Tổng Tài Lão Bà, Ta Lạnh!

Chương 38


trước sau

Advertisement

           
Chương 38
    Tống Nhã Văn vừa xuống máy bay đã bị đông lạnh thấu tâm can, sắc mặt thoáng chốc liền đen xuống... Cái nữ nhân kia thế mà lại trốn tới chỗ này, khóe miệng hơi hơi bứt lên một vệt cười khổ, biết rõ ta sợ lạnh nhất nàng lại trốn ở đây, nàng sao có thể tuyệt tình như vậy.
    Sờ sờ vết sẹo bị đồng hồ che khuất trên cổ tay, cảm giác mình đúng là một câu chuyện cười.
    Tống Nhã Văn gọi xe đi vào khách sạn, rất nhanh phao nước ấm tắm mới cảm thấy được chính mình sống lại, đi ra phòng tắm tùy tay rót một chén rượu đỏ nhấp một hơi. Ngồi ở trên ghế sa lon, buông mắt trầm tư nên như thế nào đi đối mặt Thần Tiêu, vừa nghĩ tới nữ nhân kia liền hận nghiến răng nghiến lợi.
    Ha, nếu trốn hoàn mỹ như vậy, hoàn mỹ đến nàng làm sao tìm đều tìm không thấy, vậy tại sao còn muốn hẹn nàng tới gặp mặt, tái tục tiền duyên sao? Người đối tin tức nàng tự sát đều thờ ơ, nàng cho dù vẫn như cũ yêu nàng, nhưng làm sao còn có thể không hề khúc mắc cùng nàng cùng một chỗ.
    Tống Nhã Văn ói ra một hơi, xả ra một nụ cười khổ, chia tay nhiều năm như vậy, nhiều năm như vậy không gặp qua nàng, vì sao mình lại không chút kích động như vậy. Thì ra thời gian thật sự có thể đem một đoạn cảm tình dần dần quy về bình thản.
    Nếu như bỏ qua tay phải đang nắm chặt chén rượu······
    Thần Tiêu tối nay cũng là không thể ngủ, ngơ ngác nhìn ngọn đèn lóe ra ngoài cửa sổ, người mình yêu nhất

Advertisement
đã trở về rồi! Chính mình nên thế nào mới có thể lần nữa có được tâm của nàng, mến nhau nhiều năm như vậy, lại tổn thương nàng nhiều năm như vậy, mình còn có cơ hội sao?
    Mặc kệ hai người tâm tư phức tạp như thế nào, ngày hôm sau vẫn như trước đến rồi.
    Là hòa vẫn là phân ······
    Tống Nhã Văn cầm di động nhìn số điện thoại quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn, chần chờ trong chốc lát, lưu loát nhấn xuống.
    Chỉ chốc lát sau điện thoại thông.
    "Nhã Văn?" Thanh âm quen thuộc từ điện thoại truyền đến, Tống Nhã Văn ánh mắt lóe lóe.
    "Là tôi, hẹn cái địa điểm gặp mặt đi!" Ngữ khí gợn sóng không sợ hãi rơi vào tai Thần Tiêu, làm cho nàng nước mắt không ngừng được trào ra hốc mắt. Cố gắng không để cho đối phương phát hiện thanh tuyến run rẩy: "Nhã Văn, mình rất nhớ cậu!"
    Tống Nhã Văn vẻ mặt nháy mắt phức tạp lên, bây giờ còn nói cái này hữu dụng sao? Lợi dụng cảm tình của ta lần lượt thương tổn ta, thậm chí ngay cả đứa nhỏ đều đã sinh cho cái nam nhân kia. Tái yêu tái thích có năng lực thế nào? Lúc trước nàng vì cha mẹ nàng, dứt khoát chia tay với ta, đi kết hôn sinh con, rời đi thế giới của ta. Cô đến tột cùng có nghĩ tới cảm thụ của ta khi đó hay không, ta đi khắp thế giới tìm cô, cô trốn mất thật tốt! Thật tốt ······
    Đóng nhắm mắt: "Thần cảnh quan, tôi thời gian rất gấp. Chưa quen thuộc với Băng Thành, cô nhanh chọn cái địa phương, ngày mai tôi phải trở về Mĩ Quốc."

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện