Triền Miên Tình Kiếp

Chương 23


trước sau





Cố Hân Mộng kéo tay Ngũ Sướng Nhiễm đi khỏi nhà hàng, đứng ở cửa, bỗng nhiên nhớ ra là tài xế Tiểu Phù còn đang ở trong nhà hàng, vì thế không nói thêm gì, trực tiếp đưa tay đón xe taxi, kéo Ngũ Sướng Nhiễm ngồi vào trong xe.


Ngũ Sướng Nhiễm giật mình mở to mắt, trong lòng thầm kêu: Bà cô à, cô nghênh ngang đón xe như thế muốn đi đâu hả? Nếu bị fan hâm mộ nhận ra thì phải làm sao?


"Khu sườn núi, số 178." Vừa lên xe, Cố Hân Mộng liền nói địa chỉ.


Nghe Cố Hân Mộng nói địa chỉ, Ngũ Sướng Nhiễm mới an tâm một chút. Còn tốt, còn tốt, cô gái này không có điên như vậy, không có chạy đi khắp nơi, trực tiếp đón xe về nhà. Nhưng có xe đưa đón riêng mà, vì sao lại đón xe chứ? Tuy tài xế Tiểu Phù còn chưa đi ra, nhưng chờ một chút rồi cũng sẽ ra mà? Cô không tin là Cố Hân Mộng chạy ra rồi mà bọn họ còn có thể yên bình ngồi đó. Giá mà cô biết được, Cố Hân Mộng một khắc cũng không muốn đứng ở đây, nàng chính là muốn lập tức mang Ngũ Sướng Nhiễm đến một nơi im lặng không có người, giống như trong lòng có điều muốn nói với Ngũ Sướng Nhiễm, hoặc có chuyện muốn hỏi cô, hoặc là sâu trong lòng muốn biết Ngũ Sướng Nhiễm sau khi nghe những lời đó có suy nghĩ gì, có cách nhìn thế nào, hoặc là... bản thân muốn vội vã giải thích cái gì đó... Nhưng mặc kệ là nguyên nhân gì, giờ phút này, nàng nghĩ muốn thật nhanh tìm một nơi có thể nói chuyện.


Tài xế taxi lại không nhận ra Cố Hân Mộng, vừa nghe địa chỉ liền nhấn ga. Xe chạy cực kỳ không ổn, giống như vội vã đi đầu thai. Phanh gấp không ngừng còn chưa tính lại còn thường mạo hiểm cướp đường chạy làm cho Ngũ Sướng Nhiễm giật mình lên tới cổ họng, một tay vô ý bắt lấy tay nắm cửa xe, tay kia thì gắt gao cầm lấy tay Cố Hân Mộng, không phải vì cô muốn tìm cảm giác an toàn mà là cô muốn bảo vệ Cố Hân Mộng. Nếu có thể cô thật sự muốn đem Cố Hân Mộng toàn bộ ôm vào trong lòng mình.


Bỗng dưng, xe đột nhiên quẹo cua, làm Cố Hân Mộng trực tiếp ngã vào người Ngũ Sướng Nhiễm. Ngũ Sướng Nhiễm kinh hãi, đưa tay đem Cố Hân Mộng gắt gao ôm trong lòng mình, tức giận nói với tài xế xe, "Làm phiền ông chạy chậm một chút, chúng tôi không có gấp." Tài xế xe nhìn Ngũ Sướng Nhiễm qua gương, không có nói gì, nhưng mà cũng chạy chậm lại.


Cố Hân Mộng không được tự nhiên tránh đi cái tay đang ôm eo mình của Ngũ Sướng Nhiễm, ngồi thẳng người ngay ngắn, ánh mắt xuyên qua cửa kính xe nhìn thẳng, trong lòng có rất nhiều cảm xúc.


"Reng..." Điện thoại của Cố Hân Mộng vang lên, nàng nhìn màn hình thì thấy là Hiểu Đồng nên bắt điện thoại, "Hiểu Đồng, em với Tiểu Nhiễm đi về trước, mọi người cũng về đi!" Nói xong chưa đầy hai giây liền cúp điện thoại, suốt đường đi hai người cũng đều im lặng không lên tiếng.


Xe chạy đến trước biệt thự, trả tiền xong, hai người một trước một sau yên lặng đi vào trong nhà. Dung mụ giống như thường lệ vui vẻ ra đón, thuận miệng hỏi này nọ, đương nhiên phần lớn là hỏi Ngũ Sướng Nhiễm, bởi vì Dung mụ biết Cố Hân Mộng cũng không thích người ta hỏi nhiều.


Cố Hân Mộng đang định đi lên lầu thì nhìn thấy Dung mụ còn đang lôi kéo Ngũ Sướng Nhiễm nói chuyện, đôi mày thanh tú nhăn lại, nhịn không được lên tiếng nói, "Tiểu Nhiễm, cô theo tôi lại đây." Nói xong cũng mặc kệ vẻ mặt kinh ngạc của Dung mụ, lập tức lên lầu.


"Dung mụ, cháu đi lên trước." Ngũ Sướng Nhiễm trong lòng có điểm bất an, không biết Cố Hân Mộng nghiêm túc gọi mình lên vì chuyện gì. Là vì chuyện ăn khuya lúc nãy sao? Nhưng mà nếu vì chuyện vừa rồi thì cô ấy tìm mình làm gì? Vì mình chống đối cái tên đạo diễn thối nát đó sao? Trong lòng Ngũ Sướng Nhiễm nhất thời rối rắm, nàng bắt đầu tự đoán có phải hay không sắp bị mắng to rồi.


Gõ cửa, phía sau truyền đến một âm thanh lạnh lùng nhưng dễ nghe, "Vào đi."


Cửa không khóa, Ngũ Sướng Nhiễm xoay nhẹ cửa mở ra, đi vào trong, nhẹ nhàng đóng cửa lại, yên lặng đứng thẳng ở phía cửa, lẳng lặng nhìn Cố Hân Mộng đang đứng gần cửa sổ đưa lưng về phía cô. Trong chốc lát, Cố Hân Mộng xoay người lại nhìn cô, nhìn Ngũ Sướng Nhiễm lẳng lặng đứng ở cửa, có vẻ tất cả đều thờ ơ lại có vẻ bất an thì trong lòng thấy giận, nàng cũng sẽ không ăn thịt cô, dùng một bộ dáng trong lòng run sợ, thấy chết không sờn là sao?


Thật ra, Ngũ Sướng Nhiễm nhìn qua thực rất bình tĩnh, bĩnh tĩnh làm cho người ta nhìn không ra trong lòng có cảm xúc gì. Nhưng Cố Hân Mộng lại theo vẻ bề ngoài yên tĩnh của Ngũ Sướng Nhiễm mà thấy được cô phát ra suy nghĩ gì. Ít nhất, nàng cảm giác được Ngũ Sướng Nhiễm cảm thấy không được yên.


"Tôi cũng sẽ không làm gì cô, đến đây." Cố Hân Mộng bất đắc dĩ mở miệng, nàng nghĩ nếu mình không nói vậy, Ngũ Sướng Nhiễm sẽ tiếp tục đứng ở cửa không nhúc nhích.


Ngũ Sướng Nhiễm chần chừ một lát rồi chậm rãi cất bước tới gần Cố Hân Mộng, ở khoảng cách hai thước thì dừng lại, "Cô tìm tôi có chuyện gì sao?" Ngũ Sướng Nhiễm hơi bất an hỏi.


Cố Hân Mộng lẳng lặng nhìn Ngũ Sướng Nhiễm vài giây, cuối cùng trong lòng than thầm một tiếng, chậm rãi đi đến bên ghế sô pha ngồi xuống, ngẩn đầu nhìn Ngũ Sướng Nhiễm, mở miệng nói với giọng mệt mỏi, "Lại đây ngồi." Nói xong nhìn thấy vẻ mặt chần chừ của Ngũ Sướng Nhiễm, tức giận không kiên nhẫn nói, "Sợ cái gì? Tôi cũng sẽ không làm gì cô."


Nhìn vẻ mặt buồn bực xinh đẹp của Cố Hân Mộng, Ngũ Sướng Nhiễm thở sâu, bước đến ngồi bên cạnh Cố Hân Mộng, hai tay thật an phận đặt ở đầu gối, ánh mắt chăm chăm nhìn mặt đất. Không biết vì sao, ở cùng một phòng như vậy với Cố Hân Mộng cô lại thấy khẩn trương.


Cố Hân Mộng nhìn thấy Ngũ Sướng Nhiễm có loại bộ dáng thấy chết không sờn này thì phát hỏa, bình thường không phải thích tranh cãi với nàng sao? Giờ sao lại giống như dê núi chờ làm thịt vậy? Nhưng Cố Hân Mộng cũng không muốn vì chuyện này lãng phí thời gian, đây không phải nguyên nhân mà nàng kêu cô đến, nàng quyết định nên tranh thủ nói ra vấn đề mấu chốt, "Đêm nay..."


"Hở?" Ngũ Sướng Nhiễm quay đầu, mắt mang vẻ nghi hoặc nhìn Cố Hân Mộng.


"Đêm nay vì sao lại giúp tôi?" Cố Hân Mộng lấy hết dũng khí nói một hơi, nhưng lại cảm giác đây không phải là điều mình muốn hỏi.


"....?" Vì sao? Ngũ Sướng Nhiễm cũng không biết, chỉ

là lúc nghe được tên kia nói Cố Hân Mộng như vậy, trong lòng cô thấy tức giận, nhịn không được nên lên tiếng phản đối. Giờ hỏi cô vì sao, cô thật sự không biết nên trả lời thế nào.


Nhìn thấy Ngũ Sướng Nhiễm quay đầu nhìn nàng không trả lời, Cố Hân Mộng hạ tầm mắt, ánh mắt nhìn xuống mặt đất, sắp xếp lại suy nghĩ. Nàng cảm thấy mình nên hỏi đến điều quan tâm, hỏi vấn đề muốn đối phương trả lời thật lòng, "Cô tin những gì ông ta nói phải không?" Hỏi xong, nâng tầm mắt thẳng nhìn Ngũ Sướng Nhiễm, trong lòng thực sự muốn biết đáp án.


Ngũ Sướng Nhiễm vẫn im lặng nhìn Cố Hân Mộng, không có trả lời ngay. Kỳ thật cô cũng không biết có nên tin hay không, nhưng trong lòng lại cực kỳ không muốn tin mấy điều đó. Cố Hân Mộng mà cô biết không phải loại người muốn được nổi tiếng mà bán đứng thân thể, bán đứng tôn nghiêm. Vì thế, suy nghĩ vài giây xong, Ngũ Sướng Nhiễm quyết định, cô sẽ không tin mấy lời tên kia nói, "Cô không giống như người sẽ làm như thế, tôi tin cô." Những lời nói này lại đặc biệt kiên định.


Nghe Ngũ Sướng Nhiễm nói như vậy, tim Cố Hân Mộng lại lạc một nhịp, nảy sinh lòng cảm kích cùng cảm động. Nàng không mong bất cứ ai tin tưởng sự trong sạch của nàng, nhưng nàng lại khát khao được Ngũ Sướng Nhiễm tin tưởng. Về phần vì sao lại thế, giờ phút này nàng không nghĩ nhiều như vậy, chỉ biết là, nàng hy vọng Ngũ Sướng Nhiễm tin tưởng sự trong sạch của nàng.


Có một số việc, một số lời nói nàng không muốn giải thích, nhưng trước sự tin tưởng kiên quyết của Ngũ Sướng Nhiễm, nàng lại muốn giải thích. Vì thế sau khi im lặng một hai phút xong, Cố Hân Mộng mới chậm rãi lên tiếng, "Lúc tôi vừa mới vào làng giải trí, cũng giống như mấy người mới khác, không chỗnào nhìn đến, không được người ta xem trọng, không ai quan tâm chuyện của mình. Rất nhiều người vào làng giải trí, ai cũng muốn nổi tiếng vinh quang, nhưng người được nổi tiếng không có bao nhiêu. Bởi vì đi con đường này muốn nổi tiếng không phải dễ dàng, không chỉ dựa vào vận may mà còn cần nhờ quan hệ mới xem công ty đồng ý lăng xê cô hay không. Công ty mỗi năm có nhiều người mới như vậy, cần có tài năng, cũng cần công ty coi trọng cô, chọn cô đi bồi dưỡng. Thật sự không phải bằng vận may, hay là thực lực, cho nên...làng giải trí mọi người đều biết quy tắc ngầm..." Nói tới đây, Cố Hân Mộng dừng lại, ngẩng đầu nhìn Ngũ Sướng Nhiễm, nàng muốn xem phản ứng của Ngũ Sướng Nhiễm, nhưng nàng thấy cô vẫn bình tĩnh như cũ, yên lặng chờ nàng nói tiếp.


Nhìn thấy Ngũ Sướng Nhiễm yên lặng chờ đợi, tuy rằng không nói gì, nhưng lại làm cho Cố Hân Mộng có loại xúc động dâng tràn, có loại cảm giác được mong chờ. Cố Hân Mộng nhẹ nhàng dựa người vào sô pha, tiếp tục nói, "Lúc mới ra mắt, một người cũng không quen, người khác thấy cô không có chỗ dựa vững chắc , cũng không tìm đến cô chuốc phiền phức, chuốc vận xui. Có một số tiền bối còn có thể thường xuyên bắt cô làm này làm nọ, ở trong lòng bọn họ chính là nghĩ cô dễ bắt nạt. Những cô gái có sắc đẹp sẽ bị một số nam tiền bối, đạo diễn, nhà chế tác, lãnh đạo công ty cấp cao háo sắc đến quấy rầy, có người còn nói thẳng ra điều kiện,chính là cái gọi là quy tắc ngầm. Xem cô hy sinh được bao nhiêu thì sẽ đạt được trình độ mà cô mong muốn. Tôi cũng là giống một số ít nữ nghệ sĩ khác, thường xuyên bị bọn đàn ông quấy rầy. Cô cự tuyệt, bọn họ sẽ làm khó dễ cô khắp nơi, làm cô khắp nơi gặp trắc trở. Có một ngày, thư kí của Ngô phó tổng hẹn tôi đi ăn cơm, đó là một bữa ăn không thể không đi, trừ phi là rời khỏi Hoa Ngu. Vì thế, tôi đã đi, một thân một mình mà đi. Tuy rằng Ngô phó tổng cũng là một tên háo sắc, nhưng ngoài mặt cũng làm ra vẻ quân tử, cũng không làm khó tôi ra mặt, hay là động tay động chân gì, chỉ là đưa ra điều kiện để tôi về nhà từ từ suy nghĩ. Nếu đáp ứng làm tình phụ của hắn, hắn nhất định sẽ lăng xê để tôi nổi tiếng, nếu không muốn, hắn sẽ phong sát (chặn đứng hết mọi cơ hội làm việc) của tôi"


"Sau đó thì sao?" Nghe đến đó, Ngũ Sướng Nhiễm đặc biệt lo lắng. Tuy rằng đó là chuyện quá khứ, tuy biết mọi chuyện đã xong, là lịch sử không thể thay đổi, nhưng Ngũ Sướng Nhiễm vẫn rất khẩn trương.


"Tôi không có đáp ứng hắn, nhưng tôi cũng không muốn bị người ta phong sát nên vẫn hy vọng nghĩ ra được một biện pháp vẹn toàn. Có thể nói là tôi may mắn, vì vô tình tôi trông thấy được Ngô phó tổng cùng một cô gái khác ôm ấp, rất thân thiết, vừa nhìn đã biết là tình nhân. Lúc ấy trong đầu bỗng nhiên nảy sinh ra một ý, chính là chụp hình lại, có thể lấy đó làm điều kiện để hắn buông tha tôi. Lúc ấy cũng chỉ có cách này, nhưng cũng không nắm chắc là hắn có thể đáp ứng điều kiện của tôi. Sau đó lại phát hiện, thì ra cô gái kia lại là em gái của vợ hắn. Biết mối quan hệ đó rồi, tôi có thể chắc chắn đưa ra điều kiện với hắn, phải nói với bên ngoài tôi là em gái nuôi của hắn. Còn có không được phong sát tôi, vì tôi biết, chỉ cần mọi người trong giới biết tôi là em gái hắn, thì tên háo sắc kia sẽ không đến quấy rầy tôi, cũng sẽ không làm khó dễ tôi khắp nơi. Tuy rằng tôi dùng thủ đoạn, sử dụng thủ đoạn không quang minh nhưng mà lúc ấy tôi chỉ muốn bảo vệ mình." Cố Hân Mộng rất muốn giải thích cho Ngũ Sướng Nhiễm biết, lúc ấy nàng chỉ là bất đắc dĩ. Tuy nàng cảm thấy nàng không cần phải giải thích nhiều như vậy với Ngũ Sướng Nhiễm, nhưng nàng lại không muốn để Ngũ Sướng Nhiễm giữ lại hình ảnh không tốt nào đó.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện