Tổng Tài Lạnh Lùng, Chờ Em Nói Yêu Tôi

Chương 49


trước sau

“Thức sớm vậy con” mẹ Triển nhìn thấy Lâm Văn liền nói “Tối hôm qua ngủ thế nào?”

“Dạ… dạ… ngủ ngọn ạ” Chỉ là một câu đơn giản ân cần thăm hỏi, nhưng với gương mặt ái muội mà mẹ Triển nhìn mình, xác thực làm cho Lâm Văn cảm thấy có gì đó không ổn.

Mẹ Triển ái muội nhìn biểu tình của Lâm Văn, cười vài tiếng. Điều này làm cho Lâm Văn cuối đầu thấp càng thấp, muốn chui xuống trốn dưới gầm bàn ngay lập tức.

“Mẹ thăm dò em thôi” Triển Phong lặng lẽ nói bên tai Lâm Văn.

Lâm Văn nghi hoặc nhìn Triển Phong, Triển Phong lại lặng lẽ kề sát vào Lâm Văn nói “Mẹ không biết chuyện gì đâu, muốn nhìn trộm biểu hiện của em thôi, em cứ biểu hiện như không có việc gì là được.”

“Haizz, vợ chồng son sáng sớm đã thì thầm với nhau, tối hôm qua nói còn chưa đủ sao? Hay, tối hôm qua nói chưa kịp” Mẹ Triển thấy Triển Phong ngồi sát bên cạnh Lâm Văn như vậy không biết là đang nói cái gì.

“Con chỉ nói với Lâm Văn, ăn nhiều một chút thôi mà”

“Phải không?” Mẹ Triển hoài nghi nhìn Triển Phong nói.

Năm đều mang theo ý nghĩ đen tối ăn điểm tâm, chờ cho đến lúc ăn điểm tâm xong Lâm Văn liền chạy nhanh lên phòng của mình, chân chính thở phào nhẹ nhõm.

“Làm sao vậy?” Triển Phong quan tâm hỏi.

“Đều là tại Phong, hại em mới sáng sớm đã bị mọi người dùng ánh mắt ái muội như vậy để nhìn”

“Em đừng để ý họ, kỳ thật họ không biết gì đâu, chỉ muốn nói mấy câu mờ ám để nhìn sắc mặt của em, nếu nhìn thấy em thẹn thùng, thì họ sẽ biết em đã làm gì tối hôm qua, nếu như em bình thường như không có việc gì, như vậy họ cũng sẽ không hỏi tới nữa” Triển Phong đem kinh nghiệm của mình truyền cho Lâm Văn.

“Thật vậy sao?”

“Đương nhiên, em biểu hiện càng trấn định càng tốt.”

“Uhm, em hiểu rồi” Lâm Văn quyết định về sau mặc kệ buổi sáng mẹ Triển có hỏi cái gì ái muội thì nàng cũng giả vờ như không có chuyện gì.

Reng reng reng......

Sáng sớm di động của Lâm Văn liền dồn dập vang lên.

“Alo, Trương Dao chuyện gì?” Lâm Văn vừa thấy là Trương Dao gọi tới, nhanh bắt máy.

“Lâm Văn, ba cậu muốn ngừng hợp tác với Triển thị, mình cùng Vương Khiết khuyên như thế nào cũng không chịu” Trương Dao có điểm nhụt chí nói.

“Cảm ơn cậu, mình biết rồi, mình và Triển Phong sẽ thương lượng một chút rồi gọi lại cho cậu, cậu cũng đừng sốt ruột.”

“Vậy được rồi, mình chờ tin tức của cậu. Bye”

“Bye”

“Sao vậy?” Triển Phong thấy Lâm Văn cau mày hỏi.

“Ba em muốn ngưng hợp tác với công ty của Phong”

“Ha ha, Phong đã sớm đoán được ba em sẽ làm vậy”

“Nếu chấm dứt hợp đồng thì Lâm thị sẽ tổn thất rất lớn” Lâm Văn sợ ba nàng khư khư cố chấp sẽ làm cho công ty tổn thất rất nhiều.

“Điểm ấy Phong biết, Phong sẽ làm cho ba em thu hồi lại những lời này” Triển Phong tự tin tràn đầy nói.

“Được không?” Lâm Văn có chút lo lắng hỏi.

“Bà xã, em yên tâm, ông ấy là ba em cũng là ba Phong, tuy rằng ông ấy vẫn chưa chấp nhận chúng ta, nhưng Phong sẽ làm cho ông ấy thay đổi, em cứ yên tâm”

Lâm Văn nhìn Triển Phong tự tin như vậy, quyết định tin tưởng Triển Phong, chỉnh sửa lại tây trang cho cô, sau đó chủ động hôn lên mặt Triển Phong một cái “Trên đường cẩn thận.”

“Uhm, ngoan ngoãn ở nhà chờ Phong” Triển Phong cũng hôn nhẹ lên môi Lâm Văn, sau đó đi làm.

Ba Triển và Triển Tuấn cũng lần lượt ra ngoài, căn nhà rộng lớn bây giờ chỉ còn mẹ Triển và Lâm Văn.

“Lâm Văn, Lâm Văn.” Mẹ Triển ở dưới lầu kêu lên.

“Dạ, con xuống liền” Lâm Văn chạy nhanh từ trên lầu đi xuống dưới nhà.

“Lâm Văn, lại đây ngồi, mẹ có lời muốn nói cùng con” Mẹ Triển vỗ vỗ vị trí bên cạnh nói.

“Dạ” Lâm Văn thuận theo ngồi xuống.

“Lâm Văn, hôm nay mẹ hẹn mẹ con đi uống trà.”

“A?!” Lâm Văn có chút giật mình.

“Con yên tâm, mẹ và mẹ con coi như cũng có quen biết, hôm nay chính là ra ngoàiôn chuyện cũ uống trà mà thôi, con không cần khẩn trương như vậy. Kỳ thật mẹ biết ba mẹ con đều rất lo lắng cho con, chính là nhất thời không tiếp thụ được tình cảm của con và Triển Phong, mẹ cũng biết trong lòng con khó chịu, con cũng không nghĩ ba mẹ mình lại nhẫn tâm như vậy phải không? Cho nên không bằng mẹ chủ động cùng mẹ con tâm sự, xem có thể giúp bà ấy mở lòng ra hay không, mượn sức của mẹ con, sẽ không sợ ba con nữa.” Mẹ Triển tràn đầy tự tin nói.

“Bác gái, cám ơn người” Lâm Văn cảm kích nhìn mẹ Triển nói.

“Đứa ngốc, còn gọi bác gái cái gì, nếu con cảm thấy kêu mẹ không được tự nhiên thì cứ gọi là ba Triển hoặc mẹ Triển đều được, dễ gọi lại thân thiết, con nói có phải hay không nha.” Mẹ Triển cười nói.

“Dạ, mẹ, mẹ thật tốt.”

“Rất đúng, mẹ là ai chứ, Lâm Văn, không phải mẹ khoe khoang nha, mẹ cảm thấy thật đúng là không có ai có thể so sánh được với mẹ đâu.” Mẹ Triển kiêu ngạo khỏe khoang.

Lâm Văn đột nhiên cảm thấy giống như mình đang nhìn thấy Triển Phong trước mặt, xem ra Triển Phong di truyền từ mẹ Triển có vẻ nhiều nha.

“Lâm Văn, mẹ đi ra ngoài trước, trưa sẽ không trở về ăn cơm, vú Trần sẽ giúp con chuẩn bị, nếu nhàm chán thì đi ra ngoài dạo phố, mẹ đi trước, bye.” Mẹ Triển nhanh như gió thổi, nói xong liền bay đi mất.

“Dạ, mẹ đi cẩn thận”

“Tiểu Viên đã lâu không gặp nha.” Mẹ Triển trang điểm xinh đẹp đi hẹn gặp mẹ Lâm ở một quán trà.

“Ha ha, tiểu Diệp, bà vẫn giống như xưa, mỗi lần ra ngoài đều lộng lẫy hết sức tưởng tượng.” MẸ Lâm cười khẽ nói.

“Cái gì a, tôi đây là thiên sinh lệ chất được không.” Mẹ Triển giống như tiểu cô nương nói.

Quán trà này thuộc loại có vẻ cao quý thanh lịch, lẳng lặng ngồi uống chén trà, thưởng thức phong cảnh ngoài cửa sổ, thoải mái an nhàn, thực thích hợp với người như mẹ Lâm, cho nên mẹ Triển cố ý hẹn ở trong này, chỉ biết sẽ làm cho mẽ Lâm thích.

Hai người lúc còn trẻ, là hoa khôi giảng đường, một đóa thanh thuần, một đóa gợi cảm, duy nhất điểm giống nhau chính là thành tích hai người cũng là người số một người số hai, cho nên lúc ấy nổi tiếng khắp trường.

Vốn hai người cũng không qua lại, nhưng do ba Triển cùng ba Lâm có quen biết, cho nên từ đó mới bắt đầu nhận thức, lúc ấy mẹ Triển đã là bạn gái của ba Triển, mà mẹ Lâm vẫn còn là bạn gái của ba Hoắc, năm người thường xuyên cùng nhau đi chơi, cho nên cảm tình rất tốt.

Từ lúc trẻ tuổi có thể nhìn ra cả hai, mẹ Lâm là người nội liễm, mà mẹ Triển lại là người hướng ngoại, bình thường năm người cùng nhau đi chơi, cũng chỉ có thể nghe thấy tiếng mẹ Triển và ba Triển, ba Lâm và mẹ Lâm hai người luôn không lên tiếng, vốn tưởng rằng hai người đều thuộc loại có vẻ im lặng, ai biết cuối cùng mở rộng tầm mắt, hai người nhanh chóng thân thiết, sau đó từ lễ đính hôn của Hoắc Hãn Đình và Lâm Văn mới biết được, nguyên lai ba Lâm và mẹ Lâm đã sớm quen biết nhau, lúc ấy họ chỉ không nói ra mà thôi.

Chờ năm người tốt nghiệp đại học, đều vì sự nghiệp của bản thân mà dốc sức, đợi cho con cái đều sinh ra, năm người chỉ chăm lo cho gia đình mình, rất ít tụ cùng một chỗ , hơn nữa chuyện của ba Lâm và ba Hoắc, cho nên lúc ấy hai người họ đoạn tuyệt liên hệ, thỉnh thoảng mới ngẫu nhiên liên lạc với ba Triển.

“Tiểu Viên, chúng ta đã bao lâu không gặp, ngoại trừ lần trước gặp mặt, hẳn là chúng ta có nhiều năm không gặp nhau.”  Mẹ Triển nghiêng về một phía hỏi.

“Ân, đúng vậy, thoáng một cái đã nhiều năm trôi qua, bất tri bất giác liền già đi” Mẹ Lâm nhẹ nhàng nói.

“Này này, chỉ có bà mới già, đừng đem tôi cùng nhau kéo theo chứ, tôi còn rất trẻ nha.” Mẹ Triển bất mãn nói.

“Ha ha” mẹ Lâm nhìn mẹ Triển trẻ hơn mình không bao nhiêu lại có thể tràn đầy sức sống, không khỏi nở nụ cười.

“Bà cười cái gì, tôi nói là sự thật. Làm người, cốt yếu là cho bản thân vui vẻ khoái trá, như vậy mới có thể bảo trì tuổi trẻ và thân thể, tâm hồn cũng trẻ trung, bà nói có phải hay không” Mẹ Triển thâm ý nhìn mẹ Lâm nói.

Quả nhiên mẹ Lâm vừa mới còn cười, mặt nháy mắt tối xuống “Văn Văn gần đây có khỏe không?” Mẹ Lâm sâu kín hỏi.

“Aiz, tôi còn nghĩ bà và lão Lâm sẽ không muốn nhìn tới con bé nữa chứ”

“Sao lại như thế, Văn Văn là con gái của chúng tôi” Lâm mụ mụ có chút kích động nói.

Mẹ Triển liếc mắt mẹ Lâm một cái “Bà cũng biết con bé là con gái của mình nữa sao, lại có thể đem con gái mình đuổi ra khỏi nhà, bà cảm thấy con bé sẽ nghĩ thế nào?”

“Aiz, chuyện này tôi đương nhiên cũng biết, nhưng bà cũng biết tính tình của lão Lâm nhà tôi rồi đó, cố chấp vô cùng, điểm ấy Văn Văn cũng là giống ba mình, tính tình cứng rắn” Mẹ Lâm bất đắc dĩ nói.

Kỳ thật mẹ Lâm có thể hiểu con gái bà, nhiều như vậy năm, không gặp con gái mình động tâm vì ai, bạn bè cũng chỉ có Dương Vân và Trương Dao là thân thiết, làm mẹ thì ít nhất cũng biết tâm tư của con gái mình, thời điểm Lâm Văn học đại học, mẹ Lâm phát hiện Lâm Văn có khuynh hướng thích con gái, nhưng lúc ấy Lâm Văn cũng không có bạn gái, cho nên mẹ Lâm cũng làm như không biết chuyện này, cũng không cùng bất luận kẻ nào đề cập qua.

Sau này Lâm Văn và Triển Phong yêu nhau bị ba Lâm biết, không nghĩ tới ba Lâm lại kiên quyết chống lại như vậy, đơn giản vì sĩ diện mà thôi, mẹ Lâm cũng khuyên nhủ chồng mình, nhưng cũng chỉ vô dụng, ngược lại ba Lâm phản đối càng kịch liệt.

“Thật ra Văn Văn tìm được người yêu thương con bé thật lòng tôi là kẻ làm mẹ cũng yên tâm nhưng mà......” mẹ Lâm càng nói càng nhỏ, mẹ Triển cũng hiểu được mẹ Lâm muốn
nói gì.

“Đối tượng là nam hay nữ cũng không quan trọng, quan trọng là Văn Văn có vui vẻ hay không, nếu cuộc sống không có niềm vui, thì hai người sống với nhau cả đời còn ý nghĩa gì nữa”

“Bà nói như vậy tôi cũng hiểu được, nhưng chỉ mình tôi hiểu cũng vô dụng a”

“Chỉ cần bà cũng đứng về phía chúng tôi, không sợ lão Lâm không thỏa hiệp” Mẹ Triển tự tin nói.

“Lão Lâm thì khó thuyết phục lắm, cứng đối cứng lại không được, ông ấy còn có bệnh tim.” Mẹ Lâm vẫn là có điểm lo lắng nói.

“Yên tâm đi” Mẹ Triển cho mẹ Lâm một nụ cười yên tâm.“Vài ngày không gặp con gái bảo bối, có nhớ nó không?” Mẹ Triển nói xong chính sự, lại bắt đầu nói sang chuyện khác.

“Đương nhiên là nhớ, lần trước con bé nằm viện, bác sĩ dặn phải nghỉ ngơi thật nhiều, nhưng đứa nhỏ này không lâu sau lại đi làm, con gái mình như vậy thì lam sao tôi không lo cho được” Mẹ Lâm đau lòng nói.

“Đau lòng con bé thì đi thăm nó.” Mẹ Triển nói.

“Này...... lão Lâm không cho tôi tới nhà con bé.”Mẹ Lâm càng nói càng nhỏ giọng.

“Vậy đêm nay lại nhà tôi ăn cơm đi, thuận tiện cùng lão Triển ôn chuyện, nhớ ngày đó mỗi ngày lão Triển đều ở bên tai tôi lải nhải, nói bà ôn nhu thế nào, hiền lành ra sao, làm tôi giận tới vài ngày không nhìn mặt ông ấy” Mẹ Triển bỉu môi hồi tưởng lại lúc trước.

“Ha ha, lão Triển giỡn với bà thôi, không phải lúc trước trong mắt lão Triển chỉ có bà thôi sao, nữ sinh khác ông ấy cũng không liếc mắt một cái.”

“Đúng a! Nếu ông ấy dám liếc mắt người khác, lão nương xử hắn. Mấy đứa con tôi cũng giống như tính lão Triển, trong mắt chỉ yêu một người” Mẹ Triển một câu hai ý nói.

“Tôi về nói với lão Lâm một chút, buổi tối tới nhà bà ăn cơm.”

“Bà cứ nói với lão Lâm là tới nhà bằng hữu ăn cơm là được rồi, ba mà nói tới nhà của tôi, ông ấy khẳng định không cho bà đi.”

“Bà biết không, lão Lâm có bệnh đa nghi rất nặng, cho dù tôi nói tới nhà bằng hữu, ông ấy cũng sẽ hỏi tới cùng, chi bằng tôi nói thật”

“Vậy tùy bà, dù sao ông ấy cũng là chồng ba, bà nói sao cho ông ấy chịu đi là được.”

“Lão Lâm. Đêm nay tôi cùng tiểu Diệp đi ăn cơm.” Mẹ Lâm sửa miệng biến thành cùng mẹ Triển ra ngoài ăn cơm .

“Bà cùng với nữ nhân điên kia ra ngoài ăn cơm làm gì?” Ba Lâm luôn kính sợ mẹ Triển, cũng chỉ dám ở sau lưng nói lén bà.

“Không có gì, chỉ là tự ôn chuyện......” Me Lâm nói chưa hết câu thì di động đã bị mẹ Triển đoạt đi.

“Tôi nói này họ Lâm, lão nương điên hồi nào, ông điên rồi lão nương cũng chưa điên đâu. Đêm nay tôi muốn cùng tiểu Viên nói chuyện phiếm, nam nhân các người né qua một bên đi, ăn xong tán gẫu rồi tôi sẽ đưa bà ấy trở về, khỏi cần ông quan tâm, cứ như vậy. Gặp lại sau.” Ba, cúp điện thoại cái rụp, thuận tiện tắt máy, khỏi cho lão Lâm gọi tới.

Mẹ Triển tắt điện thoại sau đó bật cười, nhẹ giọng nói:“Ông không điên mới là lạ.”

“Tiểu Diệp, bà vẫn hung dữ như vậy nha.”Mẹ Lâm bội phục nói.

Mẹ Triển trắng mắt liếc mẹ Lâm một cái, lấy di động gọi về nhà:“Alo, vú Trần à, đêm nay có khách tới chơi, làm thêm nhiều món một chút, đúng đúng.” Mẹ Triển ra dấu muốn vào toilet, sau đó để mẹ Lâm ngồi đó một mình.

“Lâm Văn đâu, con bé có ở nhà không?”

“Lâm tiểu thư nói nàng có chút mệt, ăn cơm trưa liền lên lầu nghỉ ngơi rồi, bây giờ còn đang ngủ.” Vú Trần kể chi tiết.

Tới trưa hôm nay thì thấy Lâm Văn nhướng mắt hết lên, vú Trần liền làm cơm trưa cho nàng ăn “Lâm tiểu thư, cô mệt như vậy, ăn xong lên lầu nghỉ ngơi đi.” Vú Trần quan tâm nói.

“Không, con không sao” Lâm Văn lấy lại tinh thần nói.

“Cô xem cô kìa, ngay cả mắt đều không mở ra được, dù sao cũng không có việc gì, ngủ trưa một chút, như vậy buổi tối sẽ có tinh thần tốt hơn”

Lâm Văn nghĩ nghĩ thấycũng đúng, nếu hiện tại vẫn rang chống đỡ, sợ là buổi tối ăn cơm sẽ ngủ gật thôi, vì thế nàng liền chạy nhanh lên lầu đi ngủ, chờ ba Triển mẹ Triển trở về phải lấy lại tinh thần mới được.

Lâm Văn ngủ một giấc, đến năm giờ còn chưa có tỉnh lại, có thể thấy tối hôm qua vận động có bao nhiêu kịch liệt .

“Như vậy a, vậy trăm ngàn không được gọi con bé dậy, để cho nó ngủ nhiều một chút” Mẹ Triển suy nghĩ xấu xa nói.

Buổi sáng vừa thấy bộ dáng Lâm Văn là biết tối hôm qua vận động quá độ, cũng không biết Triển Phong nói gì với Lâm Văn, khi mẹ Triển thử Lâm Văn cũng thấy nàng không thẹn thùng, vẫn bình tĩnh, làm ba hết thú vị mà trêu chọc.

“Được” Vú Trần cúp điện thoại bắt đầu chuẩn bị bữa tối.

Năm giờ ba mươi phút Triển Phong về tới nhà, Triển Phong đúng giờ bước vào cửa, thẳng hướng lên phòng mình. Giữa trưa Lâm Văn gọi điện thoại cho Triển Phong, muốn Triển Phong ba giờ gọi điện thoại cho nàng, đánh thức nàng dậy rời giường. Không nghĩ tới Triển Phong gọi vài lần mà Lâm Văn cũng không bắt máy, Triển Phong liền gọi nhanh cho vú Trần mới biết Lâm Văn vẫn còn đang ngủ, như thế Triển Phong mới yên tâm. Cho nên vừa về tới nhà cô liền muốn chạy lên phòng đánh thức Lâm Văn, nếu như bị mẹ Triển nhìn thấy, tin đồn ái muội lập tức lan truyền vài ngày sau, như vậy khẳng định Lâm văn sẽ không cho Triển Phong cùng nàng “Vận động .”

“Lâm Văn a, Lâm Văn.” Triển Phong nhẹ nhàng gọi bên tai Lâm Văn.

Lâm Văn trở mình, không thèm nhìn Triển Phong tiếp tục ngủ. Sáng hôm nay Lâm văn cũng là miễn cưỡng rời giường, cả người đau nhức không nói.

Lâm Văn đang ngủ đột nhiên cảm thấy ngực khó chịu không thở nổi, giật giật, cả người bị áp đến không thở nổi? Cái này làm Lâm Văn lập tức bừng tỉnh dậy, mở mắt liền nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú của Triển Phong, nàng  nhắm mắt lại hưởng thụ Triển Phong hôn môi, dưỡng khí đều bị Triển Phong đoạt đi.

Lâm Văn bất mãn kêu ra tiếng đến,“Uhmmm...... Uhmmm...... Triển...... Triển Phong, mau tránh ra, em...... Em không thở được”

Lúc này Triển Phong mới không cam lòng buông tha cho đôi môi của Lâm Văn, làm cho Lâm Văn từng ngụm từng ngụm thở phì phò “Phong định làm em ngộp thở mới chịu phải không?” Lâm Văn đấm Triển Phong một cái nói.

“Phong gọi điện thoại cho em nhiều lần như vậy, em cũng không bắt máy, Phong lo muốn chết luôn em có biết không, cái này chỉ là một chút bồi thường thôi” Triển Phong nói năng hùng hồn đầy lý lẽ.

“Phong gọi điện cho em? Sao em không nghe vậy, đừng gạt em” Lâm Văn cảm thấy bình thường nàng ngủ cũng không sâu, không có khả năng di động reo mà cũng không nghe, vì thề nàng liền cầm di động lên xem.

Vừa thấy, quả nhiên có năm cuộc gọi nhỡ của Triển Phong lúc ba giờ, như thế nào lại không nghe thấy chứ, thật kỳ lạ? “Phong? Sao hôm nay lại về sớm như vậy, làm tổng tài không được trốn việc biết không.” Lâm Văn lại bắt đầu thuyết giáo với Triển Phong.

Ai ngờ Triển Phong căn bản không nghe Lâm Văn đang nói cái gì, nhìn chằm chằm Lâm Văn, theo tầm mắt của Triển Phong, Lâm Văn cúi đầu liền thấy “A – đồ sắc lang, không được nhìn” Lâm Văn nhanh trốn vào trong chăn. Trước lúc đi ngủ Lâm Văn tăm qua một lần, sau đó chỉ quấn khăn tắm liền chui vào ổ chăn, lúc ngủ say, không cẩn thận làm khăn tắm rớt ra, đường cong hoàn mỹ bị Triển Phong nhìn không sót chỗ nào, khó trách ánh mắt Triển Phong vẫn không nhúc nhích nhìn chằm chằm mình như vậy.

Truyện convert hay : Ngạo Thế Đan Thần

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện