng mà cái gì?" Đầu Ngũ Sướng Nhiễm lại nhích ra sau, tay để ở trước ngực Cố Hân Mộng, cố gắng hết sức tạo khoảng cách giữa hai người, vì cô cảm giác trên người Cố Hân Mộng phát ra hơi thở nguy hiểm, cổ hơi thở này làm lòng cô rối bời.


"Đêm nay, đến chỗ tôi đi?" Cố Hân Mộng không trả lời Ngũ Sướng Nhiễm, giống như là cố ý nói lảng sang chuyện khác.


"Hả?" Ngũ Sướng Nhiễm ngẩn ngơ, sao lại chuyển đề tài rồi? Nhưng mà chuyển đề tài cũng tốt, trong lòng thở phào, bằng không khí thế của Cố Hân Mộng quá mạnh mẽ, sắp ép đến mức khiến cô thở không nổi, vì thế vội vã gật đầu, "Được."


Cố Hân Mộng và Ngũ Sướng Nhiễm ngang nhiên chạy khỏi buổi dạ tiệc tất nhiên là rước lấy một phen nhốn nháo, phản ứng của Đồng Dao và Trần Thiên Vũ là không hẹn mà cùng đuổi theo, bọn họ phân công nhau tìm hai người không biết đang làm trò gì, dám ở buổi truyền hình trực tiếp, trước mặt người dân cả nước mà tay trong tay chạy đi. Đồng Dao đôi khi không thể không thừa nhận, Cố Hân Mộng thật sự có sự can đảm, cũng có chút thích gì làm nấy, không bận tâm đến nhiều chuyện, xem ra nàng mang họ Cố là sai rồi, một chút cũng không chiêm tiền cố hậu (suy trước tính sau).


Đồng Dao cùng Trần Thiên Vũ tách ra tìm hai người bọn họ, cuối cùng vẫn là để Đồng Dao tìm thấy hai người, nhưng cô cũng không tiến tới quấy rầy họ, cô chỉ đứng ở cửa sân thượng nhìn hai người đang ôm nhau, trong lòng dâng lên đủ loại cảm giác. Ngũ Sướng Nhiễm cũng là người cô thích, lúc này nhìn thấy cô ấy ôm người khác, cô có thể không khó chịu sao? Chỉ là, người mà người mình thích đang ôm kia lại là bạn tốt nhất của mình, cô phải làm sao đây? Cô nên làm thế nào? Cô chỉ có thể chúc phúc cho họ không phải sao? Nhìn đến Cố Hân Mộng lúc nãy bộ dáng thương tâm nhìn Ngũ Sướng Nhiễm, cô biết Cố Hân Mộng rất yêu Ngũ Sướng Nhiễm, so với cô thích Ngũ Sướng Nhiễm còn nhiều hơn. Hơn nữa, cảm tình của cô đối với Ngũ Sướng Nhiễm còn chưa đến mức yêu, chưa đến mức muốn ngừng cũng không được, nếu là vậy, cô có phải nên chúc phúc bạn bè tốt của mình tìm được tình yêu thực sự?


Cô biết trái tim Cố Hân Mộng không dễ dàng vì ai mà mở ra, biết nàng không dễ gì mà yêu một người. Cho nên, lúc này nhìn hai người ở bên nhau, cô thật sự có chút vì Cố Hân Mộng mà thấy vui, tuy rằng nàng đoạt mất người cô thích, trong lòng hơi không thoải mãi, nhưng là cô vẫn chọn cách chúc phúc trong lòng.


Đồng Dao nhìn hai người ôm chặt lấy nhau, lộ ra một nụ cười thoải mái. Đúng, biết cách buông tay mới có thể khiến bản thân thấy thoải mái. Đồng Dao xoay người rời đi, trên đường gặp được Trần Thiên Vũ đang đi về hướng này, Đồng Dao trong lòng hoảng hốt, vội vã chặn lại, "Trần tổng, không tìm thấy bọn họ sao?"


"Không, cô cũng không tìm thấy hai người sao?" Ánh mắt Trần Thiên Vũ nhíu lại, trong lòng hắn bất an, hắn hiểu rõ tính cách Ngũ Sướng Nhiễm, người có thể làm cho Ngũ Sướng Nhiễm trước ánh mắt nhìn trừng trừng của mọi người cùng nhau chạy đi, nhất định có địa vị không tầm thường trong lòng Ngũ Sướng Nhiễm, nghĩ đến Ngũ Sướng Nhiễm vì người này mà chịu làm như vậy, trong lòng hắn có thể bình tĩnh sao? Hơn nữa, người này lại là một cô gái, là một cô gái có liên hệ sâu xa với mình.


"Không thấy." Đồng Dao chột dạ.


"Ừ, vậy tôi tiếp tục tìm" Nói xong, Trần Thiên Vũ đi qua Đồng Dao hướng về chỗ của Ngũ Sướng Nhiễm, Đồng Dao hoảng sợ vội vã ngăn lại, "Trần tổng, bên kia tôi vừa tìm, hai người không ở đó, chúng ta đi chỗ khác tìm đi!" Nói xong, không giải thích thêm, lôi kéo Trần Thiên Vũ đi về hướng khác, hoàn toàn không để ý đến suy nghĩ của Trần Thiên Vũ.


Trần Thiên Vũ lúc đầu giật mình, nhưng ngẫm lại cũng thấy đúng, bên kia tìm rồi vậy thì tìm chỗ khác tốt hơn.


"Nhiễm, chúng ta đi nhé?" Cố Hân Mộng kéo tay Ngũ Sướng Nhiễm, nhẹ giọng hỏi.


"Được, vậy còn buổi dạ tiệc thì sao? Cậu không trở lại?" Ngũ Sướng Nhiễm hỏi, dù sao đây cũng là lần đầu tiên Cố Hân Mộng giành được giải thưởng điện ảnh, Ngũ Sướng Nhiễm cảm thấy cứ như vậy rời đi, có phải hay không hơi đáng tiếc?


"Ai thèm lo, phần thưởng của tôi đang ở ngay đây, bây giờ tôi sẽ mang giải thưởng tốt nhất cả đời này về nhà" Cố Hân Mộng cười, hôn lên môi Ngũ Sướng Nhiễm, kéo cô đi ra ngoài.


Ngũ Sướng Nhiễm đi theo phía sau Cố Hân Mộng, trộm cười, cậu mang giải thưởng tốt nhất của mình về nhà, tôi lại muốn dẫn vợ về nhà.


Về đến nhà, Cố Hân Mộng kéo Ngũ Sướng Nhiễm lập tức đi vào phòng ngủ, chợt xoay người ôm Ngũ Sướng Nhiễm áp đến trên giường, Ngũ Sướng Nhiễm kinh ngạc kêu lên một tiếng, tiếng kêu còn chưa dứt miệng đã bị Cố Hân Mộng chặn lại, dùng môi chặn lại.


Ngũ Sướng Nhiễm cũng không giãy dụa, đưa tay ôm lấy cổ của Cố Hân Mộng, cảm thụ sự ngọt ngào, nhưng mà tay của cô ấy sao lại không ngoan ngoãn chút nào thế? Quấy rầy đến cô tận hưởng sự ngọt ngào kia. Ngũ Sướng Nhiễm không muốn, đưa tay giữ chặt lấy bàn tay đang chui vào quần áo của cô, muốn kéo ra, "Đừng nhúc nhích" Giọng nói nhỏ nhẹ đáng yêu mê người của Cố Hân Mộng mang theo chút khàn khàn bỗng nhiên vang bên tai.


Ngũ Sướng Nhiễm thật nghe lời, không dám động đậy, Ngũ Sướng Nhiễm là người thông minh, lúc này mà cô còn không biết Cố Hân Mộng làm gì sao? Được, cô không ngăn lại, nhưng mà không có nghĩa là..., trong lòng Ngũ Sướng Nhiễm cười gian, bỗng nhiên dùng chút sức, thừa lúc Cố Hân Mộng không chú ý, lập tức xoay người đem Cố Hân Mộng đặt dưới thân.


"Ah..." Cố Hân Mộng nhìn vẻ mặt cười xấu xa của Ngũ Sướng Nhiễm, thật sự là vừa thấy giận vừa thấy tức cười, "Cậu muốn làm cái gì?"


"Làm chuyện mà cậu muốn làm." Ngũ Sướng Nhiễm cười, cúi đầu hôn lên đôi môi còn đang nói chuyện của Cố Hân Mộng, nhẹ nhàng, ôn nhu mút liếm, nụ hôn nhẹ nhàng rời khỏi phiếm đào hồng, nhẹ mở ra cánh môi, chậm rãi đến bên tai, xuống chút nữa, chút nữa...


"Nhiễm..." tiếng kêu mang theo thở gấp.


"Hửm?" giọng nói nhẹ phát ra trong cổ.


"Nhiễm, dừng lại, không..., không phải như thế" Là nàng muốn Ngũ Sướng Nhiễm, sao lại bị Ngũ Sướng Nhiễm đánh bại đây?


"Vậy thì như thế nào?" Giọng của Ngũ Sướng Nhiễm cũng không bình tĩnh, hô hấp có phần gấp gáp.


"....? Tôi, tôi là muốn cậu..." Không phải để cho cậu muốn tôi, Cố Hân Mộng bực mình.


"Được,

tôi biết rồi..." Ngũ Sướng Nhiễm đáp lời, tay liền lén lút tấn công vào thành trì làm Cố Hân Mộng kêu lên một tiếng, hai tay gắt gao ôm chặt Ngũ Sướng Nhiễm, tên hỗn đản này... Cố Hân Mộng tới bây giờ cũng không phát hiện Ngũ Sướng Nhiễm lại hư đến vậy, rất đáng giận..., nhưng việc đã đến nước này, nàng chỉ có thể nhịn, chỉ có thể chờ lần sau.


Liều chết triền miên xong, hai thân thể giống nhau trẻ trung xinh đẹp gắt gao ôm lấy nhau, ngực không ngừng phập phồng thở hổn hển. Cố Hân Mộng động cũng không muốn động, nàng tới bây giờ cũng chưa từng mệt như vậy, mệt đến mức nàng muốn ngất đi, nàng chưa bao giờ biết, thì ra việc này lại làm người ta mệt đến thế, so với việc nàng diễn concert vừa hát vừa nhảy còn mệt hơn gấp nhiều lần. Qua một hồi lâu, Cố Hân Mộng thở dốc mới từ từ bình thường lại, đầu óc từ từ hồi dưỡng, tinh thần cũng tỉnh táo hơn chút, mới phát hiện Ngũ Sướng Nhiễm nằm trên người mình còn đang thở kịch liệt, nhịn không được đưa tay lên sau lưng Ngũ Sướng Nhiễm nhẹ vuốt để Ngũ Sướng Nhiễm hồi sức. Ngũ Sướng Nhiễm không giống như Cố Hân Mộng mỗi ngày đều có rèn luyện, cho nên cơ thể tự nhiên là không thể tốt như Cố Hân Mộng, một phen mây mưa xong, thật sự là mệt đến không hít thở nổi. Cô nghi ngờ, nếu cứ tiếp tục như vậy có tắt thở hay không đây, cô thề, sau này nhất định kiên trì mỗi ngày đều rèn luyện thân thể.


Một hồi lâu sau, hơi thở của Ngũ Sướng Nhiễm mới dần dần bình phục, đầu tiến vào cổ của Cố Hân Mộng, lặng lẽ cảm thụ sự ngọt ngào hạnh phúc này.


"Đi ra" Giọng nói của Cố Hân Mộng bỗng nhiên vang lên, mang theo hờn dỗi.


"Hả?" Ngũ Sướng Nhiễm không chút sức lực đáp lời, không biết Cố Hân Mộng muốn nói gì.


"Đi ra đi!" Mặt Cố Hân Mộng đỏ một mảnh.


"Cái gì?"


"Tay đó!" Cố Hân Mộng thật sự muốn bóp chết Ngũ Sướng Nhiễm, giả bộ không biết nói đến cái gì sao?


"Hả? À! Không muốn" Ngũ Sướng Nhiễm không muốn, cô cảm thấy khá thoải mái.


"Không muốn cái quỷ á! Lấy ra" Cố Hân Mộng tức giận, sao lại có người như vậy chứ, đưa tay kéo lấy tay Ngũ Sướng Nhiễm còn đang đặt trong người mình, tay đột ngột bị rút ra lại làm Cố Hân Mộng run rẩy một chút, bật tiếng rên.


Ngũ Sướng Nhiễm cười trộm, từ trên người Cố Hân Mộng nằm xuống, hai tay ôm lấy Cố Hân Mộng, thì thầm nói, "Ngủ cùng tôi một lát, mệt mỏi quá" Nói xong nhắm mắt lại.


Cố Hân Mộng nhìn gương mặt ngủ mỉm cười của Ngũ Sướng Nhiễm, trong lòng ngọt ngào một mảnh, môi nhẹ nhàng hôn lên trán Ngũ Sướng Nhiễm, ôm Ngũ Sướng Nhiễm, rất nhanh tiến vào giấc mơ đẹp.


Ngủ một giấc, hai người trực tiếp ngủ thẳng đến chiều mới tỉnh dậy. Ngũ Sướng Nhiễm tỉnh trước, mở ra đôi mắt tràn đầy nhu tình lẳng lặng nhìn Cố Hân Mộng, nhịn không được lại nghiêng người hôn lên, Cố Hân Mộng hừ nhẹ hai tiếng, đầu hướng trong lòng Ngũ Sướng Nhiễm mà chui vào, tìm một vị trí thoải mái tiếp tục ngủ.


Tay Ngũ Sướng Nhiễm không an phận ở sau lưng Cố Hân Mộng vuốt ve, Hân Hân của cô làn da thật đúng là trơn nhẵn.


"Đừng cử động, người ta buồn ngủ" Cố Hân Mộng kháng nghị, nàng buồn ngủ.


"Còn ngủ, mặt trời cũng lặn rồi. Lạ thật, hôm nay Hiểu Đồng sao lại không gọi điện thoại tìm cậu đi làm nhỉ? Hôm nay không có việc gì sao?" Ngũ Sướng Nhiễm suy nghĩ, nếu Cố Hân Mộng có việc, lại còn giờ này không xuất hiện, Hiểu Đồng khẳng định là vội vã gọi điện thoại cho nàng, sao hôm nay một cú điện thoại cũng không có thế?


"Điện thoại của tôi tắt máy rồi." Cố Hân Mộng vẫn nhắm mắt chậm rãi nói.


"Sao?" Tắt điện thoại? Hì! Vậy thì thật tốt, tránh thời khắc quan trọng điện thoại làm phiền, suy nghĩ thật chu đáo.


"Hôm nay cậu cũng không có việc gì làm sao?" Cố Hân Mộng ngẩng đầu, mở mắt còn ngáy ngủ nhìn Ngũ Sướng Nhiễm.


Ngũ Sướng Nhiễm suy nghĩ, "Không có việc gì gấp" Không phải là xem hồ sơ, kí tên đại loại như thế sao? Gần đây không có việc lớn gì, không vội, cho dù có phía trên không phải còn có mẹ cô sao? Bây giờ thì vợ là quan trọng nhất.


Thân phận hiện tại của Ngũ Sướng Nhiễm không giống trước, là phó tổng giám đốc của tập đoàn Hoa Tinh, trong tay cô cũng không phải là việc nhỏ nhoi gì nữa, Cố Hân Mộng sợ cô trễ nãi công việc, vì thế nhẹ lay Ngũ Sướng Nhiễm, "Hay là cậu gọi điện thoại hỏi xem có việc gì quan trọng không đi?" Cố Hân Mộng cũng không muốn Ngũ Sướng Nhiễm trở thành "hôn quân" chỉ coi trọng sắc đẹp mà không để ý giang sơn, nàng cũng không muốn vì mình mà Ngũ Sướng Nhiễm trở thành người chỉ biết lo vui chơi mà không biết cầu tiến, nàng yêu một Ngũ Sướng Nhiễm có trách nhiệm.


"Thật sự không có việc gì" Làm phó tổng giám đốc của một tập đoàn lớn, nếu không thể tùy tiện biến mất vài ngày thì có thể nói là công ty còn chưa đi vào quỹ đạo, nhưng nếu công ty còn chưa đi vào quỹ đạo thì sao có thể phát triển đến tài sản hơn ngàn tỉ đây?


Nhưng Cố Hân Mộng vẫn lo lắng, vẫn thúc giục Ngũ Sướng Nhiễm gọi điện thoại, như vậy nàng mới yên tâm.Không còn cách nào, Ngũ Sướng Nhiễm khởi động máy, di động mở lên liền reo vang, có mấy chục cái tin nhắn điện thoại chưa đọc, phần lớn là của Trần Thiên Vũ. Cố Hân Mộng tất nhiên là cũng nhìn lên màn hình điện thoại của Ngũ Sướng Nhiễm, trong lòng bỗng nhiên có chút buồn bã, "Nhiễm, bây giờ cậu định làm thế nào?"


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện