Tổng Tài Lạnh Lùng, Chờ Em Nói Yêu Tôi

Chương 4


trước sau

Cuối cùng thì cũng tới ngày lãnh lương, tháng lương đầu tiên tuy rằng không nhiều lắm, nhưng đó là thu nhập trong một tháng Triển Phong vất vả mới có nha, lãnh tiền lương xong cô liền hẹn tiểu Chu đi Pub uống vài ly.

[Pub: hiểu nôm na cũng giống như quan bar vậy đó]

Buổi tối Triển Phong về trước thay đồ, bây giờ mỗi ngày đi làm Triển Phong chỉ mặc đồng phục công ty, đồng nghiệp hỏi sao cô không mang quần áo theo để khi hết giờ làm thì thay ra cô trả lời như vậy rất phiền toái, hơn nữa mặc đồng phục cũng thoải mái. Chỉ có tiểu Chu ở bên cạnh cười gian vài tiếng, nhưng không nói gì.

Đi vào trong pub, tiểu Chu huýt sáo gọi Triển Phong "Yo, Triển Phong, nhìn không ra cô mặc đồ này thật đúng là soái ca nha"

Một đôi giày da đen trắng sáng bóng, một chiếc quần bò vô cùng vừa vặn, một chiếc áo sơ mi rộng, mái tóc ngắn được chải tỉ mỉ, làm cho người nhìn cảm thấy thật lịch sự nhưng không khoa trương, rất tuấn tú phi phàm. Kết hợp tổng thể lại thì vô cùng hài hòa, khó trách mỗi ngày nhìn thấy Triển Phong, tiểu Chu phải kiềm chế YY với Triển Phong.

"Đó là khí chất trời sinh, cùng quần áo không liên quan" Triển Phong bày ra một bộ dáng phất phất nói.

Có thể là thứ sáu nên pub có rất nhiều người, suốt tuần làm việc với cường độ cao, được đi ra ngoài thư giãn thì thật tốt. Triển Phong cùng tiểu Chu mỗi người một chai bia vừa uống vừa nhìn gái đẹp muôn hình muôn vẻ gần đó. Đột nhiên tiểu Chu tâm huyết dâng trào nói muốn chơi một trò chơi nhỏ, đại khái quy tắc chính là: Từ giờ trở đi bất luận người tiếp theo đi vào pub là trai hay gái, gay hay les, một trong hai người sẽ đi tới, phải hỏi được tên tuổi cùng số điện thoại của đối phương.

"Không thành vấn đề." Triển Phong sảng khoái đồng ý. Sau đó hỏi "Vậy người thua sẽ bị phạt như thế nào?"

"Người thua phải đáp ứng người thắng một chuyện, bất luận là chuyện gì cũng phải làm cho bằng được, thế nào?" Tiểu Chu nhìn Triển Phong, xấu xa nói.

"Ok"

"Người đầu tiên đi vào là mục tiêu của tôi." Tiểu Chu phấn khởi nói.

"Được, vậy người đi vào tiếp theo là mục tiêu của tôi..." Triển Phong định tiếp tục nói, tiểu Chu liền lập tức cướp lời "Nhìn kìa! Có người vào "

Triển Phong nhìn lại, yo! Đi vào là một cô gái có gương mặt rất kawaii, tiểu Chu lộ ra vẻ mặt tiểu lưu manh tươi cười đi tới, Triển Phong cười nhạo nói:"Này, mùa xuân đã qua đi, sao lại có thể ngửi được một cỗ hương vị xuân tao!"

[Kawaii: dễ thương]

Ha ha ha ha! Triển Phong cùng tiểu Chu hai người đồng thời cười to.

"Mau nhìn kìa, lại có một người đi vào, là mục tiêu của cô đ1o" Tiểu Chu kích động nói "Ôi! Là một đại mỹ nữ a, Triển Phong cô thật là diễm phúc nha" Ánh mắt Tiểu Chu thay đổi nhìn Triển Phong. Hai chân bắt chéo còn rung rung nữa.

"Nhanh đi hỏi tên và số điện thoại của cô bé kawaii kìa" Triển Phong nhìn tiểu Chu trêu ghẹo nói.

"Vậy cô nhớ rõ củng phải đến hỏi mỹ nữ đáng yêu kia nữa"

Hai người hướng cô bé kawaii và mỹ nữ đáng yêu đi tới.

Cô gái xinh đẹp kia giống như đang hẹn bạn bè cùng uống rượu, bốn người đều cười trang điểm xinh đẹp, bởi vì ánh sáng quá mờ không thấy rõ bạn của nàng là ai, mơ hồ cảm nhận, chắc là cũng rất đẹp đi.

Triển Phong đi đến trước mặt cô gái xinh đẹp kia, cuối xuống vừa định làm quen, đột nhiên cảm giác có một khối không khí lạnh đánh úp lại, vội vàng ngẩng đầu nhìn. Chúa ơi! Không thể nào, cô gái xinh đẹp kia lại là Lâm Văn, vẻ mặt lạnh lùng của Lâm Văn cũng nhìn Triển Phong, Triển Phong đột nhiên cảm giác lại bị cổ không khí lạnh lùng ấy đóng băng.

Chổ này cũng có thể coi là có tiếng đi, nhưng mà gặp được Lâm Văn trong này lại làm cho Triển Phong cảm thấy vô cùng ngạc nhiên. Tuy rằng Lâm Văn vẫn là vẻ mặt lạnh lùng, nhưng vẫn có thể thấy được nàng cũng bất ngờ khi gặp Triển Phong. Hoặc là ngạc nhiên vì Triển Phong cũng đi tới trước mặt nàng. Triển Phong chưa kịp hồi phục lại tinh thần thì nghe một tiếng gọi

"Triển Phong?"

Triển Phong cảm thấy khó hiểu, là ai kêu cô, chậm rãi nhìn lại, trong phút chốc lại bị đóng băng tập hai. Ngồi chung với Lâm Văn là Dương Vân và Trương Dao. Hai người cũng kinh ngạc nhìn Triển Phong.

Trong lúc nhất thời mọi người đều có chút ngại ngùng, ai cũng không có mở miệng nói chuyện, Triển Phong muốn cười giả lả rồi trốn đi, thì chợt nghe tiểu Chu lớn tiếng kêu lên "Triển Phong, Triển Phong, cô bé kawaii đã cho tôi biết tên và số điện thoại rồi, còn mỹ nhân xinh đẹp của cô thì sao?"

Lúc này mặt Triển Phong đỏ lên nhìn chằm chằm sàn nhà, giống như muốn đem sàn nhà biến thành cái lỗ chui vào. Tiểu Chu chạy đến chỗ Triển Phong tiếp tục nói "Eh, thế nào a, có phải mỹ nhân xinh đẹp không thèm để ý phải không" Sau đó nhìn về phía 'mỹ nhân' kia nhoáng lên một cái nói "Hey! Mỹ nữ của chúng ta......" Nói còn chưa xong lại đột nhiên kêu lên một tiếng sợ hãi.

"A! Lâm tổng."

Một tiếng thét chói tai như khủng bố vang lên, cũng may mọi người trong pub lúc này đang say sưa nhảy không chú ý tới tiểu Chu

"Khụ, khụ" Đột nhiên nghe được Dương Vân ho lên "Tiểu Chu cô cùng Triển Phong đang đùa cái gì vậy?"

Tiểu Chu đột nhiên nghe được có người kêu cô, quay đầu thấy Dương Vân cùng Trương Dao, cái miệng nhỏ của cô dường như mở toạt ra, lúc này tiểu Chu đã muốn hoàn toàn đánh mất năng lực nói chuyện, tư duy trong lúc này dường như cũng không hoạt động.

Triển Phong chỉ có thể lôi tiểu Chu lại nói ra chuyện của hai người lúc nảy, Trương Dao nghe xong thì vừa cười vừa nói "Hey, hai tên sắc lang này thật đúng là lóa mắt nha, làm tiểu Sương của chúng tôi chú ý"

Sau đó mới biết được, cô gái xinh đẹp kia tên Bạch Sương, cùng Lâm Văn, Dương Vân, Trương Dao là bạn tốt, thường xuyên hẹn nhau đến pub này uống rượu nói chuyện phiếm.

'Ô Long nhất cảo' biến thành sáu người, Lâm Văn, Bạch Sương, Dương Vân, Trương Dao, Triển Phong, tiểu Chu sáu người bắt đầu uống bia nói chuyện phiếm. Cái gọi là nói chuyện phiếm cũng chính là chuyện Trương Dao trêu chọc Triển Phong và tiểu Chu, những người khác chỉ biết ngồi cười ha ha, à, không đúng, trừ Lâm Văn ra.

Vài vị tổng giám đốc thì rất dễ làm quen, không giống tổng cao cao tại thượng, lúc này bọn họ cùng Triển Phong và tiêu Chu giống như bạn thân, cùng nhau uống bia và trò chuyện.

Triển Phong nhìn Lâm Văn vài lần, vẫn là gương mặt đó, biểu tình lạnh lùng ngồi uống bia.

Sau đó mọi người uống tới nổi có chút điên cuồng, chê bia không thèm uống, liền mang rượu ra, Trương Dao không hổ danh là giám đốc tiêu thụ, tửu lượng không phải bàn, cầm lấy một
lấy một chai Chivas nhìn Triển Phong nói "Thế nào, Triển Phong, có dám uống thi với tôi không?" Vẻ mặt coi thường nhìn Triển Phong, nếu là bình thường rất có thể Triển Phong sẽ nể tình cấp bậc một chút, làm bộ từ chối, nhưng nảy giờ uống hết không biết bao nhiêu bia, men làm kích thích đầu óc, Triển Phong liền nhảy lên phía trước nói "Ai sợ ai?

"Được! Vậy cô muốn uống thế nào?"

"Thuần ẩm!"

Triển Phong không nói hai lời liền cầm chai Chivas rót vào một chiếc ly, chất lỏng chảy vào cổ họng như thiêu đốt, làm Triển Phong hoa cả mắt, miễn cương cũng có thể đứng vững.

Nhìn Trương Dao cũng uống cạn một ly, tình trang xem ra tốt hơn Triển Phong rất nhiều, ít nhất vẫn còn có thể vui vẻ nói chuyện.

Hai người tôi một ly cô một ly, rất nhanh đã uống hết chai rượu. Dưới tác dụng của cồn, Triển Phong cảm thấy cả người bay bổng, hai chân sắp không thể chống trụ thân thể của cô nữa, dựa vào chút ý thức cuối cùng, cảm giác được mình ngã nằm ở trên sô pha, nhìn trước mắt có thật nhiều bóng dáng lúc ẩn lúc hiện, đầu óc choáng váng, mắt nhắm lại chìm vào giấc ngủ.

Không biết ngủ bao lâu, mắt nặng nề mở ra, Triển Phong nhìn chung quanh bốn phía, rõ ràng đây không phải là nhà trọ của cô. Ở đâu? Vì lúc say đầu óc ngu ra rất nhiều, làm cô không nhớ mình lúc đó xảy ra chuyện gì, Triển Phong nằm ở trên giường lười động, một nửa bởi vì say rượu, nhưng chủ yếu là vì giường thật là mềm mại, còn hương thơm dễ chịu, nằm thật thoải mái a! Giường ngủ trong nhà trọ cũng chỉ là tấm ván cứng ngắc, không thoải mái chút nào.

Mở to mắt nằm một lát, rốt cục miễn cưỡng từ trên giường đứng lên, Triể Phong theo bản năng nhìn qua quần áo mình một chút.

Hả! Không xem cũng biết chút nữa là mạng nhỏ của Triển Phong cũng bị dọa chết. Cho dù rất say rượu nhưng Triển Phong cũng nhớ rất rõ lúc đi pub uống rượu thì cô không có mặc đồ như thế này. Lúc này trên người chỉ mặc có một cái áo sơmi cùng quần đùi. Triển phong ngồi ở trên giường nghĩ nát óc cũng không nhớ rõ chuyện gì xảy ra sau khi cô và Trương Dao uống say.

Đột nhiên nghe được ngoài cửa phòng có tiếng động, Triển Phong rón rén ra mở cửa. Nhẹ nhàng mở ra cửa phòng, đem đầu ló ra ngoài, nhìn chung quanh bốn phía, bên ngoài là một gian phòng khách và phòng bếp, TV đang mở, nhưng không thấy người đâu, Triển Phong ra ngoài tìm tòi một chút, mới phát hiện có một người đang ngồi trên sô pha màu trắng đọc sách, bởi vì người đó ngồi đưa lưng về phía cô nên Triển Phong cũng không biết là ai.

"Vị kia...... Thật ngại cho tôi hỏi một chút." Lúc này Triển Phong đã bước ra ngoài vừa gãi đầu vừa nhìn người kia nói.

"Tỉnh?" Người đó đột nhiên nói.

"Ân...... Ân, tỉnh." Dọa Triển Phong giật mình, vội vàng đáp lại. Giọng nói này có vẻ quen thuộc, là ai đây? Đầu óc sau khi say thật là hỏng mất rồi.

"Đứng làm gì, ngồi đi." Người nọ tiếp tục nói

"Uhm, được, được." Triển Phong lập tức đáp lời, đi đến sô pha ngồi xuống. Quay đầu nhìn người kia, vừa nhìn thấy thiếu chút nữa dọa Triển Phong chết ngay tại chỗ.

Chỉ thấy Lâm Văn mặc một chiếc áo sơ mi màu hồng nhạt cùng với quần short, đôi chân trắng nõn bại lộ trước mặt Triển Phong. Triển Phong liền cảm thấy đầu nóng lên, cảm giác lồng ngực có một cỗ nhiệt lưu hết sức căng thẳng.

"Lâm...... Lâm tổng, cô như thế nào lại ở đây?" Triển Phong lắp bắp rốt cục phun ra được vài chữ.

"Đây là nhà của tôi." Lâm Văn ngẩng đầu nhìn Triển Phong liếc mắt một cái nói.

Cái gì! Mình ở nhà Lâm tổng? Ngao...... Giết chết tôi đi, say rượu như thế nào mà lại vào nhà núi băng này ngủ?. Triển Phong lắc đầu liên tục.

Núi băng nhìn thấy biểu tình của Triển Phong, ngũ quan vặn vẹo cùng một chỗ, mặt lúc hồng, lúc trắng , nàng nghĩ Triển Phong say rượu nên như vậy liền hỏi "Còn đau đầu?"

Đột nhiên nghe được tiếng nói, làm Triển Phong vội vàng ngẩng đầu lên nhìn núi băng, lúc này đầu tóc Triển Phong rối như cái tổ chim, hơn nữa vẻ mặt ngư người vô tội, chợt nghe thấy "Xì" Băng tan rồi sao?. Nga...... Không, Lâm Văn lại nở nụ cười, chuyện này quả thực so với nhìn thấy khủng long ở thế kỷ 21 còn lạ hơn.

Triển Phong lập tức nhìn Lâm Văn chầm chầm, vẫn không nhúc nhích. Nói thật núi băng cười rộ lên thật sự là đáng yêu nha. A? Sao mình có thể dùng từ đáng yêu để tả núi băng chứ, Triển Phong cảm thấy núi băng hôm nay có chút không giống bình thường, nhìn kỹ thì ra là núi băng hôm nay không có trang điểm, gương mặt trắng nõn nhìn cô.

Xã hội hiện nay có hai loại người, một là thật nham hiểm nhưng vẫn tươi cười, một là gương mặt thuần khiết tươi cười [ps: Không bao gồm Triển Phong mình, mình không có nham hiểm nha, hehe mình là ngoại lệ].

Người này nhìn có chút đáng yêu, gương mặt tươi cười, Lâm Văn chính là thuộc loại người đó. Bởi vì lúc này nhìn nàng giống như một búp bê, nhìn qua thật giống như sinh viên vừa vào đại học, thật mới mẻ.

Lâm Văn quơ quơ ngón trỏ trước mặt Triển Phong nói "Này, tỉnh chưa ."

"A...... rồi......" Triển phong thật vất vả hoãn lại đây, xấu hổ trả lời.

"Cô đói bụng sao?"

"Uhm, có chút đói."

"Vậy cùng đi ăn tối đi" Lâm Văn vừa nói vừa đứng lên.

Truyện convert hay : Thượng Cổ

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện