Tổng Tài Lạnh Lùng, Chờ Em Nói Yêu Tôi

Chương 43


trước sau

Advertisement
“Mẹ, mẹ không cần phải mang lên cho con, gọi con xuống ăn là được rồi.” Lâm Văn nhìn mẹ nàng vì chiếu cố thân thể không khoẻ của ba mà phải làm lụng vất vả rất nhiều. Mẹ Lâm và mẹ Triển tuổi cũng không cách nhau bao nhiệu, nhưng nhìn bề ngoài, rõ ràng mẹ Triển có vẻ trẻ hơn. Lâm Văn cảm thấy mình không nên ích kỷ như vậy, vì chuyện nữ nhi tư tình, làm cho ba mẹ nàng vì lo lắng cho nàng mà càng thêm mệt mỏi.

“Không sao, mẹ muốn xem con ăn, đến đây, ăn nhiều một chút, đây đều là món con thích” Mẹ Lâm đặt trước mặt Lâm Văn nói.

Lâm Văn bưng chén lên, miễn cưỡng ăn từng muỗng.

“Văn Văn, đừng trách ba con, ông ấy cũng vì tương lai của con nên mới làm như vậy, con cũng biết thân thể ba con không khỏe, ông ấy sợ có một ngày ra đi đột ngột, tương lai con sau này sẽ không có người có thể giúp con, cho ngươi dựa vào” Mẹ Lâm nhịn không được khóc nói.

“Mẹ, mẹ đừng nói.” Lâm Văn buông chén canh xuống, giữ chặt tay mẹ Lâm nói:“Con biết nên làm thế nào, ba mẹ cứ yên tâm.” Lâm Văn nhìn nước mắt của mẹ nàng mà cam chịu hứa hẹn.

“Văn Văn ngoan, mẹ biết con là đứa nhỏ nghe lời.”Mẹ  Lâm ôm Lâm Văn nói.

Lâm Văn bị mẹ Lâm ôm khóc không ra nước mắt .

Lần Dương Vân dẫn theo Triển Phong và Triển Tuấn vào nhà Lâm gia, thật ra thì xa xa nàng đã nhìn thấy Triển Phong , ngay lúc đó, tim Lâm Văn giống như bị ai đó bóp mạnh, cảm giác hít thở không thông. Lâm Văn ngẩng đầu nhìn ba nàng đứng trước cửa sổ nhìn Dương Vân, Triển Phong cùng Triển Tuấn. Lâm Văn biết hiện tại là thời điểm thử thách của nàng, nàng hít vào một hơi thật sâu, tự trấn an mình.

Lúc Triển Phong nắm tay nàng, vẻ mặt không tin Lâm Văn mất trí nhớ, lúc này nàng tan nát cõi lòng, nhưng Lâm Văn vẫn nhẫn tâm lạnh lùng hỏi Dương Vân, Triển Phong là ai, nàng có quen người này sao? Lúc Triển Phong nghe nàng nói câu này, cảm giác như tai họa đang ập xuống đầu mình. Tim Lâm Văn lúc đó càng đau đớn hơn.

Cũng may sau đó ba Lâm ra ngoài dẫn nàng vào phòng, trong phòng mình Lâm Văn nhìn Triển Phong thất hồn lạc phách rời đi, nhịn không được thất thanh khóc rống lên.

“Văn Văn, đây là tạm thời, nhiều nhất một tháng, con cùng Triển Phong đều sẽ quên nhau, nghe ba nói, được không” Ba Lâm vuốt đầu nàng nói.

Lần thứ hai Lâm Văn gặp Triển Phong, là lúc Triển Phong đến văn phòng nàng, nhìn Triển Phong gõ cửa tiến vào, cảm giác giống như quay về lúc Triển Phong còn làm việc trong công ty lúc trước.

Triển Phong kích động nắm chặt cánh tay nàng, kỳ thật Lâm Văn cảm giác không phải cánh tay đau đớn mà là nàng đau lòng, nhưng Lâm Văn chỉ có thể lạnh lùng như trước nói “Tôi thật sự không biết cô, sau này không cần tới tìm tôi nữa , hiện tại mời cô lập tức đi ra ngoài.”

Lâm Văn nhìn bộ dạng bất lực của Triển Phong, khi Triển Phong run run nói:“Phong chờ em nhớ tới Phong.” Một khắc ấy, lòng nàng như rỉ máu, trong lòng muốn lớn tiếng quát to nói: Triển Phong, Phong đừng đi.

Nhưng nàng biết mình không thể làm vậy, cho nên cố nén bi thương dường như không có việc gì nhìn văn kiện trong tay, chờ Triển Phong ra khỏi văn phòng, lúc ấy rốt cục nàng cũng không nhịn được khóc rống lên.

Lần thứ ba gặp Triển Phong, Triển Phong đã thay đối rất nhiều, nhìn Triển tổng đứng trước mặt mình oai nghiêm, Lâm Văn có chút thất thần.

Lúc nghe Triển Phong nói cô sẽ không bội bạc, Lâm Văn cảm thấy Triển Phong thay đổi trở nên thành thục ổn trọng , Lâm Văn không biết lúc ấy rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì làm cho Triển Phong trở nên như thế, nhưng Lâm Văn biết, hết thảy mọi chuyện là có liên quan đến nàng.

Buổi tối dùng cơm xong, Dương Vân cố tình sắp xếp để Triển Phong đưa nàng về, lúc Triển Phong vuốt tóc nàng, Lâm Văn cảm thấy xúc động run rẩy, lùi nhanh về phía sau ghế, nhìn Triển Phong ngịa ngùng rút tay lại, tim nàng như bị dao hung hăng đâm vào. Khi Triển Phong đưa nàng về nhà, suýt nữa thì nàng đã gọi tên Triển Phong, nhưng vẫn kìm nén mà gọi Triển tổng, nhìn thấy Triển Phong thỏa mãn khi nàng nhắc ‘trên đường nhớ cẩn thẩn’ mà thỏa mãn tươi cười, Lâm Văn cảm thấy mình thật sự sắp thua Triển Phong rồi.

Lần thứ tư ngẫu nhiên gặp Triển Phong, thấy cô đứng bên cạnh xe chờ nàng, mong muốn được đưa nàng về nhà. Nàng vốn định cự tuyệt, nhưng nhìn ánh mắt Triển Phong chờ mong, Lâm Văn thật sự không mở miệng cự tuyệt được, chỉ có thể để cho Triển Phong đưa mình trở về.

Đến cửa nhà, Triển Phong lại mượn cớ giúp Lâm Văn xem máy tính mà đi vào phòng nàng. Nhìn Triển Phong đùa nghịch máy tính, hơn nữa rất hiểu rõ những gì có trong nhà Lâm Văn, Lâm Văn nhìn Triển Phong, lúc ấy nàng nghĩ không biết quyết định của mình là đúng hay sai lầm.

Trong lúc sửa máy tính Lâm Văn vô tình khen Triển Phong một câu, Triển Phong liền hớn hở, sau đó nàng lại dùng tay đánh nhẹ cô ấy. Lâm Văn không ngờ mình có thể hành động thân mật như vậy, nhìn Triển Phong vui mừng mà trong lòng nàng thở dài.

Nhìn thấy Triển Phong nhìn chằm chằm hình nên máy tính, Lâm Văn có chút khẩn trương, Triển Phong gõ vào trang web nội bộ của Lâm thị, làm cho máy tính phát ra MV mà hai người cùng quay, tim Lâm Văn liền có cảm giác như lạc nhịp. Lúc Triển Phong ôm nàng vào lòng, Lâm Văn không còn khí lực đẩy Triển Phong ra, mà ôm ngược lại Triển Phong, tựa vào trong lòng Triển Phong mà hồi tưởng lại những chuyện tốt đẹp trước kia.

Nếu không phải di động Triển Phong vang lên Lâm Văn sợ rằng mình sẽ đánh mất khả năng chống cự, sẽ liều lĩnh mà đem
Advertisement
chân tướng nói cho Triển Phong nghe, cho nên Lâm Văn nhanh chóng trốn khỏi cái ôm của Triển Phong, để mặc Triển Phong đi về dự tiệc sinh nhật của cấp dưới cô ấy. Nhưng lúc ra về Triển Phong lại hôn nàng làm nàng có chút ngoài ý muốn, hai má bị Triển Phong ôn nhu hôn lấy, Lâm Văn lại lâm vào trầm tư.

Vào một đêm nọ, đột nhiên nhận được tin nhắn của Triển Phong, tuy rằng chỉ có vài chữ ngắn ngủi, nhưng tim nàng lại ấm áp lên. Sáng hôm sau Triển Phong lại nhắn tin nhắc nhở nàng ăn bữa sáng, ngày đó Lâm Văn phá lệ mua bữa sáng tiến công ty, trên đường còn gặp được Dương Vân.

Cũng chính từ ngày đó về sau, Lâm Văn phát giác Dương Vân hình như khác hẳn. Đến tìm cô ấy thì thư ký nói là đi gặp Triển Phong

Lâm Văn vẫn không rõ Dương Vân đi Triển thị có việc gì?

Ngày hôm sau Dương Vân lại đến tìm nàng, nói rằng Triển Phong hẹn cô ấy tới đó để tham quan công ty, điều này làm cho Lâm Văn đối Dương Vân và Triển Phong có chút bất mãn. Tiếp theo sau đó nàng lại thấy Triển Phong lái Lamborghini chở Dương Vân tới công ty đi làm, từ ngày hôm đó Triển Phong cũng không nhắn tin cho nàng nữa.

Triển Phong nhìn Lâm Văn chậm rãi tự thuật bí mật trong lòng, đau lòng ôm Lâm Văn, một bên vuốt ve mái tóc nàng một bên vừa nói “Lâm Văn, Phong không biết em phải chịu đựng dày vò như vậy, Phong cứ ngĩ rằng em không còn nhớ gì đến Phong, không nghĩ tới em vẫn nhớ rõ Phong.” Triển Phong yêu thương nói với Lâm Văn.

“Không sao, đều đã qua, quan trọng là hiện tại, cho dù em đồng ý cùng Phong sống chung thì ba mẹ cũng không chấp nhận” Lâm Văn có chút khổ sở nói.

“Lâm Văn, từ nay về sau chúng ta cùng nhau chia sẽ mọi việc, Phong không thể để một mình em gánh trọng trách trên lưng như vậy, chúng ta cùng nhau chia sẻ được không?”

Lâm Văn nhìn ánh mắt kiên định của Triển Phong, dùng sức gật gật đầu. Triển Phong chậm rãi cúi đầu hai đôi môi dán hợp vào nhau, nhẹ nhàng nhấm nháp, môi Lâm Văn rất ngọt, ngọt đến nỗi làm cho Triển Phong luyến tiếc buông ra.

Hai đôi môi quấn quýt, phát ra âm thanh quyến rũ, hai chiếc lưỡi mềm mại cùng nhau rượt đuổi, như là bất mãn, hai người gắt gao ôm chặt nhau, cảm nhận sự tồn tại mãnh liệt của đối phương.

Sau một trận hôn nồng nhiệt, Lâm Văn cảm giác đầu óc quay cuồng, hít thở dồn dập, hai tay ôm chặt Triển Phong, thân thể đã sớm xụi lơ trong lòng Triển Phong.

“Lâm Văn...... Em vĩnh viễn chỉ thuộc về Phong.” Triển Phong nói xong lại hạ xuống hôn sâu, như là lời minh chứng của mình.

---

Dương Vân chậm rãi mở to mắt, nhìn chung quanh bốn phía, không biết hiện tại mình đang ở nới nào? Đầu Dương Vân có chút đau, xem ra tác dụng của thuốc vẫn chưa hoàn toàn đi qua, nhưng Dương Vân lại nhớ rõ ràng, lúc nàng ngất xỉu, là cùng Phách đang nói chuyện, Phách tiến lại gần thì nàng liền mất đi ý thức.

Dương Vân chậm rãi ngồi dậy, kiểm tra quần áo trên người! Đầy đủ không sứt mẻ, hẳn là còn chưa bị cướp sắc. Vì thế đánh giá cẩn thận căn phòng, trang trí màu sắc lạnh lùng, thoạt nhìn không có chút tinh thần phấn chấn, bức màn đóng kín, nhìn không ra hiện tại là buổi sáng hay là buổi tối, Dương Vân lắc lắc đầu, muốn mình thanh tỉnh một chút, sờ sờ túi xách, phát hiện di động cùng tiền ví cũng không thấy, không lẽ bị cướp? Dương Vân cũng có chút buồn cười ý nghĩ của mình.

“Kẽo kẹt” đột nhiên cửa bị mở ra, Dương Vân ngẩng đầu không có gì bất ngờ khi nhìn thấy Phách từ bên ngoài tiến vào, Phách tựa lưng vào cửa nhìn Dương Vân vẫn không nhúc nhích.

“Nếu cô muốn mời tôi đến nhà cô làm khách, không cần tốn nhiều công sức như vậy.” Dương Vân thản nhiên nói.

“Tôi mời cô đến, cô sẽ đến sao?” Phách âm thầm bội phục Dương Vân đảm lượng cùng cơ trí, lúc này còn có thể bảo trì bình tĩnh cùng cô nói cười.

“Đương nhiên, chỉ cần lý do đủ đầy đủ, tôi sẽ suy nghĩ” Dương Vân giảo hoạt cười.

“Vì sao phải giúp Triển Phong và Lâm Văn?” Phách như trước vẫn không buông tha câu hỏi này.

Dương Vân nhìn nhìn phách, cảm thấy người này thật lạ:“Triển Phong và Lâm Văn đều là bạn tôi, giúp bạn bè của mình có gì không hợp lý sao?”

“Cô thích Triển Phong, vì sao còn muốn đẩy Triển Phong cho Lâm Văn?” Phách có chút kích động nói.

“Phách, cô hãy nghe tôi nói, thật sự tôi không thích Triển Phong, sao cô không chịu tin tôi?”

Truyện convert hay : Muôn Đời Võ Đế
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện