Tổng Tài Lạnh Lùng, Chờ Em Nói Yêu Tôi

Chương 8


trước sau

Advertisement
Nhìn thấy Triển Phong lại một lần nữa nằm ngủ trên giường của mình, Lâm Văn có chút không thể biết nên thế nào lắc lắc đầu. Nhìn khuôn mặt Triển Phong ngủ say, làm cho Lâm Văn nổi hứng muốn đùa, bàn tay nhéo mặt Triển Phong một chút. Triển Phong mông lung trung cảm thấy có người quấy rầy, đem mặt hướng vào chăn trùm lại, động tác của Triển Phong như một đứa trẻ, làm cho Lâm Văn lại dùng tay vỗ võ đầu Triển Phong khẽ thở dài nói "Đầu gỗ." Xoay người ốm cái gối đi ra phòng khách ngủ.

Buổi sáng Triển Phong bị từng trận mùi thơm làm tỉnh lại, vừa tỉnh ngủ Triển Phong đã muốn xuống giường đi tìm nơi phát ra mùi thơm đó, rời khỏi phòng, nhẹ nhàng đi ra, hành động theo cảm giác Triển Phong liền ngồi ngay ngắn ở trước bàn ăn, chảy nước miếng nhìn bữa sáng ngon miệng.

Bao lâu chưa ăn bữa sáng? Triển Phong cũng không nhớ rõ . Ở Triển gia, hai lớn hai nhỏ bình thường thì tuy rằng không đứng đắn cho lắm, nhưng mà ăn cơm thì gia quy tuyệt đối nghiêm khắc, mặc kệ sáng trưa hay tối, chỉ cần người ở nhà, thì nhất định phải chờ cho đủ thì mới bắt đầu ăn. Cho nên lúc này Lâm văn từ phòng bếp đi ra liền nhìn thấy Triển Phong ngồi ở trước bàn ăn, bộ dạng chảy nước miếng nhìn bữa sáng nhưng lại vẫn không nhúc nhích.

"Sao không ăn? Không hợp khẩu vị?" Lâm Văn cau mày hỏi.

"A! Không phải, chờ cô cùng ăn. Đến đây, cô ngồi xuống đi" Triển Phong nhanh tay giúp Lâm Văn kéo ghế ra.

Lâm Văn vừa ngồi xuống ghế, Triển Phong liền càn quét đồ ăn, nhìn bộ dạng Triển Phong ăn sung sướng, trong lòng Lâm Văn nhất thời cảm thấy thật thỏa mãn.

Lâm Văn dậy rất sớm để làm bữa sáng, bởi vì không biết khẩu vị Triển Phong thế nào, cho nên phong cách Tây, Âu, Trung, mỗi loại đều làm một phần. Vừa làm còn vừa thì thầm nói: Điên rồi, điên rồi, mình nhất định là điên rồi mới có thể dậy sớm làm bữa sáng. Bình thường thì vào buổi sáng, Lâm Văn cũng chưa bao giờ ăn, hôm nay cư nhiên lại vì Triển Phong mà làm bữa sáng. Khẳng định là ngủ phòng khách không thoải mái, cho nên mới dậy sớm như vậy, thuận tiện làm bữa sáng, khẳng định là như thế, lúc ấy Lâm Văn tự an ủi chính mình bằng suy nghĩ này.

Hiện tại thấy Triển Phong ăn ngon lành như vậy, đột nhiên cảm thấy sáng sớm thức dậy làm bữa sáng như vậy thật ý nghĩa, trong nháy mắt làm cho Lâm Văn nghĩ cứ như vậy làm cả đời.

Lâm Văn bị ý nghĩ của chính mình dọa, nhanh chóng lắc lắc đầu, chậm rãi ăn bữa sáng. Vừa ngẩng đầu, nhìn Triển Phong đã ăn sandwich và cháo xong rồi, lúc này cặp mắt to mê người nhìn chằm chằm vào đồ ăn trong tay nàng.

"Đó là của tôi" Lâm Văn nhẹ nhàng nói.

"Tôi biết, tôi muốn nhìn cô ăn, không cần phải để ý tới tôi, từ từ ăn được rồi" Triển Phong nuốt nước miếng nói.

Lâm Văn bị ánh mắt tham lam của Triển Phong nhìn chằm chằm, như thế nào cũng ăn không vô nữa, liền đem một nửa miếng sandwich nhét vào miệng Triển Phong.

Triển Phong không chút khách khí, một ngụm liền ăn vào, còn mơ hồ không rõ nói "Có dính nước miếng của cô, thật ngọt" Triển Phong thực không biết xấu hổ nhìn Lâm Văn, xấu xa cười.

Lâm Văn đang uống cà phê liền phun ra, đỏ mặt giận dữ hét "Cút cho tôi!"

Triển Phong chọc giận Lâm Văn xong thì chạy nhanh như chớp tới công ty đi làm, vừa chạy còn vừa tính kế.

Lâm Văn đi vào công ty, nhìn thấy Triển Phong đang làm việc. Nàng là người công tư rõ ràng, chuyện buổi sáng phát sinh không nằm trong giờ làm việc, cùng Triển Phong không cao thấp cấp, cho nên có thể nháo thành như vậy. Hiện tại là thời gian đi làm Lâm Văn vẫn là bảo trì tư thái tao nhã, mặt lạnh lùng rồi đi vào.

Triển Phong nhìn thấy Lâm Văn đi tới, cười thật to nói "Chào buổi sáng Lâm tổng, Lâm tổng ăn sáng có no không?"

Trong nháy mắt, gương mặt đang nghiêm túc của Lâm Văn thấy vài con quạ đen bay qua. Cố ý! Nhất định là cố ý! Lâm Văn thầm nghĩ trong lòng. Nhìn Triển Phong nghiến răng nghiến lợi hung hăng liếc mắt một cái, cũng không quay đầu lại, hướng văn phòng đi vào.

"Phanh!" một tiếng đem cửa đóng lại.

Rất nhanh, nhân viên trong phòng bắt đầu khe khẽ nói nhỏ "Oa! Hôm nay Lâm tổng ăn phải thuốc nỏ hay sao mà đem cửa đóng lớn tiếng như vậy" Lý do rốt cục là gì thì vẫn không có người biết, cuối cùng mọi người tổng kết một câu, tới ngày 'dì cả' ghé thăm Lâm tổng......

[dì cả: ngày đèn đỏ >.<]

"Phốc" Triển Phong nghe được mọi người nói Lâm Văn như vậy, làm cô cười muốn rút gân .

Lâm Văn đóng mạnh cửa, trong lòng buồn bực không thể tả, rõ ràng cướp bữa sáng của mình, còn hỏi mình ăn sáng có no không, đáng chết mà. Lâm Văn phát tiết đem tài liệu ném xuống bàn, thở hổn hển ngồi vào ghế.

Nhìn lướt qua máy tính, bên cạnh đặt một phần sandwich cùng một ly sữa, Lâm Văn đưa tay cầm lấy sữa, nhìn phía trên cái ly có một mũi tên, ý nói uống sữa ở chỗ đó. Lâm Văn vừa rồi còn đem mười tám lão tổ tông của Triển Phong đều ân cần thăm hỏi qua, cũng không cảm thấy hết giận. Nhưng lúc này nhìn thấy một ly sữa cùng một phần sandwich nhất thời cảm thấy hoa trôi nước chảy, mặt trời dần dần nhô lên. Nghĩ rằng: Tiểu quỷ, cô cũng biết điều lắm, cướp bữa sáng của tôi, bây giờ lại chuẩn bị một phần khác. Tay cầm sữa nóng hầm hập, chậm rãi uống, trong lòng thật ấm áp. Lâm Văn rất nhẹ nhàng uống sữa.

Thuận tay cầm lấy sandwich bên cạnh, nhìn thấy sandwich được gói lại trong một chiếc hộp, cầm gần lại thì thấy một tờ giấy viêt: Lâm tổng thân yêu, chắc rằng lúc này cô đã uống ly sữa có cái mũi tên kia rồi đúng không, như vậy thật cao hứng chúc mừng cô, cô vừa trúng thưởng, mũi tên ngay chỗ miệng ly là chỗ tôi đã uống qua, mặt trên có dính nước miếng của tôi, mỗi người ăn nước miếng của nhau một lần, huề nhe! Triển Phong.

Lâm Văn xem hết mấy chữ, thiếu chút nữa đem máu phun ra, chỉ cảm thấy toàn thân khí huyết cuộn trào.

"Ba" một tiếng đem sữa cùng sandwich toàn bộ ném xuống đất, còn vô cùng không lý trí dùng giày cao gót giẫm lên sandwich!

Cầm lấy điện thoại gọi thư ký vào, mang tất cả sandwich và sữa vừa bị giẫm lên dọn sạch sẽ, thư ký bị dọa, thở cũng không dám, nhanh tay dọn dẹp rồi đi ra ngoài.

Triển Phong nhìn thấy thư ký Quách cầm bữa sáng của cô mua mang ra ngoài liền nói "Thư ký Quách, vức rác hả, để tôi giúp cho."

Thư ký Quách vẻ mặt khẩn trương nói "Không, không, không cần, tự tôi làm được rồi" Mọi chuyện của Lâm tổng phân phó cô đều tự mình đi làm, nói xong chạy vào thang máy đi xuống.

Chết rồi! Đùa lần này hơi lố thì phải, Lâm Văn chắc đang tức chết, Triển Phong âm thầm cầu nguyện, hy vọng Lâm văn không hẹp hòi, tha cho mình một lần.

Làm gì cũng phải cẩn thận a, cho nên trăm ngàn lần đừng đắc tội nữ nhân, nhất là nữ nhân như
Advertisement
Lâm tổng.

Buổi trưa vừa cơm nước xong, Triển Phong nhận được thông báo của phòng nhân sự, bắt đầu từ ngày mai, Triển Phong chính thức được chuyển công tác sang phòng tiêu thụ.

Triển Phong cầm thư thông báo, trong lúc nhất thời không xác định mục tiêu, mọi người xung quanh đều nói Triển Phong được lên chức, đều nói nhao nhao xôn xao muốn Triển Phong mời ăn cơm. Chỉ có Triển Phong hết đường xoay xở không lên tiếng. Cô biết lần này khẳng định là Lâm Văn rất tức giận, nói cách khác là một cước đem cô đá tới bộ phận tiêu thụ, bởi vì bộ phận tiêu thụ ngoại trừ Trương Dao là ở tầng 25, còn lại mọi người ở tầng 20, hơn nữa tầng 20 và tầng 25 cũng không đi chung thang máy, cứ như vậy, cho dù Triển Phong nghĩ có thể ngẫu nhiên gặp mặt Lâm Văn cũng không có khả năng, Triển Phong cảm thấy cực kỳ oan ức.

Thật khó khăn, mọi người trong văn phòng đều đi hết, Triển Phong cầm thông báo đi vào phòng Lâm Văn. Đi tới cửa, thấy cửa phòng Lâm Văn không đóng, đang chuẩn bị gõ cửa chợt nghe thấy Lâm Văn ở gọi điện thoại, biết rõ nghe lén người khác gọi điện thoại là không đạo đức, nhưng Triển Phong cũng đứng đó không đi chỗ khác.

"Đúng, đúng, đoạn phim lần này quay thật không tệ" Lâm Văn nói.

À, thì ra là đang nói về MV mà nàng cùng Triể Phong quay, Triển Phong đem lỗ tai dựng thẳng lên cẩn thận nghe.

"Ha ha, không phải như vậy, không thể nào, đừng nghe người ta nói bừa" Lâm Văn cười khẽ nói.

Không biết đối phương nói gì đó, chỉ nghe Lâm Văn vội vàng giải thích nói "Không, không, thật sự chỉ là đồng nghiệp mà thôi, không có quan hệ khác, như thế nào lại thích cô ta, nhiều nhất chỉ có thể tính là chơi đùa, dù sao thì thân phận cũng khác nhau"

Triển Phong không biết chính xác là khi nào mình rời khỏi chỗ đó, nhưng bên tai vẫn văng vẳng câu nói của Lâm Văn... như thế nào lại thích cô ta, nhiều nhất chỉ có thể tính là chơi đùa, dù sao thì thân phận cũng khác nhau. Triển Phong vẫn nghĩ cô có cảm tình với Lâm Văn, mà Lâm Văn cũng như vậy , không nghĩ đến Lâm Văn đối với cô chỉ có chơi đùa!

Trong lúc nhất thời Triển Phong khó tiếp thụ, thì ra trước giờ vẫn là tự mình đa tình, người ta chỉ xem mình như một món đồ chơi mà thôi. Vốn nghĩ rằng là điểm giao nhau, không ngờ lại chỉ có thể lướt qua, thật đáng buồn.

Triển Phong nghĩ tới khi cô ngủ ở nhà Lâm Văn, Lâm Văn làm điểm tâm cho cô thì hai người cũng có chút rung động với nhau...nghĩ kỹ, không chừng không chỉ có cô ngủ lại nhà Lâm Văn mà còn có người khác, Lâm Văn còn làm điểm tâm cho người khác ăn, cô chỉ là một trong những người qua đường kia. Nghĩ đến đây, Triển Phong cảm thấy từng trận chán ghét, tâm tựa như một khối thủy tinh nóng, trên mặt che kín tơ máu.

Ngày hôm sau, sáng sớm Triển Phong đã tới bộ phận tiêu thụ, bắt đầu đi theo Trương Dao làm nhân viên bán hàng. Làm nhân viên bán hàng, bình thường cũng không ở công ty, cả ngày đều chạy bên ngoài. Lúc này Triển Phong giống như nổi điên liều mạng làm việc, không cho mình thời gian dừng lại, cho dù lúc tan tầm cũng cầm dự án về nhà xem, nhìn đến khi thật sự mở mắt hết lên, mới ngã vào trên giường ngủ. Chỉ cần tỉnh lại hoặc là bất cứ lúc nào, Triển Phong lập tức cầm tài liệu lên xem, không cho chính mình có thời gian suy nghĩ chuyện khác.

Triển Phong nghĩ, làm việc điên cuồng không có thời gian suy nghĩ là sẽ quên được chuyện tình cảm của mình. MV mà cô và Lâm Văn cùng quay lần đó được phát trên truyền hình, trên mạng, phát trên xe. Triển Phong vì không muốn xem lại những hình ảnh đó, mỗi ngày dành một giờ đi bộ từ nhà tới công ty, vì sợ ngồi xe vô sẽ nhìn thấy MV. Sợ chính mình nhìn đến sau lại nhịn không được, sẽ nhớ Lâm Văn nhiều hơn, nhớ nhung giống như con dao nhọn, một dao lại một dạo xuyên vào tim, xé rách tra tấn Triển Phong.

Cuộc sống một tháng vừa qua, Triển Phong như con người khác, mỗi ngày chỉ muốn tìm thêm khách hàng, nghỉ trưa cũng chỉ ăn chút gì đó, có đôi lúc giữa trưa vừa ăn xong, đồ ăn không thể tiêu hóa, dạ dày liền tự động thóp lại, làm cho những gì Triển Phong vừa ăn vào đều toàn bộ ói ra, ói muốn ra cả mật xanh. Người Triển Phong ngày càng gầy, khuôn mặt trắng bệch dọa người, hoàn toàn không còn dáng vẻ như lúc quay MV.

Vừa mới bắt đầu Trương Dao cảm thấy Triển Phong làm nhân viên bán hàng quả thật không sai, làm cho khách hàng hài lòng vô cùng, sau giờ làm còn không ngừng mang kế hoạch về nhà xem. Nhưng mà dần dần nàng phát hiện không đúng, khi Triển phong đối mặt với khách hàng thì chuyện trò vui vẻ, nháy mắt khi khách hàng đi rồi, thì lại nhanh chóng hiện ra khuôn mặt tiều tụy mệt mõi. Trương Dao hỏi qua Triển Phong đã phát sinh chuyện gì, Triển Phong lắc lắc đầu nói không có, Trương Dao là người thông minh, nếu Triển Phong không muốn nói nàng đương nhiên cũng sẽ không đi ép hỏi làm gì, nhưng mà nàng lại căn dặn, làm việc chăm chỉ là chuyện tốt, nhưng thân thể cũng quan trọng không kém, phải chú ý nghỉ ngơi. Triển Phong cảm ơn rồi liền quay trở lại liều mạng làm việc, Trương Dao nhìn Triển Phong cả người gầy yếu, còn có đôi mắt sâu lộ đầy vẻ cô đơn, làm cho Trương Dao cảm thấy có chút đau lòng.

Truyện convert hay : Thần Y Bỏ Nữ: Quỷ Đế Ngự Thú Cuồng Phi
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện