Tổng Tài Lạnh Lùng, Chờ Em Nói Yêu Tôi

Chương 46


trước sau

Advertisement
Lâm Văn bị một nhà hòa thuận vui vẻ của Triển Phong làm cho xúc động , giọng run run nói “Bác trai, bác gái, cám ơn hai người”

“Con dâu ngốc, còn gọi chúng ta là bác trai bác gái sao” Mẹ Triển dùng ánh mắt khác thường nhìn Lâm Văn.

Lâm Văn bị mẹ Triển làm ngượng ngùng, hai má có chút phiếm hồng.

“Tiểu quỷ, con ôm Lâm Văn lên giường chưa vậy?” Mẹ Triển dùng âm thanh đủ đển tất cả mọi người ở đó nghe, nhẹ nhàng hỏi.

Lâm Văn nghe mẹ Triển nói, lập tức đỏ mặt sắp khóc.

“Khụ...... Khụ...... Tốt lắm tốt lắm, thời gian cũng không sớm, mọi người đều trở về phòng nghỉ ngơi đi.” Ba Triển làm bộ nghiêm túc nói.

Triển Phong nhanh nắm tay Lâm Văn chạy vào phòng mình.

“Phanh” một tiếng đóng cửa lại, Triển Phong thở một ngụm.“Lâm Văn em không cần để ý, ba mẹ Phong là vậy đó” Triển Phong cũng đỏ mặt nhìn Lâm Văn nói.

“Um, em biết rồi.” Lâm Văn mắc cỡ, khuôn mặt đỏ bừng, giống như quả cà chua ngọt ngào chờ Triển Phong nhấm nháp.

Triển Phong chậm rãi tới gần Lâm Văn, xoay người tiến sát vào mặt nàng, Triển Phong hô hấp cực nóng bên tai Lâm Văn, Lâm Văn cảm thấy Triển Phong đột nhiên tới gần có chút khẩn trương, nhanh dùng hai tay đặt trên bả vai Triển Phong nói:“Triển...... Triển Phong, đừng...... đừng như vậy.”

Triển Phong không để ý Lâm Văn ngăn cản, ôm lấy thân thể nàng.

“A......” Lâm Văn kinh hô một tiếng. Sau đó lập tức không thấy Triển Phong hành động gì nữa

Đột nhiên Triển Phong không hề báo trước mở cửa phòng ra,“Ba, ba, ba” Ba người đứng dựa vào cửa té ngã trên mặt đất. Triển Tuấn bị đặt ở dưới cùng, ba Triển ở giữa như nhân bánh bao, mẹ Triển thì nằm lên người ba Triển.

“Ba, mẹ, hai người nhanh ngồi dậy, định đè chết con hả” Triển Tuấn nằm dưới cùng la lên.

“Aiz, kính sát tròng của mẹ đâu rồi nhỉ, ông xã, anh mau giúp em tìm” Mẹ Triển thong dong đứng dậy khỏi người ba Triển.

“Không có nha, hình như không có ở đây, chúng ta đi chỗ khác tìm xem.” Ba Triển cũng đứng lên nói.

“Con đã nói không có ở đây mà, đã nói là không có mà ba mẹ không chịu tin” Triển Tuấn cùng đứng lên, vỗ vỗ mông, nhìn Triển Phong liếc mắt một cái, lại nhìn Lâm Văn liếc mắt một cái, liền chạy trốn .

“Phanh” Triển Phong dùng sức đem cửa đóng chặt, Lâm Văn cảm thấy Triển Phong đóng cửa mạnh đến sắp hỏng luôn rồi.

“Triển Phong, người nhà của Phong thật đáng yêu nha.” Lâm Văn cười nói.

“Vậy mà em cũng gọi là đáng yêu? Nam nữ bát quái, tiểu nhân nghe lén.” Triển Phong thở phì phì nói.

“Vậy vừa rồi Phong cố ý làm vậy phải không?”

“Một nửa là thật, một nửa là cố ý” Triển Phong vừa nói vừa tới gần Lâm Văn, thừa lúc Lâm Văn không chú ý, hôn lên môi nàng.

Triển Phong dùng sức hôn lên đôi môi ướt át của Lâm Văn, đầu lưỡi linh hoạt thuận thế tiến vào cùng nhau dây dưa….

---

Buổi sáng ngày hôm sau, Triển Phong và Lâm Văn cùng nhau xuống lầu ăn bữa sáng

“Lâm Văn, tối hôm qua ngủ ngon không con?” Mẹ Triển mang theo ánh mắt ái muội nhìn Lâm Văn hỏi.

Lâm Văn hiển nhiên là hiểu ý mẹ Triển, xấu hổ trả lời:“Dạ, ngủ ngon lắm”

“Lâm Văn, nếu buổi tối có người quấy rầy con, con không cần khách khí, một cước đá nó xuống giường. Nếu nó làm dữ, con cứ lớn tiếng gọi mẹ, mẹ lập tức qua cứu con” Mẹ Triển không có hảo ý nhìn chằm chằm Triển Phong.

“Khụ...... Khụ......” Ba Triển ngăn cản mẹ Triển không cho bà nói tiếp “Bà xã, đừng đem Triển Phong nhà mình nói như lang như sói vậy chứ” Ba Triển nghiêm túc nói.

“Phốc” Triển Phong đem miệng sữa trong miệng phun ra ngoài.

“Chậc chậc, Triển Phong nhìn em thật ghớm quá đi.” Triển Tuấn cau mày quỷ kêu lên.

Lâm Văn thấy mới sáng sớm mà mỗi người đều nghĩ cách chỉnh Triển Phong, xem ra tối hôm qua Triển Phong lam cho họ ngã chổng vó nên để bụng đây mà.

Lâm Văn nhanh lấy khăn tay lau miệng cho Triển Phong, vỗ vỗ lưng Triển Phong quan tâm nói “Coi chừng sặc”

“Mẹ, con lạnh quá” Triển Tuấn nhìn Triển Phong nói.

“Lên lầu tìm ao lông mặc đi” Mẹ Triển vừa ăn che mặt nói.

Triển Phong đã sớm thành thói quen mọi người trong nhà ác ý trêu chọc, nhưng sợ Lâm Văn không quen mà dọa đến nàng, nhanh nói “Ba, mẹ, tụi con ăn xong rồi, con đưa Lâm Văn về trước, sau đó đi làm luôn” Nói xong nhanh tay dẫn Lâm Văn đi.

“Bác trai, bác gái, tụi con đi trước” Lâm Văn chào ba mẹ Triển.

“Uh, thừa cơ hội này nghỉ ngơi một chút” Ba Triển dặn dò nói.

“Dạ, chào bác trai, chào bác gái.” Lâm Văn lễ phép nói.

“Còn anh nữa?” Triển Tuấn lấy tay chỉ vào mũi mình.

Trong lúc nhất thời Lâm Văn không biết hẳn là gọi Triển Tuấn là gì, nghĩ nghĩ không rõ Triển Phong gọi như thế nào, chỉ nhớ mang máng ba Triển và mẹ Triển gọi là a Tuấn, vì thế Lâm Văn cũng nói “A Tuấn, chào”

Triển Tuấn vừa lòng liếc mắt Triển Phong một cái, quay đầu tiếp tục ăn bữa sáng.

“Em gọi anh ấy a Tuấn làm gì, thân thiết như vậy” Triển Phong vừa lái xe bất mãn bỉu môi hỏi.

“A? Có sao? Em cũng chưa nghe Phong gọi anh ấy bằng gì, chỉ có thể gọi theo ba mẹ” Lâm Văn không biết cái này có gì không ổn .

“Em trực tiếp gọi anh ấy Triển Tuấn là được rồi, không cho phép em gọi anh ấy thân thiết như vậy” Bụng Triển Phong đầy vị chua nói.

Lâm Văn nhìn nhìn Triển Phong, lúc này Triển Phong cực kỳ giống như đứa nhỏ bị bỏ mặc, đang ở cáu kỉnh.“Được rồi, được rồi Triển tổng của em” Lâm Văn buồn cười nhìn Triển Phong.

“Két………” Triển Phong đột nhiên dừng xe quay đầu nhìn Lâm Văn,“Không cho phép gọi Phong là Triển tổng, về sau em chỉ có thể gọi là Phong hoặc tiểu Phong” Triển Phong bá đạo yêu cầu .

Lâm Văn đối với việc Triển Phong đột nhiên dừng xe rất kinh ngạc, nhìn thấy Triển Phong quay đầu gằn từng tiếng, Lâm Văn bất đắc dĩ vỗ vỗ đầu Triển Phong nói “Biết rồi tiểu Phong.”

“Tạm thời chấp nhận” Nói xong thừa cơ trộm hôn một cái, thế này mới vừa lòng tiếp tục lái xe.

“Hôm nay em định làm gì?” Triển phong xem lâm
Advertisement
văn vẻ mặt trầm tư.

“Em? Em muốn gọi cho Dương Vân và Trương Dao nói chuyện một chút, ta đi rồi, nhưng vẫn hy vọng họ có thể tiếp tục ở lại Lâm thị giúp ba em” Lâm Văn có chút bất đắc dĩ nói xong.

“Em yên tâm đi, có Dương Vân, Trương Dao cùng Vương Khiết ở đó, khẳng định không thành vấn đề” Triển Phong kiên định nói.

“Uhm”

Triển Phong đưa Lâm Văn trở về nhà nàng, sau đó lái xe tới công ty .

Lâm Văn liên tục gọi điện thoại cho Dương Vân, di động vẫn ở chế độ tắt máy, gọi tới công ty, lại nghe nói Dương Vân xin phép nghỉ một tuần, điều này làm cho Lâm Văn cảm thấy có điểm kỳ quái, lúc này Dương Vân sao lại xin nghỉ tới một tuần. Điện thoại vừa cúp, Trương Dao liền gọi tới.

“Lâm Văn, sao lại thế này, sáng hôm nay ba cậu nổi điên la lối om sòm trong phòng họp, nói cậu bị khai trừ rồi, về sau ông ấy sẽ tự mình quản lý Lâm thị.” Trương Dao quang quác hô to.

Lâm Văn kiên nhẫn đem sự tình kể hết cho Trương Dao nghe,“Mọi chuyện là vậy, cậu và Dương Vân còn có Vương Khiết, về sau còn cần mọi người giúp đỡ, thân thể ba mình không khỏe, không chịu nổi áp lực đâu.” Lâm Văn chậm rãi nói.

“Vậy cậu tính sao?” Trương Dao hỏi.

“Có thể làm sao bây giờ, chỉ có thể đi từng bước tính từng bước, người nhà Triển Phong đối với mình rất tốt, còn giao Triển Phong phải nuôi mình mập lên một chút.” Lâm Văn trêu ghẹo nói.

“Ai, số cậu thật tốt a.” Trương Dao cảm thán nói “Mình khi nào thì cũng có thể giống như cậu, tìm được phiếu cơm tốt như vậy”

“Được rồi, đừng có mà cảm thán nữa. Đúng rồi, Dương sao lại xin nghỉ một tuần vậy, cậu có biết cậu ấy thế nào không?”

“Không biết nha, buổi sáng nghe thư ký cậu ấy nói cậu ấy gọi điện thoại tới nói không khỏe cho nên xin nghỉ một tuần.”

“Uhm, thì ra là vậy.” Lâm Văn cảm thấy có điểm kỳ quái nhưng không hỏi nhiều.

“Có gì gọi sau nha, mình có việc rồi, Bye.”

“Được. Bye”

Lâm Văn cúp điện thoại, mở máy tính, đem mọi chuyện của nàng giao lại cho thư ký, mong cô ấy có thể tận lực giúp ba nàng, thuận tiện dặn cô ấy đừng để ba nàng làm việc muộn quá.

Lâm Văn giao công việc xong rất nhanh đã đến giữa trưa, vì thế thay quần áo lái xe đi tới công ty Triển Phong, chuẩn bị gây bất ngờ cho Triển Phong, thuận tiện cùng nhau ăn cơm trưa.

“Chào thư ký Triệu” Tinh thần Triển Phong hưng phấn nhìn Triệu Linh nói.

“Triển tổng, chào buổi sáng” Triệu Linh thấy khí sắc Triển Phong hôm nay tốt hẳn ra, chắc là có chuyện gì vui.

Triển Phong làm việc cho đến trưa, vốn định gọi điện thoại cho Lâm Văn , nhưng lại sợ hôm nay là ngày đầu tiên Lâm Văn không đi đi làm, sẽ có không ít chuyện, cho nên cũng không tiện quấy rầy nàng.

“Xin chào, tôi tìm Triển tổng.” Lâm Văn đứng trước đại sảnh nói với nhân viên lễ tân.

“Xin hỏi tiểu thư họ gì, có hẹn trước không?”

“Tôi họ Lâm, không có hẹn trước.” Lâm Văn không nghĩ tới có một ngày nàng đi tìm Triển Phong cũng phải hẹn trước.

“A, là Lâm tiểu thư nha, cô trực tiếp đi lên là được, không cần hẹn trước” Nhân viên lễ tân nhanh đứng lên nói “Triển tổng phân phó, nếu Lâm tiểu thư đến có thể trực tiếp lên lầu vào văn phòng ngài ấy”

Lâm Văn gật gật đầu liền đi thẳng lên lầu. Chẳng lẽ Triển Phong biết mình sẽ đến? Cho nên phân phó trước với nhân viên? Lâm Văn mang theo nghi hoặc hướng văn phòng Triển Phong đi vào.

“Lâm...... Lâm tổng” Triệu Linh vừa nhấc đầu liền nhìn thấy tổng tài Lâm thị đã đi tới.

“Triển tổng đâu?” Lâm Văn hỏi thư ký Triệu.

“À, tôi đi vào thông báo một chút.” Thư ký Triệu chạy nhanh định vào thông báo cho Triển Phong.

“Không cần, tự tôi đi là được rồi.” Dứt lời liền trực tiếp đi vào.

Cốc...... Cốc......

“Mời vào”

“Hả? Lâm Văn, sao em lại tới đây, mau, mau tới đây ngồi.” Triển Phong kích động liền đứng lên.

“Em tới tìm Triển tổng nha, thuận tiện muốn mời Triển tổng ăn cơm trưa, không biết Triển tổng có nể mặt hay không vậy?” Lâm Văn cười trộm nhìn Triển Phong hỏi.

“Nể mặt, nể mặt, khẳng định là nể mặt mà” Triển Phong một bên ngây ngô cười một bên gật đầu.

Lâm Văn cười vỗ đầu Triển Phong “Vậy đi thôi” Lâm Văn đứng dậy nói.

“Được, chúng ta đi thôi.” Triển Phong ôm Lâm Văn hướng ra cửa.

Truyện convert hay : Đấu Phá Chi Vô Thượng Chi Cảnh
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện