Tổng Tài Lạnh Lùng, Chờ Em Nói Yêu Tôi

Chương 47


trước sau

Advertisement
“Phong định ngang nhiên cùng em ra ngoài như thế sao?” Lâm Văn nhìn Triển Phong hỏi.

“Có vấn đề gì sao?” Triển Phong nghiêng đầu nhìn Lâm Văn nói.

“Cấp dưới của Phong sẽ nghĩ như thế nào? Làm tổng tài phải chú ý hình tượng của mình” Lúc này Lâm Văn vẫn không quên vấn đề hình tượng của một tổng tài.

“Đúng, đúng, đúng thưa bà xã đại nhân.” Triển Phong vừa nói vừa hôn trộm Lâm Văn, sau đó mới cùng Lâm Văn sóng vai đi ra khỏi văn phòng.

“Triển tổng, :âm tổng” Triệu Linh nhìn thấy Triển Phong và Lâm Văn cùng nhau đi ra.

Chỉ cần có Lâm Văn bên cạnh, trong mắt Triển Phong làm sao còn chỗ để nhìn người khác “Lâm Văn, em muốn ăn gì? Nơi này có rất nhiều đồ ăn ngon đó?” Triển Phong nhanh chóng giới thiệu mấy món ngon cho Lâm Văn.

“Đều nghe theo Phong, vấn đề ăn uống có vẻ Phong rành hơn em mà, em tin tưởng Phong.” Lâm Văn nhìn Triển Phong nói.

“Được” Trong lòng Triển Phong đang tính toán xem ăn cái gì, một bên gật đầu đáp lời Lâm Văn, hai người vừa cười vừa đi vào thang máy.

“Này, này, Triệu Linh, cô gái vừa rồi là ai vậy?” Người vừa đi khỏi thì Amy đã từ chỗ ngồi chạy tới hỏi Triệu Linh.

“Tổng tài Lâm thị” Triệu Linh tức giận trả lời. Trước kia Triển Phong đối với cấp dưới luôn khách khách khí khí, ngay cả bảo vệ hay là mấy bà dì quét dọn phòng cũng chào hỏi, vừa rồi cô kêu Triển Phong, một chút phản ứng đều không có, vui vẻ nói chuyện với Lâm Văn không để ý tới ai, điều này làm cho Triệu Linh vô cùng khó chịu.

“Oa, là tổng tài Lâm thị nha, khó trách nhìn qua có khí chất như vậy, rất xinh đẹp a” hai mắt Amy sáng lên nói.

“Có sao? Sao tôi nhìn không thấy vậy.”

“Mắt cô bị làm sao rồi, người xinh đẹp lại có khí chất mỹ nữ, cô lại không thấy” Amy ngạc nhiên nói.

“Đủ rồi, người ta xinh đẹp hay không thì liên quan gì đến cô, không nhanh trở về làm việc đi.” Triệu Linh không kiên nhẫn đem Amy đuổi về chỗ ngồi.

“Thế nào? Ăn ngon không?” Triển Phong cười hỏi.

“Ngon lắm, hương vị đúng thật rất tuyệt vời” khó có khí Lâm Văn ăn hết đồ ăn trong đĩa.

“Ha ha, Phong đã nói là cơm hải sản ở đây ngon lắm mà.” Triển Phong nhìn thấy Lâm Văn ăn hết liền rất vui vẻ. Bình thường Lâm Văn ăn rất ít, hơn nữa gần đây cùng với người nhà nháo nhào không thoải mái, cho nên nàng cũng không có hứng ăn thứ gì, hiện tại thấy Lâm Văn có thể ăn nhiều một chút, trong lòng Triển Phong vui như hoa nở.

“Lâm đổng, nếu ngài làm như vậy công ty sẽ tốn thất rất nhiều tiền, hơn nữa danh dự đối với bên ngoài cũng không tốt, ngài không lo lắng chuyện này sao?” Trương Dao phi thường bất mãn cách làm của ba Lâm, lên tiếng ngăn cản.

“Cô là chủ tịch, hay là tôi, tôi nói lập tức cùng Triển thị ngưng hẳn hợp tác” Ba Lâm nhìn chằm chằm Trương Dao nói.

“Ngài là chủ tịch, nhưng ngài không biết làm như vậy là hoàn toàn không giống chuyện của một vị chủ tịch phải làm, công ty mở ra là vì kiếm tiền, không phải vì đấu đá nhau, chủ tịch.” Trương Dao càng tang thêm âm lượng từ ‘chủ tịch’.

Ngoại trừ Dương Vân không ở đây, mấy vị quản lý trong công ty cùng với nhân viên tiêu thụ đều ngồi nhìn nhau mắt to trừng mắt nhỏ.

“Tôi nói như thế nào liền làm như vậy, cô không cần nhiều lời” Ba Lâm không muốn vì một vấn đề này mà nhiều lời với Trương Dao, trong lòng ba Lâm cũng biết, làm như vậy sẽ tổn thất khá lớn, nhưng mà ông không muốn cùng Triển thị hợp tác.

“Lâm đổng, tôi cũng tán thành cách nói của Trương tổng” Vương Khiết đột nhiên mở miệng nói.

Ba Lâm liếc mắt nhìn gương mặt không biểu tình của tổng giám đốc tài vụ, trước kia nghe Lâm Văn nói qua, người này nói không nhiều lắm, nhưng làm việc phi thường quyết đoán, là nhân tài hiếm có.

“Cách nói gì?” Ba Lâm nhìn Vương Khiết hỏi.

“Nếu hiện tại ngưng hẳn hợp tác với Triển thị, công ty sẽ phải bồi tiền hợp đồng, sau đó phải tiếp tục tìm công ty khác hợp tác, như vậy không phải tiền mất tật mang sao.” Vương Khiết nhìn ba Lâm nói.

“Đúng như vậy, Lâm đổng, ngài làm như vậy không phải là làm uổng phí công sức của mọi người trước kia ra sức giành lại Lâm thị sao.” Trương Dao nhanh phụ họa nói.

Trương Dao vừa nói xong, không thể nghi ngờ là đổ thêm dầu vào lửa, Lâm thị là nhờ Triển Phong đoạt lại từ trong tay Hoắc thị, lời Trương Dao như giẫm vào chỗ đau của ba Lâm.

“Lập tức dừng chuyện hợp tác cùng Triển thị cho tôi.” Ba Lâm rống giận xoay người ly khai phòng họp.

Trương Dao có chút khó hiểu nhìn Vương Khiết, hoàn toàn không rõ vì sao ba Lâm lại biến thành như vậy.

“Cô mới vừa giẫm lên cai đuôi của ông ấy” Vương Khiết nhìn thoáng qua vẻ mặt không hiểu của Trương Dao, vừa nói vừa đi ra ngoài.

---

Triển Phong sớm thu xếp công việc, đúng giờ tan tầm chạy đi đón người, chạy xe tới nhà Lâm Văn đón nàng về nhà ăn cơm chiều.

Một nhà năm người hoà thuận vui vẻ ăn cơm chiều. Sau khi ăn cơm xong, ba Triển nghiêm túc gọi Triển Phong lên thư phòng.

Triển Phong đi vào thư phòng, đóng cửa lại hỏi “Ba, chuyện gì? Sao phải bí mật như vậy”

Ba Triển nhìn Triển Phong liếc mắt một cái nói “Con định để Lâm Văn vào nhà chúng ta ở như vậy sao?”

“Ba có ý gì? Lâm Văn không thể ở lại nhà chúng ta sao?” Triển Phong khẩn trương nhìn ba mình, không biết trong hồ lô của ba cô chứa cái gì.

“Con không cho Lâm Văn danh phận gì mà đã dẫn người ta về đây ở?” Ba Triển liếc mắt Triển Phong, trong lòng thở dài nói: Đứa nhỏ này không biết mỗi ngày suy nghĩ cái gì.

“A?!” Chuyện này làm Triển Phong như được đánh thức. Tuy nói Triển
Advertisement
Phong đã đeo nhẫn cho Lâm Văn, nhưng vẫn chưa cho nàng một nghi lễ chính thức, nếu ba Triển không nhắc nhở, Triển Phong còn không biết lúc nào mới nhớ ra.

“Ba, con biết làm như thế nào rồi” Triển Phong hưng phấn nhìn ba Triển nói.

“Có muốn ba đi khuyên bảo ba của Lâm Văn không? Dù sao về sau cũng là thông gia với nhau.” Triển ba ba hỏi.

“Ba, ba đừng đi, ba Lâm Văn cảm thấy lúc xưa ba đối với ông ấy có ân, cho nên mới nghe lời ba, con không cần ông ấy miễn cưỡng đồng ý gả Lâm Văn cho con.”

“Không lẽ con để cho vợ mình đoạn tuyệt với gia đình hay sao? Dù sao họ cũng là máu mủ tình thâm.” Ba Triển nhắc nhở Triển Phong nói.

“Ba, chuyện này con biết, con sẽ nghĩ biện pháp làm cho bác Lâm chấp nhận chuyện của con và Lâm Văn. Con ra ngoài trước” Triển Phong nói xong ra khỏi thư phòng.

“Ba con tìm con làm gì?” Trên hành lang vừa lúc gặp được mẹ Triển.

“Không có gì, tùy tiện tâm sự mà thôi.”

“Đừng có ba xạo, hai cha con cô có chuyện gì mà tán gẫu, còn lén lút chạy đến thư phòng, nói đi, rốt cuộc chuyện gì?” Mẹ Triển ra một bộ ép buộc hỏis.

Triển Phong thấy không thể thoát khỏi mẹ Triển, ngay lập tức đem mọi chuyện kể cho bà nghe.

Mẹ Triển kéo Triển Phong vào phòng, đứng đắn nhìn Triển Phong nói “Việc này có chút khó giải quyết, hiện tại con và Lâm Văn cử hành hôn lễ, Lâm Văn khẳng định không có ý kiến gì, nhưng mà ba mẹ con bé nhất định sẽ chịu đả kích không nhỏ, mẹ cảm thấy, chúng ta hẳn là đợi cho nhà họ Lâm đồng ý, sau đó các con hãy cử hành hôn lễ, như vậy mẹ nghĩ Lâm Văn cũng sẽ càng hạnh phúc hơn”

“Con cũng vậy nghĩ như vậy, nhưng mà ba của Lâm Văn......” Triển Phong muốn nói lại thôi nói.

“Như vậy, ngày mai mẹ sẽ hẹn với tiểu Viên[mẹ Lâm] nói chuyện, xem có thể thuyết phục bà ấy hay không, hai người phụ nữ với nhau chắc sẽ dễ dàng hơn”

Triển Phong gật gật đầu“Cảm ơn mẹ. Con về phòng trước” Triển phong vừa nói vừa đi ra ngoài.

“Đừng làm Lâm Văn mệt muốn chết nha” Mẹ Triển nhìn Triển Phong ra ngoài cố ý nói.

Trên hành lang, ba Triển cùng Triển Tuấn cùng đồng loạt nhìn Triển Phong đầy ái muội chạy như bay về phòng mình.

“Làm sao vậy?” Lâm Văn thấy Triển Phong lao nhanh vào trong phòng.

“Không...... Không có gì.” Triển Phong ngồi ở trên giường nhìn Lâm Văn nói.

“Không có gì sao Phong lại chạy nhanh như vậy? Bị quỷ rượt à.” Lâm Văn ngồi trên giường nhéo lỗ tai Triển Phong hỏi.

Triển Phong nổi lên sắc tâm, ôm cổ Lâm Văn xoay người đem nàng đặt ở dưới thân, nhìn nàng “Em thật sự muốn biết vì sao?” Triển Phong một bên cười xấu xa một bên thổi nhiệt khí bên tai Lâm Văn.

“Triển...... Triển Phong, mau ngồi dậy, ngồi dậy rồi nói.” Lâm Văn vừa đẩy Triển Phong ra vừa kêu lên.

Triển Phong cố ý đè sức nặng của mình lên người Lâm Văn, Lâm Văn cảm giác Triển Phong giống một ngọn núi, áp nàng không còn đường lui.

Triển Phong thấy Lâm Văn bị áp tới đỏ mặt, nhanh dời một nửa sức nặng sang một bên, nhưng nửa người trên vẫn gắt gao cùng Lâm Văn dán một chỗ.

“Em van cầu Phong đi, Phong liền nói cho em nghe” Triển Phong như trước dùng cách xấu xa với Lâm Văn nói.

“Đi xuống, em không thích nghe” Lâm Văn xoay đầu qua chỗ khác không thèm nhìn Triển Phong.

“Thật sự không thích nghe sao” Triển Phong lấy tay nhẹ nhàng cố ý chạm vào ngực nàng.

“Lấy cái tay háo sắc của Phong ra” Lâm Văn không chút khách khí chụp bàn tay xấu xa của Triển Phong.

Triển Phong bị nàng bắt lấy bàn tay kéo ra, không khách khí liền cúi đầu ngậm lấy cả một bên ngực no đủ của nàng “Uhm......” Lâm Văn thở dốc vì kinh ngạc, trừng mắt nhìn Triển Phong.

Triển Phong vẫn háo sắc nhìn chằm chằm Lâm Văn, bàn tay lại lặng lẽ càng thêm lớn mật.

“Triển Phong......” Lâm Văn ngăn động tác của Triển Phong lại, nhưng mới nói một nửa, một nửa sau liền bị Triển Phong nuốt vào miệng.

Triển Phong hôn từ nhẹ tới mạnh, cánh hoa tinh xảo của Lâm Văn bị mút vào. Lâm Văn dùng sức lùi về phía sau, làm thế nào cũng không trốn được Triển Phong hôn nhiệt liệt, vì thế nàng đầu hàng, không chống lại Triển Phong nữa, nhẹ nhàng ôm lấy bả vai Triển Phong, cả hai cùng nhau nhiệt liệt hôn sâu......

Truyện convert hay : Xuyên Nhanh: Nữ Xứng, Bình Tĩnh Một Chút
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện